Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 83
Trần Trì nhớ giọng của đàn ông mặt chút biểu tình gì “ừm” một tiếng
Bầu khí bỗng an tĩnh một cách quỷ dị
Rất nhanh đã tiếng chuông điện thoại đánh vỡ
Lần là điện thoại của Trần Trì
“Alo ai ” Trần Trì nhàn nhạt hỏi
“Tôi là Đường Bác”
Trần Trì nhấc mắt Thời Ôn gần đó: “Có chuyện gì”
Đầu bên Đường Bác giơ ảnh chụp trong tay lên trầm giọng : “Chỗ một bức ảnh lẽ thể làm sáng tỏ vụ việc của Thời Ôn”
Trần Trì nheo nheo mắt
Đường Bác: “Bây giờ đang ở công ty ”
Trần Trì: “Tôi sẽ bảo Tống Đằng đến gì cứ với ”
Thấy sắc mặt Thời Ôn lo lắng hỏi:
“Công ty xảy chuyện gì ”
Trần Trì đang do dự nên cho cô biết nhưng đồng hồ đã là 11h vì quyết định gì cả
“Không gì em cần lo lắng” Anh xong đến chân của cô: “Chân mỏi ”
Thời Ôn giật giật chân cẩn thận gật gật đầu
Trần Trì thấp giọng hỏi: “Có cần mát xa cho ”
Thời Ôn:
Cuối cùng cô vẫn cầm lòng đậu mà rụt rụt ngón chân
Trần Trì để ý thấy động tác nhỏ của cô đáy mắt liền nhiễm ý :
“Mát xa cách quần ngủ ở nước ngoài đã học qua ”
Ngje câu Thời Ôn cũng biết tâm trạng nhỏ giọng : “Ở nước ngoài học nhiều thật…”
Trần Trì thấp giọng “ừm” một tiếng
Thời Ôn: “Vậy biết nấu cơm ”
Anh chú ý tới từng ngón chân cô bắt đầu giãn từng ngón từng ngón trắng nõn tinh tế
“Biết một ít”
Thời Ôn tò mò: “Anh biết nấu cái gì”
Trần Trì chuyện duỗi tay kéo lấy quần ngủ của cô ý tứ cần cũng biết
Thời Ôn cúi thấp đầu gì
Trần Trì kéo chân cô đặt đùi lúc mới trả lời vấn đề :
“Rau cần tây xào đậu hủ Ma Bà cà chua xào trứng gà thịt viên đậu hủ thúi bánh hải đường”
Thời Ôn nín thở nắm chặt lấy tay vịn sopha đó thấy tiếp:
“Còn biết làm một chút bánh ngọt…”
Bàn tay Trần Trì dọc theo cẳng chân của cô mà nhẹ nhàng mát xa
“Gầy quá” Trong giọng của mang theo bất mãn
Thời Ôn nhỏ giọng trả lời: “Em ăn nhiều”
Anh nhấc lên mí mắt: “Ăn nhiều của em cũng chỉ bằng lượng cơm của bình thường thôi”
Thời Ôn khoa tay múa chân miêu tả dày của :
“ dày của em chỉ lớn như thôi”
Năm đó khi Trần Trì rời bệnh đau bao tử của Thời Ôn càng thêm nghiêm trọng mãi cho tới khi biết tin tức của từ chỗ Y Thư
Y Thư sống còn tự mở công ty riêng
Lúc Thời Ôn vẫn cho rằng Trần Trì vứt bỏ Anh dùng hành động để chứng minh lựa chọn xuất ngoại của là chính xác Thời Ôn biết cũng vui mừng nhưng thể khống chế mà đau xót
Không biết vì cảm thấy cam lòng Thời Ôn từ lúc đó cũng bắt đầu biết chăm sóc bản thân hơn Chỉ cần thân thể khoẻ mạnh tương lai cô sẽ tươi sáng hơn
Thời Ôn bĩu môi khua chân múa tay miêu tả độ lớn dày của còn đang tiếp bỗng nhiên hít sâu một
Đônng tác tay Trần Trì khựng : “Đau ”
Thời Ôn gật đầu: “Có chút thôi”
Anh liễm mi thanh âm ôn nhu hơn: “Nhịn một chút mát xa một hồi là thôi”
Lực đạo của trở nên nhẹ nhàng nhất thể tiếp tục ở vị trí mát xa
Cảm giác đau đớn cùng chua xót dần dần biến mất
Cảm giác cơ chân của cô thả lỏng Trần Trì mới thay đổi vị trí mát xa
Thình lình xuất hiện cảm giac tê dại cùng bủn rủn Thời Ôn thoải mái “ưm” một tiếng đó cả liền ngây ngẩn
Trong phòng an tĩnh tiếng ưm mềm mại dễ dàng chui tai của hai
Tay Trần Trì cương cứng nửa ngày động
Thời Ôn:…
Màu đỏ từ mặt bò đến lỗ tai lan xuống cổ
Cô gắt gao gối ôm bên cạnh lấy nó che khuất mặt Sao lúc cái hố nào để cô chui xuống nhỉ
Lần đầu tiên Thời Ôn trải nghiệm thế nào là cảm giác hổ đến nỗi
Việc hổ như thể xảy cô
Trong lúc cô còn đang giãy giụa thôi Thời Ôn đột nhiên cảm giác bàn tay đùi động động
Cô lặng lẽ liếc mắt một cái Người đàn ông cúi đầu biểu tình chuyên chú với động tác tay sắc mặt nhàn nhạt
Thời Ôn dời tầm mắt ngoài ý thấy vành tai của phiếm hồng
Thời Ôn đến xuất thần tim đập cũng trở nên nhanh hơn
Màu đỏ dần dần nhạt Thời Ôn đã thèm mà dời tầm mắt
Bỗng nhiên ý thức chính đang làm gì cô hổ thẹn thôi tay “bộp” một phát vỗ mặt của nhân cơ hội che mặt ai ngờ lực đạo quá mạnh đau đến hô nhỏ một tiếng
Trần Trì nhíu mày kéo lấy cổ tay mảnh khảnh của cô “Em làm cái gì thế Không tự đánh ”
Anh cúi để sát thấy má cô một vệt hồng liền mím chặt môi giơ tay lên nhẹ nhàng xoa xoa “Có đau ”
Hơi thở của Thời Ôn run rẩy ký ức đổ ập xuống cô cắn cắn má thịt đột nhiên “Đau……”
Ngữ điệu mềm như bông trong thanh âm ủy khuất cùng khổ sở biết là bởi vì đau là vì cái gì
Trần Trì thấy cô kêu đau tâm giống như nhéo một cái Anh cúi đầu ghé má của cô nhẹ nhàng thổi xoa nhẹ vài cái “Còn đau ”
Đôi mắt Thời Ôn nóng lên lời nào
Trần Trì tiếp tục giúp cô xoa nhẹ
Lý trí dần dần thu hồi Thời Ôn lần ý thức chính đang làm cái gì cô rụt rụt rũ xuống lông mi “Không đau……”
Tay Trần Trì treo ở cảm thấy chút thất bại
Anh nhấp môi hỏi: “Mệt ”
Thời Ôn gật gật đầu buông chân dép lê
Động tác ôm cô của Trần Trì cương cứng ở trung
Thời Ôn xuống giường Trần Trì giúp cô chỉnh góc chăn
Thời Ôn vốn dĩ cảm ơn nghĩ đến lúc từng cần làm như
Trần Trì chỉnh xong góc chăn thẳng thân
Thời Ôn nhỏ giọng hỏi: “Anh ”
“Ừ”
Anh thấp giọng trả lời Anh còn về công ty gặp Đường Bác
Lúc Trần Trì xoay rời Thời Ôn bỗng nhiên gọi
“Vừa thể trở thành chỗ dựa cho em chỉ cần em nguyện ý ỷ mặc kệ là khi nào chuyện gì…… Là ý gì ”
Trần Trì đầu nặng nề mà chăm chú cô “Giống như năm Em thể cho mặt mũi thể đối với tùy hứng làm bậy em tư cách ”
Anh xoay nhanh chóng rời
Thời Ôn nắm chặt chăn chậm rì rì thở hắt
Cho nên là ý gì……
Ánh đèn đầu giường hắt xuống Thời Ôn nhắm mắt suy nghĩ dần dần hỗn độn
Trong mộng cô tới căn chung cư
Thiếu niên đem cô gắt gao đè ở ván cửa ở môi cô làm gì thì làm cường thế đoạt lấy hô hấp của cô
——
“Em sợ là đúng nếu em dám cùng nam sinh khác cái gì sẽ tức giận đó sẽ làm những việc vô cùng đáng sợ”
“Đây là dấu ấn lưu …… Ôn Ôn em trốn thoát ”
“Em thể sợ sợ hãi cũng thành thói quen”
“Anh em thể cần cho bọn họ mặt mũi Em cũng thể cho mặt mũi Ôn Ôn em tư cách làm như ”
……
Trần Trì khỏi phòng dùng tốc độ nhanh nhất rời
Thang máy khí lạnh băng con số ngừng nhảy
Anh nghĩ đến vệt hồng mặt của cô nghĩ đến hành động của Đinh Tư Thanh mắt đen rơi hầm băng cằm căng thẳng
Chiến đấu nhiều năm như chính là vì năng lực bảo vệ cô tất cả nỗ lực chỉ vì cô chịu thương tổn nhận lấy uy hiếp
Trần Trì mị mắt khóe miệng kéo một nụ lãnh lệ (lạnh lẽo + âm hiểm)
Vòng tay cổ tay đột nhiên phát sáng thanh âm của một đàn ông ngoại quốc vang lên
“Trì cảm xúc của đột nhiên phập phồng dị thường nhịp tim cùng huyết áp cũng đúng xảy chuyện gì ”
Trần Trì ngó mắt vòng tay nhàn nhạt : “Không việc gì”
Leon nhíu mày “Giọng thể gạt nhưng số liệu thì Trì thật cho ”
Thang máy xuống tới tầng ngầm
Trần Trì trong xe lưu loát tháo xuống vòng tay ném đến ghế
Xe nhanh đã chạy đến cao ốc C&S
Trong phòng họp Đường Bác cùng Tống Đằng đang thương nghị đối sách cửa kính bỗng nhiên mở
Hai Tống Đằng lên “Trì tổng”
Trần Trì: “Xin tới muộn”
Anh xuống trực tiếp hỏi Đường Bác: “Là ảnh chụp gì”
Đường Bác đem ba bức ảnh trong tay đưa qua giải thích: “Tôi là nhiếp ảnh gia tự do chụp ở đoàn phim xong liền ngoài phố chụp ngày đó đúng lúc đến quán bar “Chưa Tỉnh”
“Vốn dĩ còn xác định cô gái trong bức ảnh Đinh Tư Thanh nhưng đạo diễn Vương của bộ 《 sương 》 ở quán bả gặp Đinh Tư Thanh vì thế liền điều tra trang phục của cô bộ quần áo mấy tháng cô spa từng mặc qua một lần”
Bức ảnh đầu tiên là sườn mặt mơ hồ của Đinh Tư Thanh ở cửa quán bar “Chưa Tỉnh” đang ôm hôn một đàn ông
Bức ảnh tiếp theo Đinh Tư Thanh cúi đầu một chân rõ ràng dẫm hụt thân nhào về phía
Bức ảnh cuối cùng Đinh Tư Thanh ngã mặt đất che chân trái
Trần Trì đem ba bức ảnh gộp gõ xuống mặt bàn “Đủ ”
“Tống Đằng bệnh viện tìm Đinh Tư Thanh làm theo kế hoạch”
……
“Anh cái gì”
Giọng nữ bén nhọn thậm chí đủ để xuyên qua tường cách âm của phòng bệnh VIP
Tống Đằng liễm mi từ từ : “Hình tượng của cô là một sạch sẽ tầm thường hào phóng trong sáng giống như nữ thần Mấy bức ảnh đó cô cũng thấy đều là cô ở quán bar nhảy nhót cùng nhiều đàn ông khác nếu truyền ngoài hình tượng của cô sẽ xụp đổ ”
“Chúng giống lũ paparazzi chỉ cần dùng một ít tiền là bịt miệng ”
Đinh Tư Thanh ở giường bệnh thể tưởng tượng mà ha hả “Trần Trì”
Cô nhạo một tiếng cắn chặt răng răng “Trần Trì…… đã nhiều năm như ……”
Sao thể thể quên Thời Ôn đã bao nhiêu năm Người phụ nữ cái gì
Tống Đằng đưa cho cô một tờ giấy
“Trì tổng yêu cầu cô đăng weibo làm sáng tỏ mọi chuyện”
Cậu đem giấy đặt ở giường bệnh cuối cùng ném xuống một câu “nhắc nhở” rời
Đinh Tư Thanh nhắm chặt mắt
Là do cô sơ suất đáng lẽ là chú ý một chút…… Thế nhưng dễ như đã khác tóm nhược điểm
Cô cầm lấy tờ giấy nội dung bên trong liền hung hăng cắn chặt răng
mà……
Mặt mày cô chậm rãi mềm xuống
Trần Trì huỷ hoại cô mà chỉ cô mặt làm sáng tỏ…
–
Thời Ôn từ trong mộng tỉnh ngủ đến an thoải mái
Di động bỗng nhiên rung lên
Cô nghiêng mắt đây là chuông thông báo của weibo
Thời Ôn do dự mở weibo
Hotsearch trực tiếp đập thẳng mắt cô
Cái thứ nhất: # Đinh Tư Thanh làm sáng tỏ #
Cái thứ hai: # Sở Bách bênh vực Thời Ôn #
Thời Ôn đến hot search thứ hai đột nhiên nhớ bộ giấc mộng tối qua