Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 80
Thời Ôn nhàn hạ mà phong cảnh đó mới phát hiện gì đấy thích hợp
Tại và xe càng ngày càng ít
Phong cảnh đúng là càng lúc càng nhưng đều là phong cảnh tự nhiên thấy bóng dáng cao ốc building nhỏ
“Trần Trì chúng ”
Trần Trì trả lời chằm chằm đường phía hỏi : “Sợ làm gì em”
Thời Ôn chớp chớp mắt : “Không ”
Trần Trì nghiêng đầu cô mắt đen sâu thẳm “Em trang điểm xinh đến như dễ làm khác nổi lên ý cho nên……”
Anh xong Thời Ôn đánh gãy “Tôi sợ dù gì cũng ở đây”
Đầu Trần Trì ngón tay run lên
Mắt của cô cùng âm cuối khẽ nâng hợp thành một dòng điện thẳng tắp đánh đến làm cho mỗi một tấc da đều tê dại từng trận
Anh qua tim đập cực nhanh phía dẫm mạnh chân ga vài phần một lúc chậm rãi nhấc lên
Xe chạy dọc theo đường lớn một hồi lâu đầu tiến một đoạn đường tráng nhựa
“Chúng lên núi ” Thời Ôn nhẹ hỏi
Trần Trì dùng giọng mũi “ừm” một cái
Con đường càng ngày càng dốc mặt trời chiều ngả về phía tây sắc trời đen trắng rõ ràng Thời Ôn sợ quấy rầy đến lái xe lên tiếng nữa
Gần hai mươi phút Thời Ôn đến một mảnh ánh đèn màu cam trong chỗ tối tăm phá lệ đáng chú ý
Sau hai ngã rẽ một toà sơn trang xuất hiện trong tầm phòng ở đèn đuốc sáng trưng phong cách kiến trúc cổ kính một loại vẻ hoài cổ
Trần Trì đem xe để ở garage xuống xe giúp Thời Ôn mở cửa
Có phục vụ ở cửa lẳng lặng chờ đợi
Rẽ rẽ trái thẳng rẽ ……
Một lúc Thời Ôn cũng nhớ rõ nơi quá rộng lớn
Cuối cùng phục vụ ngừng ở một cánh cửa nhẹ nhàng đẩy cửa gỗ
Bên vách núi
Thời Ôn ghé ghé đầu
Bàn ăn ở ngoài vài bước sẽ thấy hàng rào gắn đèn led chớp tắt mà ở ngoài hàng rào là một tảng đất trống lớn tiếp là màn đêm trống rỗng
Trần Trì giúp Thời Ôn kéo ghế chỗ đối diện cô
Anh cô chăm chú hỏi: “Bệnh bao tử đã lên ”
Lực chú ý của Thời Ôn từ bên vách núi dời gật gật đầu “Ừm”
Cô một cái “Đêm nay thể ăn thịt”
Mày Trần Trì khẽ nhúc nhích “ừ” một tiếng
Người phục vụ đưa menu
Thời Ôn từng hàng chữ trong đầu chứa một dấu chấm hỏi to đùng
Tuy rằng đều là tiếng Trung tuy rằng cô nhảy cổ điển mấy cái chữ nào chỉ đồ ăn tên thì rồng bay phượng múa cô thật sự đoán món đó bao gồm những gì……
Cô sang mặt của menu
May là còn chú thích
Quá trình gọi đồ ăn mất chút thời gian Thời Ôn hướng nhân viên phục vụ xin mà một cái
Người phục vụ cũng trách móc lễ phép
Người phục vụ rời chỉ còn hai Thời Ôn cùng Trần Trì
Thời Ôn chống cằm thật sự dạo ngoài hàng rào
Đôi mắt cô sáng ngời “Chúng ngoài ngắm cảnh ”
Chung quanh bố trí các loại đèn to nhỏ khác ánh sáng từ lưng cô tản làn da thiếu nữ trắng nõn con ngươi lóng lánh hàng mi đen huyền nhu thuận rũ xuống giống như tinh linh của màn đêm
Trần Trì rời mắt : “Được với em”
Thời Ôn nhẹ nhàng dịch ghế mở cửa nhỏ hàng rào
Đứng ở chỗ cao liếc mắt một cái bao nhiêu cao ốc lộng lẫy cũng chỉ tô vẽ thêm cho bóng đêm chúng hóa thành một đám ánh sáng đan chéo bên
Trước mắt rực sáng phảng phất như đem rải hàng vạn ngôi lập loè đều bởi vì thế càng sinh động hơn
Trên núi gió thổi tới nhưng quá dữ tợn
Thời Ôn cong môi nghiêng đầu ngắm Trần Trì vặn đụng tầm mắt
Cặp mắt đen giống đêm tối đáy một vệt sáng bắt mắt lung linh mờ ảo làm cho khác tự giác hút Mà ở vệt trời cô thấy chính
Cô vén mái tóc gió thổi loạn nghiêng đầu khẽ “Phong cảnh như làm gì”
Trần Trì chỉ cô phát tiếng động
Thời Ôn và Trần Trì lẳng lặng cô ngắm đến đỏ mặt dời mắt
Cô tò mò mà xuống chân cũng theo hướng bên vách núi
“Cẩn thận một chút”
Trần Trì liễm mi đuổi kịp cô
Thời Ôn thật sự xem phía trông thế nào nhỏ giọng : “Tôi chỉ một chút thôi”
Chân cô mới tiến lên nửa bước eo vòng lấy Bàn tay to lớn ấm áp dán sườn eo nhiệt độ cách làn váy mỏng truyền tới da thịt trần trụi
Một cơn gió lớn quát tới thổi loạn mái tóc dài của Thời Ôn cô duỗi tay sửa sang tùy ý để sợi tóc che lỗ tai đỏ bừng của
Thời Ôn chuyện đẩy tay để đỡ eo của rướn về đến hướng phía chân núi
Một mảnh đen nhánh mơ hồ bóng của cây cỏ Cũng gì đặc biệt
Thời Ôn ngắm nghía xong đầu định lui trở về
Trần Trì nhận thấy cô cánh tay dùng sức kéo cả cô trong
Thời Ôn nghĩ sức lực của lớn như thể trực tiếp đem cô câu trở về Trần Trì cũng nghĩ cô nhẹ như cánh tay thoáng dùng sức cô liền xoay trở về
Mặt sắp đụng tới tây trang của đầu Thời Ôn cứng
Tim đập nhanh hơn trong giây lát
“Thật ngại quá……”
Thời Ôn chậm rì rì ngẩng đầu Theo động tác cô ngẩng đầu miệng Thời Ôn vô tình cọ tây trang của
Đôi môi nhỏ sượt qua sơ mi trắng bên trong
Nếu là chuyện xảy ở vài lần chạm mặt lúc tình huống còn tạm chấp nhận nhưng hôm nay…… Cô khó khăn lắm mới tỉ mỉ trang điểm một lần
Trên áo sơ mi trắng tinh in một vệt đỏ vô cùng diễm lệ
Thời Ôn vội vã lui che miệng “Thật xin áo sơ mi của ……”
Vừa mới nãy cô sờ thấy loại vải vóc để may bộ tây trang nhất định cao cấp tuy cô rằng biết sẽ bắt bồi thường nhưng vẫn cảm thấy chút xẩu hổ rõ……
Trần Trì cũng thấy son môi áo nao nao mà một hồi mở miệng bứt âm thanh “Không việc gì”
Thời Ôn vẫn che miệng son môi của cô nhất định đã lem khắp nơi
“Tôi toilet một chút dặm son môi”
Trần Trì: “Để xem”
“Hửm”
Thời Ôn khó hiểu buông tay lúc môi cô chắc chắn ……
Trần Trì vẫn luôn cô cô rối rắm một hồi thong thả mà buông tay
Trần Trì màu đỏ nhàn nhạt bên môi cô ma xui quỷ khiến thế nào vươn tay dùng đầu ngón tay lau một chút
Thời Ôn ngây ngốc tại chỗ
Chỉ thấy bình tĩnh mà thu tay nhanh chậm : “Ừm chỉnh cần toilet xử lý”
Thời Ôn: “……”
Rõ ràng là tranh thủ ăn đậu hủ cô
Má cô đỏ một vòng biến mất phía
Trần Trì tại chỗ nhúc nhích tiếng cửa đóng nặng nề vang lên nâng tay liếc qua chằm chằm vệt hồng hồng đầu ngón tay
Anh xoa trán bắt chính dời mắt
Thời Ôn mới khỏi phòng liền phục vụ chào đón
“Cô toilet ”
Thời Ôn gật gật đầu
“Để chỉ đường”
“Được cảm ơn”
Thời Ôn một bên theo phục vụ một bên chửi thầm trong lòng
Vẫn thích động tay động chân như Trước vẻ mặt vô tội mà nhích tới nhích lui hiện tại vẻ mặt đạm nhiên tỏ vẻ đương nhiên mà chạm chỗ chạm chỗ
Nhanh chóng lau sạch sẽ son môi lem ngoài miệng Thời Ôn gương khỏi toilet
“Xin chào ——”
Mang theo khẩu âm tiếng Trung
Một đàn ông đẽ tóc vàng mắt xanh chặn đường Thời Ôn vô cùng tự nhiên nhoẻn miệng lộ mấy cái răng trắng ngần
“Vị mỹ nữ thể cho làm quen ”
Thời Ôn lễ phép cự tuyệt: “Xin ”
Người đàn ông vẫn tươi “Đừng nóng vội từ chối Cô là mẫu hình phụ nữ Trung Quốc thích săn sóc khác tận tình khi cô biết chừng liền rung động”
Thời Ôn nở một nụ nhạt còn uyển chuyển cự tuyệt một bàn tay đem cô kéo đến một bên Cô giương mắt liền thấy thân hình mặc tây trang màu xanh đậm chân dài vai rộng
Thời Ôn dịch sang kế bên một chút sắc mặt của Trần Trì
Người đàn ông ngoại quốc sửng sốt nhưng kinh ngạc lắm “Mỹ nữ quả nhiên đều ……”
“Tôi là trai cô ” Khóe miệng Trần Trì nhàn nhạt giương lên thanh âm cao thấp mạo phạm cũng kiêu ngạo “Nếu thể nuôi nổi em gái cảm thấy cần biết một chút Một tháng thấp nhất hai ngàn vạn”
Sắc mặt khẽ biến nhún nhún vai hướng Thời Ôn : “Hy vọng cô thể tìm chồng như ý”
Nói xong rời
Thời Ôn nhăn mày
Cô nào phá sản như cô cũng tiền mà
Hơn nữa em là cái lí do kì quái gì chứ
Trần Trì cúi đầu cằm căng thẳng “Hắn chạm em chứ”
Thời Ôn trả lời ngay chằm chằm
Trần Trì thấy cô trầm mặc tay rũ bên gắt gao nắm chặt cánh tay tay nổi gân xanh
Anh mặt dò hỏi vấn đề nữa chỉ : “Đi thôi đồ ăn ”
Bàn ăn tràn ngập bầu khí quỷ dị
Thời Ôn biết nguyên nhân nhưng cô cũng vui cho nên
Một bàn đồ ăn đồ sộ hương vị cũng đặc sắc
Thời Ôn kẹp lên một khối điểm tâm trong suốt đồ ăn trang trí với một phiếm hoa hồng nhạt
Bách hợp
Hương hoa vương ở đầu lưỡi vị ngọt nhàn nhạt hòa quyện với hương thơm tinh tế
Thời Ôn ăn đến ngọt tâm tình cũng lên
Người đối diện trầm mặc chết lặng mà cắn nuốt Nếu là cặp mắt từ mặt thật sự bất cứ tia cảm xúc khác thường nào
“Anh đụng ”
Thời Ôn nhẹ giọng
Động tác cắn nuốt máy móc của Trần Trì dừng giương mắt cô “ừm” một tiếng
Nhiều năm như vẫn để ý cái
đáng mừng chính là giống lúc học cao trung dùng cách thương tổn chính hoặc khác để biểu đạt bất mãn
Thật nếu Trần Trì vẫn như cũ Thời Ôn cảm thấy một chút dục vọng chiếm hữu cũng gì to tát……
Chỉ cần thương tổn chính thương tổn khác thể thương tổn cô điên cuồng chiếm giữ cô……
Thời Ôn dừng suy nghĩ cho tiếp tục nghĩ xa hơn
Cô đỡ trán chửi thầm một phen
……
Một bữa cơm kết thúc thời gian gần 9 giờ tối
Nhạc Cẩm gọi tới hai cuộc điện thoại lời trong lời ngoài đều lo lắng nàng cô khinh bạc
Thời Ôn để âm lượng điện thoại ở mức thấp nhất nhưng sắc mặt đối diện vẫn như cũ càng ngày càng lạnh
Rốt cuộc kết thúc điện thoại vai Thời Ôn run lên thoáng thả lỏng sống lưng cứng đờ ho khan một tiếng “Trần Trì trở về”
Trần Trì lên “Đi thôi”
Hai song song rời phục vụ dẫn đường
Trần Trì lấy xe Thời Ôn tiến ở bên ngoài ngắm hoa cỏ hiếm thấy trong vườn
“Mỹ nữ thể cho làm quen ”
Thời Ôn khựng giương mắt
Là đàn ông ở toilet lúc
Biểu tình Thời Ôn trở nên vi diệu
Vì vẫn là
Người đàn ông ngoại quốc bước đến gần cô vài bước lộ tươi trong thanh âm tràn đầy thành ý “Cô là mẫu hình phụ nữ Trung Quốc thích săn sóc khác tận tình khi cô biết chừng liền rung động”
Thời Ôn:
Hắn…… Có chấp niệm với Trung Quốc
Thời Ôn cảm thấy thể là như
Nhìn đến sáng lạn đôi mắt thành khẩn cảm thấy buồn chút đáng yêu
Cô cong mắt thấp giọng một tiếng định chuyện một luồng khí lạnh phía tới gần
Trần Trì âm trầm hạ mắt
Không cần dùng sức phân biệt nụ của cô liếc mắt một cái là thể Trên mặt cô là nụ lễ phép cho lệ nụ nhạt chút vui vẻ
Là chân chính chọc
Anh rốt cuộc đem tầm mắt đặt đàn ông mày nhăn chặt
Sao là
Trần Trì đang nghĩ ngợi cảm thấy tay áo giữ chặt Tầm mắt xuống thấy một đôi tay trắng nõn bắt lấy nháy mắt tiếp theo xuyên qua khuỷu tay vòng lấy bộ cánh tay thân mềm ấm tới gần dán lên
Thời Ôn rúc bên Trần Trì đối với đàn ông ngoại quốc một cái “Ngại quá đã bạn trai ”
“Tôi thấy chính một bạn trai tuyệt vời như mà núi trông núi noi thì lắm”
Sel: Chương do bạn Mary edit nên mịn sẽ đăng ở wattpad nhé