Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 78
Thời Noãn mị mắt “Ánh mắt của em thế là vì chị đàn ông ”
Thời Ôn lúc mới tỉnh “Không em quên mất ngày hôm qua chị ở đây”
Thời Noãn hừ lạnh đưa điện thoại di động đến mặt cô “Có chuyển biến mới Xuất hiện một nữ phú nhị đại gần ngàn vạn fans Weibo kêu là 【 tiểu tinh linh tinh lọc giới giải trí 】 chuyên môn làm rõ chuyện thực hư trong giới giải trí”
“Cô chứng thực hai bức ảnh đều là photoshop mà đêm đó đưa em về nhà chính là của Nói là fans của em vô cùng yêu quý còn cố ý bôi đen em Lời của cô đáng tin cậy cho nên hiện tại cư dân mạng đều cảm thấy em vô tội hơn nữa……ai cũng cảm thấy việc là C&S cố tình chèn ép Thẩm thị”
Thời Ôn sửng sốt Cô chú ý đến một câu cuối cùng “C&S Công ty Trần Trì”
Thời Noãn gật đầu
“Vì ” Thời Ôn: “Em quen biết ”
Thời Noãn dựa đến vách giường “Có lẽ là giúp em …… Chuyện của hai em rốt cuộc là như thế nào”
Thời Ôn luồn tay giữa mái tóc tản “Em cũng biết hiện tại chúng em như thế nào nữa”
Thời Noãn cô một hồi thở dài “Có gì thì với chị một tiếng Chị còn việc đây”
Sau khi Thời Noãn rời Thời Ôn vẫn ở giường Nằm như thế nào cũng thoải mái
Cuối cùng cô mở Weibo tìm đến hot search một vòng hứng thú click lơ đãng quét đến phía hot search
# Doãn Song Song #
《 tê ảnh 》 gián đoạn chính là bởi vì Doãn Song Song đối với trang phục hài lòng hơn nữa cô còn học liền trực tiếp bãi công
Vì thế tạm dừng hình Đem trang phục đổi mới chờ chương trình học kết thúc mới thể bắt đầu
Lúc xuất hiện hot search
Thời Ôn click mở
# Doãn Song Song # Doãn Song Song rạng sáng hai giờ bài bôi đen Thời Ôn Weibo một phút trong nội bộ hủy bài Được biết Doãn Song Song cùng Thời Ôn đang tham dự 《 tê ảnh 》 ở trong kịch bản sắm vai đồng môn hảo tỷ Mà Doãn Song Song đối với “Hảo tỷ ” bôi đen Bộ phim《 tê ảnh 》 vốn là điện ảnh dành cho một bộ phận khán giả nhỏ còn thể thuận lợi hình
Huyệt Thái Dương của Thời Ôn bỗng trở nên đau đớn
Chuyện xong chuyện khác tới
Thời Ôn đem đầu chui trong ổ chăn Tiếng chuông di động loáng thoáng truyền đến lỗ tai
Cô sờ tới di động “Ừm ai ”
“Tiểu Ôn giọng uể oải thế Vì chuyện Weibo ”
Đầu Thời Ôn chui từ trong chăn đôi mắt bởi vì hưng phấn mà sáng lên “Tiểu Đình”
Vương Đình khẽ “Gần đây bận đã lâu liên lạc”
Thời Ôn dậy “ đấy vẫn còn nhớ đến cơ ”
Vương Đình suy đoán Thời Ôn vui vì chuyện Weibo nhắc trịnh trọng : “Mình mang đến cho một tin đây”
“Tin gì ”
Trong giọng Vương Đình giấu ý “Mình sắp kết hôn”
Thời Ôn tự giác nâng cao thanh âm “Cái gì Cậu sắp kết hôn”
“Ừm cùng Đỗ Khải Trình”
Thời Ôn: “Không đợi đến khi cầu hôn theo 99 kiểu khác mới đồng ý ”
Vương Đình: “Cầu hôn nha hết 99 kiểu”
Thời Ôn kinh ngạc “Nhanh như ”
“Chỉ nửa năm thôi…… Hơn nữa đuổi theo tớ nhiều năm như ”
“Nhiều năm như thật ” Thời Ôn thất thần mà hâm mộ cảm khái còn một cảm giác nên lời cô lướt qua cảm xúc lung tung rối loạn lớn giọng : “Chúc mừng bạn học Vương Đình Cậu sắp kết hôn”
“Cảm ơn Mình gọi điện thoại tới chính là mời tham dự hôn lễ của ”
“Mình nhất định sẽ Mặc kệ bận ”
Vương Đình “ mà phù dâu em tớ dành ăn nhậu chơi bời tới bến ”
“Được”
“Tiểu Ôn…… Mình gửi tin nhắn cho Trần Trì……”
Tươi mặt Thời Ôn ngưng
“Cậu trả lời là sẽ đến”
Thời Ôn cảm thấy sét đánh giữa trời quang thật thà : “Cái gì Cậu đang gọi số di động mà dùng hồi còn học cao trung Anh vẫn trả lời ”
“Ừm”
“Sao thể……”
Một năm mới xa ban đêm cô chịu nổi gọi điện nhiều lần đều hiện lên thể kết nối
“Mình chắc chắn mà Tiểu Ôn hy vọng cũng kết cục thật sự thực hy vọng”
Trò chuyện xong Thời Ôn lướt đến danh bạ điện thoại
Một dãy số lưu từ lâu chút nào thay đổi
Sau khi về nước đem số điện thoại đổi trở
–
Nhân vật của Doãn Song Song thay đổi
Thời gian bắt đầu ở đám cưới của Vương Đình
Thời Ôn cố tình làm gì quá nổi bật nhưng tham dự đám cưới ngày đó cô vẫn trang điểm nhẹ sạch sẽ xinh
Đỗ Khải Trình ấp ủ nguyện vọng đã mấy năm kết hôn khỏi phô trương Ở khách sạn quý nhất Nam Đều
Nhiều năm như Thời Ôn ý định kết hôn thậm chí yêu đương cũng nhắc đến
Đi sảnh khách sạn Bỗng nhiên trong lòng xúc động
Váy cưới trắng bó hoa tay mỗi mặt đều tươi bầu khí mỹ mãn
Đặc biệt lực hấp dẫn
Thời Ôn đến phòng thay đồ thấy Vương Đình tức khắc hốc mắt liền ươn ướt
Bảy năm trôi qua bọn họ đã sớm những thiếu nữ lúc một khắc ôm lấy phảng phất trở ngày tháng ghế nhà trường
Thời Ôn: “Tiểu Đình thật ”
Vương Đình: “Cậu cũng xinh Mình còn sợ cướp mất spotlight của tớ”
“Sao thể như ”
“Ha ha ha giỡn thôi trang điểm như thế nào hôm nay cũng nổi bằng tớ ”
Hai giỡn một hồi Vương Đình vẫn sửa soạn xong trở bàn trang điểm “Tiểu Ôn ngoài nhiều bạn trong lớp cũng tới”
Thời Ôn do dự nhưng vẫn ngoài
Thật nhiều bạn học cũ cũng đến
cô liếc mắt một cái thấy đều là những gương mặt xa lạ ngẫu nhiên mấy quen thuộc cô cũng nhớ tên
Sinh hoạt của Thời Ôn lúc cao trung thu gọn ở một góc phòng học Nơi đó nhỏ nhỏ đến chỉ cô và Trần Trì lớn một chút Vương Đình và Đỗ Khải Trình
Lại lớn một chút chính là một mảnh đất xa lạ
“Cậu xem —— trai quá”
“Hình như quen mắt Là Trần Trì ”
“ xem bên là Thời Ôn ——”
“Wow thật kích thích”
“Còn quen đến tận bây giờ hâm mộ chết tớ”
“Cậu hai bọn họ hôm nay thể ……”
Suy nghĩ của Thời Ôn hoảng đầu Liếc mắt một cái thấy
Trần Trì để ý ánh mắt chung quanh biểu tình tự nhiên mà quét giữa sân dừng ở góc cất bước nhanh chậm qua
Thời Ôn mím môi đàn ông từng bước một về phía Rồi đó ở cô
“Em cũng tới” Anh rũ mắt cô thấp giọng hỏi
Thời Ôn gật gật đầu
Trên thiếu nữ một bộ sắc váy champagne làn váy tự nhiên buông xuống dừng ở mắt cá chân cổ hình chữ V cũng lộ xương quai xanh trắng nõn cùng cánh tay vẫn đáng chú ý
Anh bất động thanh sắc dời mắt “Hôm nay em ”
Trên mặt Thời Ôn hiện lên ửng đỏ mặc tây trang màu xanh : “Bộ tây trang hợp với ”
Cả sắc thái lẫn khí chất
Khóe miệng Trần Trì nhẹ cong
“Thời Ôn Trần Trì” Một đàn ông hai tới mặt đỏ ửng rõ ràng uống rượu xong
Phản ứng đầu tiên của Thời Ôn chính là Trần Trì Trần Trì cũng qua
Ánh mắt gặp thấy rõ nghi hoặc trong mắt cùng bật
Bọn họ cũng biết là ai
Lúc cao trung Thời Ôn chỉ nghĩ làm thế nào để thay đổi bi kịch đời thế giới của cô đại bộ phận đều là Trần Trì
Mà cũng chỉ cô
Bọn họ đều ngây ngốc tại góc phòng học đắm chìm ở thế giới thuộc về bọn họ cần ngẩng đầu xem khác cũng xuất sắc
Mà hiện tại cô cuộc sống của cô thiếu niên lúc ỷ cô trong mắt chỉ cô cũng đã cuộc sống cho riêng
Thời Ôn uống ly rượu tay
Lúc Vương Đình cùng Đỗ Khải Trình trao nhẫn uống một ly
Trước khi hôn lễ kết thúc cô còn uống thêm một ly rượu
Đáng tiếc cô say cơ thể chút mông lung đầu óc rõ ràng đến đáng sợ
Cô cảm thấy chút buồn
Cô khi uống say làm cái gì đó
Có tà tâm nghĩa là gan làm loạn
Khi Thời Ôn ôm Trần Trì say đến rối tinh rối mù khẳng định chính là loại
Thời Ôn dùng sức lực thật lớn mới đưa đến ghế dài trong sảnh của khách sạn
Sau khi Trần Trì uống say cái gọi là “Thân sĩ” biến mất còn thấy bóng dáng tăm Ấu trĩ bướng bỉnh chết sống chịu để cho khác dìu
Thời Ôn từ trong túi móc khăn giấy đẩy tóc mái trán Trần Trì thay lau mồ hôi
“Trần Trì uống nước” Thời Ôn nước ấm mới lấy từ phục vụ trong tay đưa đến bên miệng Trần Trì
Trần Trì nhắm mắt động tĩnh
Cô nhẹ nhàng đợi bắt uống nước khe khẽ thở dài đem ly nước để mặt đất
Trên mấy túi quần áo biết di động để chỗ nào
Thời Ôn tìm trong túi áo gần cô nhất cô vươn tay sờ soạng một hồi
Ngón tay cảm nhận xúc cảm lạnh băng
Di động
Thời Ôn nhẹ nhàng móc
Vẫn khóa màn hình
Số liên lạc nhiều lắm
Cô nghĩ hẳn là đa số đều là trực tiếp liên hệ trợ lý của
Tống Đằng
Cô nhớ rõ trợ lý của kêu như
Thời Ôn tìm số di động của Tống Đằng nhanh chóng soạn tin nhắn gửi qua
Cô cẩn thận thả điện thoại di động nhẹ nhàng rút tay về
Thời điểm còn kém một centimet liền rời túi áo cổ tay cô nắm lấy
Độ ấm tay làm cô phát run
Không lâu lực đạo cổ tay liền nhẹ theo sát đó là đầu trực tiếp ngã vai cô
Tim Thời Ôn đập dồn dập dần dần bằng phẳng
Cô nghiêng đầu đến lông mi thật dài của nhịn duỗi tay sờ soạng một chút
Mùi rượu nồng đậm cô thấy hương vị quen thuộc
Anh hương vị cô thay đổi Mà hương vị cũng thay đổi Vẫn là hương thơm mát lạnh quen thuộc xa xăm quen thuộc đến nỗi làm cảm thấy nỡ xa rời
Thời Ôn tựa lưng ghế bầu trời ánh đèn thành thị làm cho ảm đạm
Hy vọng Tống Đằng thể tới sớm một chút
Nơi xa gió thổi tới mái tóc dài của Thời Ôn thổi loạn vài sợi còn bổ nhào mặt Trần Trì cô vội vàng vén trở về sửa sang tóc
Cổ đột nhiên nóng lên hô hấp ẩm ướt ôn nhu ập tới Thời Ôn kích thích đến giật một cái
Cô thanh âm mũi đang ngửi Rũ mắt liền thấy Trần Trì nhắm hai mắt dựa đến cô càng ngày càng gần ngừng ngửi cái gì đó
“Ôn Ôn……”
Nghẹn ngào nỉ non tựa như rượu nguyên chất
Anh đem mặt chôn ở cổ cô giống như rốt cuộc tìm một vị trí ý thoải mái mà thở dài một tiếng
“Ôn Ôn nhớ em”
Anh vươn tay gắt gao ôm lấy vòng eo cô theo bản năng một chút một chút cọ xát cổ cô
Cảm giác quen thuộc làm Thời Ôn run sợ cô nhất thời cứng họng
“Em thật hư”
Anh lẩm bẩm bỗng nhiên há mồm cắn cổ cô
Lực đạo cũng nhẹ Thời Ôn kêu rên một tiếng run giọng gọi “Trần Trì……”
Thanh âm dứt cổ nóng lên
Anh ngậm lấy làn da của cô vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm liếm ôn nhu đảo qua dấu răng khó nhịn mút
Xa cách bảy năm bao nhiêu thẹn thùng đều tan biến
Thời Ôn giơ tay chống cái trán của “Trần Trì đang ở ngoài……”
Đầu đẩy đôi mắt như cũ mở mặt gục xuống
Thời Ôn đỡ lấy đầu ôn nhu trấn an: “Anh ngoan một chút lúc em cho dựa ”
Trần Trì: “Em thật hư”
Động tác của cô dừng rũ xuống mắt tiếp tục đem dựa lưng ghế
Thời Ôn lẳng lặng tháo mắt kính xuống nhắm hai mắt tóc mềm mại rũ ở trán bộ dạng ngủ yên yên tĩnh tĩnh giống hệt bảy năm một chút cũng thay đổi
“Nếu cảm thấy em thật hư vì rời ”
Không tiếng động
Thời Ôn ngực nghẹn chết cô nhích gần cố ý đổi đổi thanh âm hỏi: “Trần Trì trách năm đó Thời Ôn rời xa ”
Trần Trì mày nhăn môi mỏng giật “Tàn nhẫn”
Ánh mắt cô lóe “Vì …… Sau khi về nước cách xa cô ”
“Không cần”
Cô khẽ vuốt mắt đang nhăn “Bảy năm ở trong lòng cô vứt bỏ rời xa suốt bảy năm phụ nữ như vì né cô thật xa…… Vì hận cô ……”
“Cô là của tư cách cô ”
Trần Trì bỗng chốc mở to mắt
Tâm Thời Ôn lộp bộp nhưng chỉ mở một chút nhanh liền nhắm
“Cô là của …… Tôi biến thành bộ dáng cô thích…… Tôi sẽ khiến cô yêu trở thành sinh mệnh cô thể dứt bỏ……”
“Thiệu Hành cảm thấy chiêu của ……”
“Ngày hôm qua cô với một chút……”
Thời Ôn một hồi lâu nhúc nhích
Sao ngốc như ……
Gió nổi lên lay động tóc cô vô tình thổi đến một câu ôn nhu:
“Anh nhanh khiến em yêu em sẽ ngoan ngoãn cảm thụ ngoan ngoãn động tâm”
Sel: đừng quên vote và cmt để tụi thêm động lực nhaa 🥺