Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 7
Thời Ôn đỡ tay của hai đều im lặng ai mở miệng chuyện
Đi tới chỗ cột đèn giao thông hai dừng Thời Ôn nghiêng đầu Trần Trì
Ngã tư ngô đồng che phủ ánh nắng nhàn nhạt của hoàng hôn chiếu xuống sườn mặt của Trần Trì Con ngươi màu đen của như phát sáng gương mặt trắng nõn thở mỏng manh Phảng phất như hoà tan trong khí nhạt nhoà như bức tranh màu nước
Cậu cảm nhận tầm mắt của cô nghiêng đầu Đôi mắt an tĩnh như một bức tranh thuỷ mặc
Thời Ôn cảm thấy nhất định trai Nhận thấy thất thần cô ngại ngùng chuyển tầm mắt tới siêu thị đối diện: “Cậu uống sữa chua ”
Tan học đã nửa giờ vì thế trong siêu thị quá đông
Thời Ôn rối rắm vô cùng
Vị đào…lô hội…blueberry
Cái nào mới đây
“Cậu uống vị nào” Thời Ôn cong mắt chỉ những vị thích: “Đây đều là những vị thích uống”
Vừa dứt lời cô đã thấy bên cạnh duỗi tay mang tất cả những vị cô thích
Thời Ôn ngăn : “Không cần lấy hết”
Trần Trì tới quầy thu ngân: “Tôi uống”
“… ”
Nhà Trần Trì cách trường học xa là chung cư xa hoa nhất Nam Đô
Đi thang máy Thời Ôn vẫn nhịn thổn thức Người tiền đúng là tiền từ phòng an ninh cho tới thang máy cũng giống với nơi khác Xem nhà giàu
Đứng tầng mười tám khí vô cùng thoáng đãng dễ chịu Thời Ôn gần cửa sổ sát đất xuống đường bé như con kiến qua Cô nhanh chóng thu hồi tầm mắt tim đập thình thịch
Đẹp thì thật nhưng cô sợ độ cao
Đưa Trần Trì đến cửa nhà Thời Ôn liền rời
Trần Trì đem cửa mở rộng nhất thể ý tứ rõ ràng là cô bên trong
Thời Ôn xua tay: “Không cần về ”
Trần Trì vẫn nhúc nhích yên lặng cô
Đôi mắt đen biểu tình cũng vô cùng đạm mạc thậm chí thể là đoán cảm xúc Chỉ yên tĩnh cô như hề yêu cầu hề uy hiếp Mà ánh mắt đó giống như là cố chấp đến bướng bỉnh
Nhìn thấy ánh mắt của Thời Ôn cách nào lời từ chối
Phòng khách lớn ánh sáng cũng vô cùng Nội thất trang hoàng xa xỉ màu chủ đạo là hai màu xám trắng Cả gian phòng đều lạnh lẽo quạnh quẽ lấy một chút ấm áp của gia đình
Có lẽ sống một
Thời Ôn xuống ghế sofa Trần Trì đã đem bịch sữa chua đặt mặt cô
Thời Ôn lấy một hộp đưa cho Trần Trì
Trần Trì nhận: “Không uống”
Thời Ôn:
“ nhiều như thể uống hết ”
Cậu im lặng một hồi mới vươn tay nhận lấy
Trần Trì trong góc cẩn thận uống sữa chua
Thời Ôn tới mắt cá chân cùng mắt cá tay của lộ ngoài thầm cảm thán cũng gầy quá
“Buổi tối thường ăn cái gì”
Trần Trì lắc đầu
Thời Ôn tiếp tục hỏi: “Vậy buổi sáng ăn gì”
Cậu dừng động tác uống sữa cúi đầu: “Bánh bao với sữa đậu nành”
Tốt còn biết ăn sáng
Lại giọng của : “Một tuần một lần”
Thời Ôn:
Trần Trì cô chậm rãi : “Bởi vì đến muộn bánh bao đã bán hết ”
Thời Ôn: “Cậu thể dậy sớm mà”
Trần Trì: “Mệt”
Cô cảm thấy nghẹn thấy ung dung như thể việc dậy muộn là lẽ đương nhiên Thời Ôn để sữa chua lên bàn thẳng dậy: “Tôi phát hiện bao giờ đến lớp sớm cả như là đúng”
Cậu xúc một muỗng sữa chua: “Vì ”
“Học sinh nên đến trường đúng giờ”
“Tôi học”
Thời Ôn câu của làm cho bất lực cuối cùng nặn một câu: “Vậy chuyển trường ”
Tránh xa những khi dễ mọi chuyện chừng sẽ hơn
Trần Trì rũ mắt giọng bắt đầu nhiễm lạnh: “Cậu chán ghét ”