Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 69
- Nhà
- Tình Yêu Không Lối Thoát
- Chương 69 - Em muốn anh đau lòng đến chết mới chịu à?
“Trần Trì…”
Thời Ôn nghẹn nước mắt một tay giữ chặt một tay ôm bụng Sinh lý cùng tâm lý đều tổn thương khiến lòng bàn tay cô toát mồ hôi lạnh
Trần Trì nhăn chặt mi cúi xem cô
Thanh âm của cô phóng thấp nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Anh về ”
“Vết thương của đều khỏi hết ” Cậu để ý tay nhẹ nhàng xoa trán cô nóng nhưng cô toát mồ hôi lạnh Tầm mắt di chuyển xuống thấy tay cô đang ôm bụng sốt ruột hỏi:
“Có em đau dày ”
Cô lắc đầu: “Anh về dưỡng bệnh cho đừng để lưu bệnh gì”
Sắc mặt sớm đã đen : “Em chăm sóc cho còn lo lắng cho Có vì luyện vũ nên mới nhịn ăn ”
Cậu ôm chặt cô đến chỗ đỗ xe: “Anh đưa em bệnh viện”
Y Thư nhanh chóng mở cửa xe đó bất động thanh sắc đánh giá Thời Ôn
Không biết cô vì ép Trần Trì trở về bệnh viện nên mới giả bệnh là cô bệnh thật
mà tóm cũng thể mang Trần Trì về bệnh viện là
Trần Trì cẩn thật đặt Thời Ôn xuống ghế đó cũng Nhẹ nhàng chỉnh dáng cho dễ chịu để cô dựa lồng ngực
“Trong túi thuốc ”
Thời Ôn lắc đầu: “Không nghiêm trọng ạ…”
Tuy như nhưng thanh âm của cô đã ngày càng suy yếu
Hàm răng Trần Trì căng thẳng: “Em đừng chuyện nữa”
Thời Ôn kéo kéo tay áo của nhuyễn giọng làm nũng: “Đừng giận em ”
Trần Trì cuối cùng vẫn mềm lòng hôn nhẹ trán cô một cái:
“Thế cũng đừng làm tức giận nữa Em đau lòng đến chết mới chịu ”
Trên ghế điều khiển Y Thư tay đang đánh chữ cũng run lên vài giây tiếp tục nhắn tin cho bảo tiêu
Xe nhanh đến bệnh viện Y Thư cũng thức thời mà chạy xuống mở cửa Trần Trì ôm Thời Ôn nhanh chóng xuống
Kết quả là loét dày
Đôi mắt Trần Trì âm trầm đến đáng sợ mấy bảo tiêu Y Thư gọi tới cũng chỉ dám cách đó 2m mà luống cuống tay chân
Y Thư đến mặt Trần Trì giọng vững vàng: “Trần thiếu gia Thời tiểu thư đã chuyện gì nên trở về bệnh viện thôi”
Nói xong hiệu cho mấy ở lưng lên
Mấy bảo tiêu rụt rè lên
“Đừng chạm ”
Trần Trì cắn chữ rõ ràng hàn khí toả bốn phía
“Đưa cô về nhà an cho Cô mà xảy chuyện gì thì các chờ chết ” Cậu xong lạnh lùng quét đám một cái xoay lưng rời
Thời Ôn nhận thấy sự thất vọng của Trần Trì nhưng cảm xúc nhanh cô áp xuống
“Trần thiếu gia bảo đưa cô về”
Một mặt cô chặn ánh sáng
Thời Ôn ngước mắt cuối cùng : “Được”
Nếu cô tự trở về sẽ lo lắng
Cả một đường ai gì
Y Thư cho xe dừng ở con phố ngoài tiểu khu nhà Thời Ôn
Thời Ôn biết để mọi bàn tán cô kéo cửa xe lạnh nhạt :
“Cảm ơn”
Vừa đóng cửa xe Y Thư đã gọi cô: “Thời tiểu thư”
Thời Ôn dừng tiếp
“Có một số việc cô phản kháng cũng ” Y Thư ý vị thâm trường mà cô: “Ít nhất là hiện tại cô và thiếu gia khả năng Cho nên thấy cô thân thể ốm yếu mới nhắc nhở một câu nên chuẩn tâm lí cho ”
Thời Ôn mím chặt môi đầu ngón tay niết đến phát đau: “Không cần quan tâm”
Đóng cửa xe cô nhanh chóng rời
So với chuyện mà cô càng lo lắng về sự kiện ngày 16 tháng 4 hơn
Không gì đáng sợ bằng cái chết cả
Thời Ôn nghĩ như
Mãi cho đến thứ hai Thời Ôn thấy Trần Trì ở phònh học lúc trong đầu cô ý nghĩ chiếm đóng
Còn mấy ngày nữa là 16 tháng 4 tới trường học
Ngô Đông biết Trần Trì học trở chuyện đầu tiên ông làm chính là đổi chỗ của hai
Vị trí của Thời Ôn thay đổi Trần Trị chuyển đến bàn cùng
Ngô Đông giải quyết xong vấn đề chỗ lúc mới vỗ vỗ bàn ý vị thâm trường :
“Thi đại học sắp tới hy vọng các em hiểu rõ thân phận của cho dù học mà vi phạm nội quy trường học thì nhà trường cũng ngại hi sinh một chút mà làm răn đe cho thể học sinh cùng với các em khoá ”
Trần Trì dựa tường cánh tay hung hăng đè nặng bàn miễn cưỡng nhịn xuống xúc động đập đồ vật
Học sinh trong lớp phần lớn đều biết Ngô Đông đang chuyện gì ai tất cả đều sợ Trần Trì vì ngay cả một câu xì xào bàn tán cũng
Tan học Thời Ôn gặp Trần Trì thời gian lớp bọn họ cũng cách nào để chuyện Đi học tan học đều là mẹ Thời đưa đón về tới nhà cô cũng điện thoại
Chỉ thể mà thể chạm đây chính là hình phạt cỡ nào giày vò
Ngay cả bản thân của còn chịu nổi cho nên cô sợ Trần Trì bùng nổ
Trần Trì nổi điên
Chỉ là mỗi lần trong giờ học cô ngẩng đầu lên đều thể thấy dùng ánh mắt cực nóng quan tâm đến những bên cạnh chớp mắt mà cô
Nhiều lúc Thời ở đều sẽ giữ cách đúng một mét theo ánh mắt một giây rời khỏi cô
Dù như cũng khiến Thời Ôn an tâm cũng may Trần Trì “ bùng nổ” cố ý dùng vẻ ngoài bình tĩnh để che sóng ngầm bên trong
Buổi chiều ngày 14 tháng 4
Thời Noãn báo cho Thời Ôn thành tích của cô trong cuộc thi
Thời Ôn xếp thứ hai thuận lợi cộng thêm điểm để thi học viện Nam Đều Dựa theo thành tích của Thời Ôn cùng năng lực vữ đạo cho dù cộng thêm điển thì cô vẫn sẽ thi học viện vũ đạo Nam Đều
cô vẫn vui vẻ
Đứng đầu của cuộc thi lần ngoài dự kiến chính là Nhạc Cẩm Thời Ôn sớm đoán cũng cảm thấy Nhạc Cẩm lấy vị trí nhất là vô cùng xứng đáng
Thời Ôn ngoài hành lang một tờ giấy đó xoa thành cục nhỏ ném qua cửa sổ cho Trần Trì
Ánh mắt Trần Trì vẫn luôn đuổi theo cô để tờ giấy rơi xuống bàn mà là vươn tay bắt lấy
[Cuộc thi múa cổ điển em thứ hai cộng thêm điểm Anh thấy vui cho em ]
Trần Trì chọn môi về phía Thời Ôn khoé miệng nhếch lên mặt mày nhu hoà tiếng động : “Vui vẻ”
Thời Ôn cong mắt cũng dám quá lâu
Gần đến kì thi đại học học sinh trong lớp đều bắt đầu tự giác vùi đầu học tiết tự học cũng lão sư trông coi
Thời Ôn đem cuốn sổ theo dõi gấp ở đời cô từng nghĩ sẽ làm cán bộ lớp còn là lớp phó kỷ luật
Cầm theo cuốn sổ theo dõi đến văn phòng
Bầu khí trong văn phòng càng thêm khẩn trương bàn giáo viên chất đầy bài thi cùng hồ sơ rơi ở đất cũng ít
Thời Ôn đến bàn Ngô Đông: “Lão sư sổ theo dõi đây ạ”
Ngô Đông từ trong đống bài thi ngẩng đầu lên: “Vất vả cho em ”
Nói đến đây ông nhịn thở dài trong lòng
Lúc Thời Ôn tự ứng cử làm lớp phó kỉ luật ông còn do dự cảm thấy cô gái nhỏ nhu nhu nhược nhược sẽ quản đám nam sinh nghịch ngợm Về Trần Trì quá nhiều nữ sinh thoe đuổi còn truyền lời đồn yêu sớm cho nên ông mới để Thời Ôn là gần Trần Trì nhất làm lớp phó kỷ luật cô giám sát
Ai thể nghĩ đến mọi chuyện thành như chứ
Thời Ôn biết ông đang suy nghĩ cái gì cô chút hổ
Ngô Đông xua xua tay: “Được trong thời gian em cũng vất vả về phòng học ”
Thời Ôn cắn chặt môi thẹn thùng gật đầu
Lúc xoay ngoài cô cẩn thận đụng chồng bài thi suýt nữa hét thành tiếng
“Em xin em xếp ngay ạ”
Ngô Đông bất dắc dĩ lắc đầu chuẩn thêm vài câu nữa chuông điện thoại reo lên dời sự chú ý của ông
Nhìn đến tên gọi Ngô Đông chút hoảng hốt thể tin tưởng
Ông chần chờ một chút mới ấn : “Alo”
Người phụ nữ đầu dây bên lãnh đạm : “Tôi là mẹ của Trần Trì”
Ngô Đông đẩy đẩy mắt kính: “Tôi biết…Không biết cô tìm chuyện gì”
Thẩm Mạch đem văn kiện trong tay đẩy sang một bên xoa xoa ấn đường: “À cho Trần Trì du học”
Ngô Đông kinh ngạc thanh âm tự giác cất cao: “Cô để Trần Trì du học”
Bài thi trong tay Thời Ôn trượt xuống mặt đất cô mê mang Ngô Đông chồng bài thi bên cạnh cũng như đổ xuống
cô rảnh quan tâm mấy thứ đó thẳng lăng lăng Ngô Đông lỗ tai dựng thẳng
Thẩm Mạch bình tĩnh: “ vốn dĩ để Trần Trì nghiệp cao trung xong sẽ đưa nó du học nhưng bây giờ thình làinh nhảy một Thời Ôn Vì đưa nó nước ngoài càng sớm càng chậm trễ thêm biết sẽ xảy chuyện gì”
Ngô Đông nhíu mày chuyên tâm bà cũng quên mất sự tồn tại của Thời Ôn:
“Vậy cô định bao giờ cho Trần Trì xuất ngoại”
Thẩm Mạch: “Tôi đang hỏi thầy tình huống bên trường chúng một chút”
“Thủ tục ở trường chắc phiền phức”
Lúc Thời Ôn chẳng thấy gì cả…
Là điện thoại của Thẩm Mạch
Bọn họ đang thảo luận về thời gian cùng thủ tục…
Tại thành như
Tầm mắt cô mơ hồ mà chằm chằm bài thi trong tay
Vì xuất ngoại
Cậu vì kì thi đại học mà chuẩn lâu như làm nhiều đề thi lẽ thành công cốc
Học đại học trong nước Trường đại học trong nước cũng tiếng vì cái gì du học
Du học
Thời Ôn xổm trong góc tiếng động mà rơi lệ
Trần Trì biết chuyện
Vấn đề đột nhiên hiện lên trong đầu Thời Ôn
Cô bỗng dưng tỉnh táo
Cô chớp mắt nhanh chóng lau sạch nước mắt
Cô nghĩ đến đời Trần Trì chuyện kích thích nên mới làm sự kiện …
Thời Ôn để bài thi chỗ cũ hốt hoảng chạy ngoài
Ngô Đông thấy cô như lúc mới nhớ tới bên cạnh vẫn vội vàng thốt lên: “Thời Ôn…”
Người đã nhanh chóng chạy mất
Đầu bên Thẩm Mạch nheo mắt
Thời Ôn sắp về tới lớp bất ngờ vòng sang đường khác
Không thể để Trần Trì biết cô
Thời Ôn ở toilet định tâm tình hít sâu một Sau đó đến hành lang bên cạnh cửa sổ chỗ
Trần Trì vô cùng nhạy bén mà ngẩng đầu nhíu nhíu mày giống như vô cùng bất mãn với việc cô đưa quyển sổ thôi mà lâu như
Thời Ôn nhẹ nhàng cong môi đôi mắt chịu khống chế bắt đầu nóng lên
Cậu còn biết
– —
Sau khi Thời Ôn về nhà cô dựa theo cách lúc Trần Trì bằng cửa sổ phòng cô mà bò ngoài
Cô mượn điện thoại của Thời Noãn gọi cho Y Thư
Bên nhanh đã máy
Cô thẳng vấn đề: “Tôi gặp Thẩm Mạch”
Y Thư cũng hề do dự mà trả lời cô: “Đến quán cà phê X”
Thời Ôn nhếch môi tắt điện thoại nhanh chóng gọi một chiếc taxi đến địa chỉ mà
Hoá là vẫn đang đợi cô tìm đến