Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 68
- Nhà
- Tình Yêu Không Lối Thoát
- Chương 68 - Cả đời này cũng không muốn buông tay em
Cô cắn chặt môi chạm son môi
Thời Ôn bất đắc dĩ đột nhiên nghĩ tới Trần Trì
Khúc “Diên Vĩ” là cô múa cho xem múa cho chuyện tình của hai chứ mang dự thi
Cho nên cô nhất định thành nó một cách nhất
Đèn sân khấu tối xuống Thời Ôn giữa trung tâm hai tay xách làn váy thong thả ưu nhã xổm xuống vươn cánh tay tinh tế tạo thành hình dáng bông hoa diên vĩ
Âm nhạc bắt đầu nổi lên
Bệnh viện phòng VIP
Trần Trì dựa giường bệnh nhắm hai mắt thoạt vô cùng bình tĩnh
Mấy bảo tiêu chút giật nghĩ tới hôm nay “an phận” như
Vài phút cửa phòng bệnh mở
Bảo tiêu thấy đến là ai sôi nổi cúi đầu gọi:
“Thẩm tổng”
Thẩm Mạch xua tay: “Ra ngoài ”
Bảo tiêu cung kính rời
Thẩm Mạch xuống sopha nhàn nhạt giường bệnh: “Uy hiếp mẹ tới đây là chuyện gì”
Trần Trì mở mắt cũng bà mà chằm chằm chiếc chăn trắng tinh :
“Tôi ngoài”
Thẩm Mạch dứt khoát trả lời: “Vết thương của con còn khỏi hẳn”
Trong mắt Trần Trì bắt đầu xuất hiện hàn khí:
“Sao tự dưng quan tâm chuyện của như ”
Thẩm Mạch vắt chân khẽ:
“Mẹ là mẹ của con quan tâm con cũng là chuyện bình thường Chuyện lúc mặc kệ con lý do gì mẹ cho con tự do đủ Con thích chơi gì thì chơi thích tiêu tiền thì tiêu tiền chẳng qua mẹ chỉ mong quan hệ của hai chúng hơn thôi”
Trần Trì nhạt
Thẩm Mạch nhướng mày tiếp tục thong thả :
“Từ đến nay mẹ bao giờ bỏ mặc con Chờ con đỗ nghiệp đại học mẹ mới bắt đầu quản thúc con đây mới là cuộc sống chân chính của con bắt đầu Trần Trì hẳn là con tự biết bản thân thông minh con là con của mẹ mẹ nhất định sẽ để con trở thành một tầm thường Mẹ chỉ cần con thuận lợi nghiệp đó sẽ đưa con sang nước ngoài du học đào tạo chuyên sâu”
Trần Trì ngẩn : “Bà cái gì”
Thẩm Mạch: “Mẹ đưa con du học đây là kế hoạch của mẹ trường học mẹ cũng chọn xong con sang đó theo học quản lí Tương lai con sẽ thừa kế Thẩm thị Trần Trì đây mới là con đường con nên ”
Trần Trì xong cảm thấy buồn từ trong kẽ răng rít một câu: “Tôi ngoài”
Thẩm Mạch lắc đầu: “Mẹ thể chấp nhận con trốn học đánh nhưng mẹ đồng ý cho con yêu sớm Chỉ cần gặp một cảm thấy tệ lắm liền cho rằng đây là nhân duyên trời định nhưng thế giới căn bản gì gọi là “tình yêu vĩnh cửu” cả tình cảm bây giờ chỉ là nhất thời Trần Trì bây giờ con còn nhỏ nên hiểu chờ tới khi con tiền quyền lực con liền biết những nữ sinh như Thời Ôn tuỳ tiện cũng tìm một đống tình nguyện vì con trả giá hoặc vì con mà chết cũng nhiều Nên con đừng như nữa đừng vì cái gọi là “tình yêu nhất thời” mà choáng váng đầu óc Đi du học chính là lựa chọn nhất đối với con”
Trần Trì bà cằm nâng lên cảm thấy miệng bà lúc đóng lúc mở thật con mẹ nó ngứa mắt:
“Tôi đánh phụ nữ phân biệt tuổi tác”
Biểu tình của Thẩm Mạch cứng
Trần Trì gằn từng chữ một: “Hôm nay vô luận như thế nào cũng ngoài”
Thẩm Mạch nhanh khôi phục bộ dáng ung dung như bình thường:
“Vô luận như thế nào Con thể làm gì”
Trần Trì: “Cùng lắm cá chết lưới rách”
Bà lên đến mép giường Trần Trì:
“Thế nào là cá chết lưới rách”
Trần Trì châm biếm: “Bà cứ thử xem”
Thẩm Mạch chọn môi sắc mặt thiếu niên mắt âm trầm hung ác bật :
“Tốt lắm ở thương trường đấu đá đừng mà yếu thế”
Bà nghiêng đầu: “Y Thư”
Y Thư đẩy cửa
Thẩm Mạch Trần Trì gật đầu:
“Thiếu gia ngoài theo thằng bé đừng để xảy chuyện gì”
Y Thư gật đầu: “Vâng”
Trần Trì liếc bà một cái mặt vô biểu tình bước xuống giường
Y Thư lái xe hỏi: “Thiếu gia ”
“Trung tâm múa Nam Đều” Trần Trì ghét bỏ liễm mi: “Đừng gọi là thiếu gia”
Một đường thông suốt
Xe chạy thẳng đến trung tâm múa Nam Đều
Trần Trì gấp gáp mở cửa chân vẫn còn đau đớn nhưng để ý
Y Thư theo Trần Trì nhíu mày chằm chằm cẳng chân của giống như thương
Cậu cũng biết rốt cuộc nên cửa nào cứ như vội vàng chạy đến một cánh cửa gấp gáp kéo
Cửa hông bên cạnh thính phòng hai bên bảo vệ canh Hai bảo vệ thấy Trần Trì đột nhiên xông thì chút hoảng sợ lên cản
Lực chú ý của Trần Trì đã sớm thiếu nữ mặc váy dài sân khấu câu mất phản xạ điều kiện mà đẩy đang cản trở lên phía cô thật rõ
Sắc mặt bảo vệ khẽ biến đang định gì đó Y Thư khách khí kéo sang một bên
Âm nhạc cổ điển uyển chuyển triền miên mỗi âm tiết đều giống như đang quấn quanh đại não của Trần Trì Tư duy của khống chế thẳng lăng lăng sân khấu
Trên sân khấu nữ sinh theo âm nhạc mà nhẹ nhàng nhảy múa tóc đen theo vòng eo đong đưa trái góc váy nhẹ xốc cả giống như mang theo gió gương mặt trắng nõn treo một nụ nhàn nhạt giơ tay nhấc chân thanh nhã mà câu nhân
Trái tim Trần Trìn đến cô liền bắt đầu mãnh liệt co rút mãi cho tới khi sân khấu kết thúc biểu diễn
Cậu lúc mới hoảng hốt mà hồn nhanh chóng chạy đến hậu trường
Thời Ôn khom lưng chào bế mạc xoay xuống sân khấu cô chậm rãi mỉm giơ tay lau nước mắt
Cô cảm thấy bản thân hôm nay biểu hiện ít nhất thể biểu đạt những gì
Như là đủ
Chỉ đáng tiếc…
Nếu như Trần Trì ở đây thì biết mấy
Thời Ôn đem ngón tay dán lên mí mắt sợ nước mắt chảy sẽ làm nhoè lớp trang điểm
Đi đến bậc thang cô xách làn váy chậm rãi xuống Đến khi còn một bậc cuối cùng đột nhiên kịp phòng ngừa kéo lấy đồng tử của cô co rút cả nhào về phía nhưng ngã xuống mặt đất mà là ngã một lồng ngực kiên cố
Trong hai giây Thời Ôn thấy gương mặt của Hương vị quen thuộc cường thế chen thở thậm chí len lỏi từng lỗ chân lông làm cả cô nóng lên trong lòng sưng to đến nổ
Thời Ôn ôm chặt Trần Trì co rúm ở trong lồng ngực của nức nở
“Trần Trì…”
Trần Trì gắt gao ôm lấy cô cánh tay buộc chặt khoang mũi tràn ngập mùi hương thuộc về cô nghẹn ngào:
“Ôn Ôn…”
Thí sinh tiếp theo đang lên sân khấu thì một màn doạ sợ vội vòng qua hai cẩn thận bước lên bậc thang Cô nhận đó là Thời Ôn nghĩ nghĩ một chút vẫn là lùi về hai bước kéo bức mành che hai
Tay nhỏ của Thời Ôn túm lấy áo của khụt khịt hỏi:
“Anh đến khi nào ”
Trần Trì hôn nhẹ nhàng hôn đỉnh đầu của cô ôn nhu trả lời: “Lúc em đang múa”
“Anh thấy em múa ”
“Đẹp đến nỗi chỉ xông lên trói em giấu ở trong nhà cho bất kì ai thấy Ôn Ôn đành lòng chặt đứt ước mơ khiêu vũ của em Ôn Ôn em lắm…”
Đã lâu Thời Ôn giọng hưởng thụ gắt gao ôm lấy khàn giọng những lời chân thật nhất một chút che giấu
Trong nháy mắt cô cảm thấy mấy tháng xa cách giống như tồn tại tâm hai kề sát thổ lộ trần trụi những nhớ nhung về giống như cả hai từng tách
Thời Ôn: “Ngày nào em cũng mơ thấy đó hy vọng sẽ tới xem em biểu diễn cuối cùng hôm nay cũng đến ”
Trần Trì hạ xuống trán của cô một nụ hôn trong mắt là một mảnh say đắm cuồng nhiệt: “Ôn Ôn đêm nào cũng mơ thấy em Anh nhớ em lắm”
Hai cứ như ôm một hồi lâu sân khấu biết đã bao nhiêu lên xuống
Thời Ôn cuối cùng cũng lấy lí trí cảm thấy tư thế chút…
“Trần Trì” Thời Ôn nhẹ nhàng gọi: “Không xương ngực thương Ôm như làm chứ ạ”
Trần Trì lắc đầu: “Không ”
Thời Ôn nhăn mặt đôi mắt đỏ lên: “Mau buông em bao giờ chịu nhận đau Nếu thương thì làm thế nào bây giờ”
Trần Trì chịu buông tay: “Không buông em cả đời cũng buông tay em”
Thời Ôn kéo kéo tay ôn nhu : “Nắm tay cũng mà Trần Trì em cũng sẽ bỏ ”
Bên cạnh bỗng bóng qua Thời Ôn lúc mới ý thức bọn họ vẫn đang bậc thang
Cô kéo kéo Trần Trì ngượng ngùng lên sân khấu dự thi: “Xin …”
Sau đó đầu với Trần Trì: “Chúng phía cánh gà ”
Thời Ôn dùng tốc độ nhanh nhất để thay quần áo trong gương trang điểm cô ngừng nhanh chóng lau sạch son môi miệng
Cô xách balo bên ngoài vặn thấy Nhạc Cẩm đang làm động tác giãn gân cốt: “Cố lên nha Mình việc”
Nhạc Cẩm dừng trêu chọc:
“Rõ ràng là ngoài chơi với bạn trai Bạn học Thời Ôn đúng là thể ngờ nha mà còn biết yêu sớm đấy”
Thời Ôn khẽ: “Tạm biệt”
–
Lúc Thời Ôn ngoài liền thấy một nữ sinh đang hỏi số điện thoại của Trần Trì cô vội vàng chạy tới trực tiếp cầm lấy tay của Trần Trì nữ sinh một cái:
“Ngại quá là bạn trai của ”
Trần Trì câu của cô làm cho phát ngốc
Sau đó cô kéo Trần Trì ngoài
Thời tiết vẫn còn mang thở của mùa xuân trong khí thi thoảng vẫn hương hoa nhàn nhạt Thời Ôn bầu trời trong xanh rộng mở cũng thấy Y Thư đang bên cạnh chiếc xe xa hoa gần đó
Tâm trạng tụt xuống vài phần vui sướng khi Trần Trì đến đây xem cô múa cũng nhạt bớt
Thời Ôn há miệng thở dốc: “Hôm nay ngoài kiểu gì ”
Trần Trì cũng thấy Y Thư con ngươi lạnh xuống đến Thời Ôn khôi phục thành dáng vẻ ôn nhu như cũ:
“Không làm chuyện gì nguy hiểm đến bản thân”
Lông mày Thời Ôn giãn : “Vậy là ”
Trong lúc hai đang chuyện Y Thư đã đến giọng máy móc như lập trình sẵn:
“Thiếu gia Thẩm tổng bảo nên về ”
Trong lòng Thời Ôn căng thẳng cầm chặt lấy tay rời
Trần Trì vuốt vuốt tay cô sang Y Thư lạnh lẽo : “Tôi về đừng theo nữa”
Cậu giữ chặt Thời Ôn
Y Thư ngăn hai Trần Trì mà là nhàn nhạt với Thời Ôn:
“Trần thiếu gia nhất định trở về Hôm nay mới là ngày 10 tháng 4 theo như bác sĩ thì đến ngày 16 tháng 4 mới xuất viện”
Sắc mặt Thời Ôn trắng xanh máu trong thoáng chốc đông cứng
ngày 16 tháng 4…
– —
*Hoa diên vĩ
truyenfullvn/chapter-image/20009/7c20db2c96fa1ab43cf02d2c495f447djpg" data-original-width="550" data-original-height="550" />
Hãy để một cmt một vote để Sel động lực sớm full truyện:^
2 chương còn của lời hứa bão chương chắc tầm tối mới nghen up chương cho mọi đỡ hóng 😘