Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 66
Không khí ngưng trọng một đạo âm thanh thâm trầm phá vỡ đó bất động như cũ
Hai mắt Thời Ôn khẩn trương hàm răng cũng run lên
Nhìn thấy ánh mắt đầu tiên của Thẩm Mạch cô liền đoán một ít việc Chỉ là cô nghĩ tới sẽ nhanh như
Người phụ nữ như sấm rền gió cuốn dùng phong cách giải quyết việc công trực tiếp giải quyết vấn đề tình cảm
Thời Ôn: “ ạ”
Nói dối cũng vô nghĩa
Mẹ Thời hút một ngụm khí lạnh chút hít thở thông trong mắt bà toát vẻ thất vọng cùng hối hận “Tiểu Ôn con con…… Ai……”
Ba Thời cắn chặt răng mày nhăn chặt đến gắt gao uy nghiêm mà làm hoảng sợ Sau một lúc lâu ông : “Trông kỹ nó tịch thu di động cho đến khi lên đại học thể một chút sai lầm”
Thời Ôn hoảng loạn “Ba ——”
Ba Thời: “Kêu ba cũng vô dụng con lời của mẹ thằng bé xem trời tối mịt con tới thăm con trai của bà con cảm thấy con bằng ánh mắt gì Hơn nữa mẹ thằng bé đó sai thành tích của con đã nhưng đừng kéo nó xuống vũng bùn”
Thời Ôn cắn môi “Con kéo xuống……”
Mẹ Thời hiểu rõ chồng lúc cũng thời điểm để tranh luận vội vàng cầm tay Thời Ôn ngăn cô nữa
Lửa giận của ba Thời thổi lớn ông đập bàn lên “ là nó dạy hư con Con dám tranh luận với lớn”
Thời Ôn nắm chặt tay phản bác: “Ba căn bản hiểu Anh dạy hư con chúng con yêu đương ảnh hưởng đến chuyện học tập”
“Con còn biết che chở nó”
Thời Ôn hít sâu vài cái hoãn thanh âm : “Xin con nên lớn tiếng nhưng thương nghiêm trọng con ……”
“Con nghĩ cũng cần nghĩ”
Mặt Thời Ôn trắng nhợt cô lắc đầu lẩm bẩm: “Mọi đều hiểu…… Anh thương…… Chỉ con bên cạnh đàn bà căn bản thèm để ý chết sống của ……”
“Mẹ nó gửi tin nhắn tới đây nghĩa là để ý Có ba mẹ nào thèm quan tâm đến con ”
Thời Ôn ngẩng đầu “Vậy Ôn Tư Sương thì ”
Ba Thời trầm xuống
Thời Noãn đỡ trán
Đôi mắt Thời Ôn đỏ lên thẳng tắp về phía ba Thời “Khi còn nhỏ ba bạo hành mẹ cuối cùng còn chạy trốn chỉ chừa một khi đó Trần Trì còn nhỏ như ……”
Những khác bàn cơm đều ngây ngẩn cả
Âm thanh của Thời Ôn lớn nhưng một đám âm tiết đập mạnh trong lòng họ “Khi còn nhỏ con cũng bạo hành nhưng con mười tuổi liền mọi những yêu con cho con sự ấm áp con mới thể êm đềm mà trưởng thành như …… chỉ một mẹ quan tâm lần nếu cần nhà ký tên làm phẫu thuật bà khẳng định sẽ xuất hiện……”
Thời Ôn lau lau nước mắt mặt nức nở : “Con ở bên cần con hiện tại nhất định cô độc bất lực……”
Cậu còn sợ bác sĩ Khẳng định là đoạn thời gian nhốt ở bệnh viện tâm thần đã chịu tổn thương tâm lý……
“Chuyện của chúng con thật sự ảnh hưởng đến học tập…… Chúng con ở bên việc học còn lên ba mẹ hai tin con Con ở bên ……”
Thời mẫu thấy Thời Ôn như đau lòng cực kỳ rút tờ giấy một bên thay cô lau nước mắt một bên vuốt lưng cô “Tiểu Ôn ngoan đừng …… Không nghĩ tới đứa trẻ …… Ai……”
Bà mềm lòng ba Thời mắt hy vọng ông thể bỏ qua
Ba Thời chỉ cảm thấy da đầu tê dại huyệt Thái Dương cũng đau ông xoa xoa huyệt Thái Dương “Ba quản con chuyện khiêu vũ cũng quản nếu con cảm thấy làm như vậyt con tự quyết định ……”
Thời Ôn mở hai mắt đẫm lệ chút thể tin nhưng cô dám chần chờ lập tức : “Cảm ơn ba”
Ba Thời dậy rời
Mẹ Thời xoa xoa đầu cô “Được mau rửa mặt ăn gì đó ”
……
Thời Ôn tiến lớp Khi nộp bài tập toán cho Sử Tề cô nghĩ tới Trần Trì nghĩ đến dấm chua dày đặc mà tranh thu bài tập bởi vì nam sinh khác cơ hội đụng tới cô
Thời Ôn vị trí của trống rỗng nhớ nhung như vũ bão cuốn mất tâm trí cô
Vương Đình và Đỗ Khải Trình chỉ cho rằng cô khổ sở bởi vì Trần Trì thương luân phiên an ủi vài lần
Thời Ôn miễn cưỡng câu một nụ việc gì
Cô cũng thể gì cô còn gặp Trần Trì
Tan học Thời Ôn tạm biệt Thời Noãn liền xe bệnh viện
Chẳng qua tầng lầu phòng bệnh VIP cũng thể đặt chân tới Vô luận cô gọi bao nhiêu cuộc điện thoại kết quả đều là: “Thẩm tổng sẽ trả lời ”
Thời Ôn xổm bên thang máy khác vội vàng tới tới lui lui đại sảnh
Bên ngoài bệnh viện tấm màn đen kéo lên đèn rực rỡ mới chớp mở
Thời Ôn cuộc gọi của Thời Noãn thúc giục trở về: “Có chuyện lớn Không biết ba nhận cái gì sắc mặt cực kì khó coi”
Tầng lầu cao nhất an tĩnh đến tiếng kim rơi cũng thể thấy
Trần Trì mơ hồ mở mắt mắt chợt lóe lên gương mặt mang nước mắt của Thời Ôn cùng với nụ khi cô rời
Cô sẽ đến thăm
Trần Trì dậy chạm đến vết thương ở ngực đau đến nỗi toát cả mồ hôi lạnh Cậu chân treo lên thở âm lãnh
“Tôi xuất viện”
Cậu lạnh lùng
Cửa phòng bệnh mở Y Thư
Anh mới báo với Thẩm Mạch chuyện Thời Ôn đến đến bệnh viện lần nữa
“Tình trạng của bây giờ viện” Y Thư cung kính
Trần Trì trực tiếp nhổ ống truyền dịch “Anh đem chân chôn xuống đất cũng biện pháp tự rời ”
Y Thư thấy hành động của nhăn chặt mi rung chuông kêu y tá tới
Y tá nhanh liền tới ghim kim lần nữa lọt ánh mắt mang đao kiếm của Trần Trì
Là dễ chọc tay chân y tá chút luống cuống
Y Thư nhíu mày mắt âm trầm thanh âm bằng phẳng “Nếu nữ sinh biết như chừng sẽ lợi hại hơn Ngày hôm qua mắt cô đã đến sưng lên”
Mặt mày Trần Trì khẽ nhúc nhích nhớ bộ dạng lóc như hoa lê đái vũ hôm qua của Thời Ôn khẩn trương nhấp đôi môi trắng bệch
Cậu đã đồng ý với cô nếu cô biết nhất định sẽ khó chịu
Cậu chọc cô cô thương tâm
Cậu dưỡng bệnh thật
Y tá và Y Thư ăn ý hạ mắt thử vươn tay Lần bất kì phản kháng nào
……
Thời Ôn về đến nhà lần nữa đã trải qua màn gió tanh mưa máu lúc sáng Cô biết đã xảy cái gì dám mở miệng ở cửa cũng dám động đậy
“Về gặp nó” Ba Thời chỉ một câu xoay liền về phòng
Thời Ôn mờ mịt thất thố “Cái gì…… Tại Tại ba”
Ba Thời cũng đầu
Mẹ Thời thở dài đem điện thoại đưa cho Thời Ôn “Đây là tin nhắn mẹ của đứa nhỏ gửi cho ba con”
Một tấm ảnh
Ảnh chụp Thời Ôn ghé giường bệnh của Trần Trì ngủ
Lưng Thời Ôn rét run ảnh chụp nửa ngày lấy tinh thần
Quá tàn nhẫn…… Tại làm đến nước
Mẹ Thời nhẹ nhàng ôm cô “Tiểu Ôn nhiều đều cảm thấy tình cảm thời học sinh tương lai nhưng mẹ và ba con là thanh mai trúc mã Tuy nhiên dù các con tương lai mẹ cũng dám gả con cho nó Thật gả chồng gả cho một đàn ông mà là một gia đình mẹ của nó…… Ai cảm giác là dễ hoà thuận hơn nữa bà đối với đứa con sinh còn tàn nhẫn như huống chi con dâu……”
Thời Ôn đem mặt chôn ở trong lòng ngực bà đến nên lời
Mẹ Thời nhẹ nhàng vỗ vỗ cô “Hơn nữa mẹ cảm thấy con chỉ là đồng cảm với nó đồng cảm việc nó cũng bạo hành giống con lúc nhỏ là thích……”
Thời Ôn lắc đầu nghẹn ngào ngừng nên lời phủ nhận
Thời Ôn mẹ Thời đưa về phòng
Dựa theo yêu cầu của ba Thời tịch thu di động Còn cảnh cáo Thời Noãn cho cô mượn điện thoại
Thời Noãn thấy Thời Ôn thương tâm quá độ lo lắng cô xảy chuyện buổi tối mang theo di động lặng lẽ tới phòng Thời Ôn
Thời Ôn lo lắng vui sướng cuối cùng gọi điện cho Trần Trì
Âm thanh nhắc nhở lạnh băng ——
“Số điện thoại quý khách gọi liên lạc ”
Đột ngột đến choáng váng
Hết thảy đều đột ngột như Thời Ôn còn mê mang mà Thẩm Mạch đã sấm rền gió cuốn giải quyết mục tiêu rõ ràng
Trong thời gian ngắn nhất chặt đứt quan hệ của cô và Trần Trì
Thời Ôn ba Thời đưa học tan học mẹ Thời đón về Cô từng mượn di động của Vương Đình vô luận gọi bao nhiêu lần di động của Trần Trì vẫn luôn im bặt
Thời Ôn chỉ thể dựa một tia hy vọng mà tiến lên: Sự kiện nổ trường đời thay đổi thành phòng thí nghiệm nổ mạnh ngoài ý ở đời đời tội nhân Trần Trì thương nghiêm trọng nhất
Tất cả đã kết thúc Trần Trì cũng thương nặng
Trần Trì sẽ sống chờ hồi phục viện chờ bọn họ nghiệp tất cả sẽ qua
–
Đến kì thi cuối kỳ
Trần Trì và vài học sinh thương chuẩn một trường thi riêng
Thời Ôn nghĩ đến vụ cá cược với Thời Noãn
Nói sẽ làm Trần Trì đạt hạng nhất vô dụng lắm cũng thể trong top 3
Không biết ở bệnh viện thế nào……
Cùng ngày Thời Ôn thi xong khi về nhà ở trong chăn lớn một hồi
Thời Ôn và Trần Trì một thế giới nhỏ thế giới bọn họ đường mệt nhọc đã trải qua gió bão mưa to rốt cuộc một ngày bọn họ thấy ánh mặt trời
Bọn họ cho rằng ánh mặt trời sẽ vẫn luôn ở đó nhưng đến một ngày những đôi tay tàn nhẫn lôi bọn họ cái thế giới nhỏ
Thế giới rộng lớn một mảnh bàng hoàng
Thời Ôn khôi phục trật tự sinh hoạt bình thường cô dùng bộ thời gian khi học để luyện vũ
Ra mồ hôi thấm mệt ngủ
Ngày qua ngày
……
Buổi tối nghỉ đông nọ Thời Noãn phòng cô biểu tình phức tạp mà đưa cho cô di động
Thời Ôn cho rằng chuyện gì run run rẩy rẩy tiếp nhận xây dựng tâm lý mới dám mở mắt
Một phần bản thống kê Mấy chữ tiều đề to rõ:
Bảng xếp hạng
Dưới hàng chữ một cái tên lọt trong tầm mắt
Hạng nhất: Trần Trì
Nước mắt rơi xuống màn hình từ di động rớt đến giường
Thời Ôn che mặt rống lên
Chóp mũi Thời Noãn cay đau lòng mà ôm lấy cô “Khóc cái gì Tao còn vị trí nhất bảng giành mất ”
“Vợ chồng son chúng mày cùng ăn hiếp tao…… Đừng nó ở bệnh viện cũng nghiêm túc ôn tập nó vẫn luôn nghĩ đến mày nếu chịu học tập nhất định cũng sẽ dưỡng bệnh ”
Thời Ôn bắt lấy tay áo cô nặng nề mà gật đầu
Cậu lấy phương thức để báo bình an nỗ lực cô cũng sẽ nỗ lực bọn họ đều sẽ tiến lên
–
Khai giảng học kỳ hai
Trần Trì tới
Thời Ôn thể thực hiện nguyện vọng ở Tết Âm Lịch
Cô hy vọng nguyên nhân là vì Thẩm Mạch nhốt mà vì vết thương của vẫn nghiêm trọng như cũ
Bên bệnh viện
Trần Trì xổm bệ cửa thạch cao đùi mới dỡ xuống tư thế vẫn chút đau đớn
Ngoài cửa sổ gió lạnh thổi mạnh rít lên hết đợt đến đợt khác giống như âm thanh thút thít
Cậu nhớ tới bộ dạng lệ rơi đầy mặt của Thời Ôn hơn hai tháng cơ hồ mỗi đêm đều thể mơ thấy
Giờ phút tựa như nhắc nhở bỏ trốn
nhịn
Thời điểm chân treo lên thể tự do nhưng hiện tại thể nhớ thương tích cóp suốt hai tháng trời dường như đang cắn nuốt tâm hồn
Ánh mắt Trần Trì nảy sinh ác độc mà chằm chằm phương xa vươn chân
Sel: dạo lượt vote với cmt mà nản quá =))