Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 65
Thời Ôn thấp giọng “ừ” một tiếng: “ em cũng quan tâm em chỉ gặp thôi Trước buổi sáng ngày mai em sẽ về”
Thời Noãn giằng co ở cửa một hồi cuối cùng nặng nề thở hắt :
“Mày đúng là điên Tao hiểu nổi mày nữa”
Dưới sự trợ giúp của Thời Noãn Thời Ôn nhẹ nhàng khỏi nhà
Đêm đông giá rét gió lạnh giống như xuyên qua quần áo chui trong xương cốt bốn phía yên tĩnh chỉ tiếng gió rền vang
Hai tay Thời Ôn đút trong túi đem mặt che kín mít chạy khỏi tiểu khu gọi một chiếc taxi
Phòng bệnh của Trần Trì là phòng VIP ở tầng cao nhất cô dễ dàng lên ngay
Cô soát lịch sử cuộc gọi dựa theo trí nhớ mà tìm số điện thoại của Thẩm Mạch
Đầu dây bên nhanh đã bắt máy
“Xin chào”
Là giọng của một đàn ông lẽ là trợ lý
“Xin chào là nữ sinh ở bệnh viện chiều hôm nay”
Y Thư cũng bất ngờ: “Vâng cô tìm Thẩm tổng chuyện gì ”
Thời Ôn buộc chặt áo khoác: “Tôi lên thăm Trần Trì”
Anh quyết đoán từ chối: “Ngại quá Thẩm tổng đã dặn dò qua cho cô đến gần phòng bệnh”
Thời Ôn nhắm mắt: “Vậy thể cho biết tình trạng của ”
Y Thư trầm ngâm một lát mới : “Bị chấn động não nhẹ vài cái xương ngực suýt chút nữa đã chọc phổi chân trái gãy xương cũng gì nguy hiểm đến tính mạng”
Hốc mắt Thời Ôn nóng lên cô cắn chặt môi run rẩy hỏi: “Thẩm tổng ở đó ”
“Không ”
Thời Ôn lạnh
Sắc mặt của Y Thư bên khẽ biến
Thời Ôn: “Anh thể gửi số điện thoại mới của bà cho Tôi vài lời hoặc là giúp tường thuật cũng Nếu Trần Trì tỉnh mà thấy mà thấy bà thể sẽ tự rút dây truyền dịch đấy”
Anh liền nhíu mày:
“Với tình huống của thiếu gia lúc thì đủ sức để làm ”
Thời Ôn thang máy : “Cậu sẽ làm Phiền với bà ”
Sau đó cô dứt khoát ngắt điện thoại
Vài phút Thời Ôn nhận tin nhắn
[Cô thể lên]
Hô hấp của Thời Ôn trở nên run rẩy
Cô biết nên hối hận vì hành động lỗ mãng của nhưng nếu chờ đến ngày mai mọi chuyện sẽ trở thành như thế nào
Hành lang an tĩnh đến nỗi thể tiếng hít thở Y Thư ở cửa phòng bệnh
Thời Ôn nhanh chóng
Y Thư cô một cái nhẹ nhàng mở cửa phòng bệnh
Cô cẩn thận tới gần giường bệnh đến Trần Trì an tĩnh ở đó Thời Ôn vội vàng che miệng cho thành tiếng
Nước mắt nóng bỏng chảy qua bàn tay lạnh băng
Vết máu cùng bụi bẩn mặt Trần Trì đã rửa sạch sẽ ngày thường đã trắng lúc càng thêm suy nhược trán quấn băng gạc qua vô cùng yếu ớt
Thời Ôn đến gần nhẹ nhàng cầm một bên tay truyền dịch của
“Anh ơi”
–
Y Thư ở cửa thiếu nữ khi xong liền ghé giường bệnh ngủ nhíu nhíu mày
Anh gọi cho Thẩm Mạch: “Thẩm tổng nữ sinh ngủ ”
Thẩm Mạch đang lật văn kiện cũng dừng : “Chụp chứ”
“Nữ sinh buổi tối hôm nay đến đây cũng đã đủ chứng minh quan hệ của hai họ” Thanh âm của bằng phẳng: “Tôi thấy nếu cho ba mẹ cô xem bức ảnh khả năng cô chịu nổi Mà thiếu gia cũng để ý cô chỉ sợ lúc đó quan hệ của Thẩm tổng cùng với thiếu gia càng thêm xa cách”
Thẩm Mạch nhàn nhạt : “Hừ Chụp cũng đừng cho ba mẹ nó xem vội Cậu đã điều tra rõ bối cảnh chứ”
“Vâng đã điều tra xong Tên cô là Thời Ôn ba là thẩm phán mẹ kế là hoạ sĩ trong nhà còn một chị gái cùng cha khác mẹ tình cảm gia đình bọn họ cũng chịu ảnh hưởng bởi chuyện huyết thống”
Thẩm Mạch tiếp tục lật xem văn kiện: “Không gia đình thể trợ giúp cho tương lai của Trần Trì nhất nên loại bỏ”
Y Thư: “Vậy nên gọi cô dậy ”
“Không nó bảo Trần Trì tỉnh dậy thấy nó sẽ rút dây truyền dịch ” Thẩm Mạch hừ: “Buồn cứ để nó ngủ ở đấy ”
Lúc Thời Ôn tỉnh đầu cô đau nứt đôi mắt khô khốc nhói lên Cô ngẩng đầu liền Trần Trì ngay lập tức đó đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm
Mũi nhỏ của Thời Ôn giống như lên men:
“Anh ơi…”
Trần Trì nhíu mày: “Đừng ”
Cô cả đều thấy đau
Trần Trì nhớ rõ lúc đang giúp Ngô Đông sửa sang đồ vật ở phòng thực hành Vừa xuống cầu thang phòng học bên cạnh bất ngờ nổ “Ầm” một tiếng Trần Trì kịp phản ứng đã ngã xuống khỏi cầu thang một giây đau đớn thi ập đến
Trong lúc ý thức mông lung cảm nhận khói chui miệng cùng mũi của Rồi đó giống như mơ thanh âm quen thuộc đến tê tâm liệt phế đến nỗi khiến chỉ tỉnh ôm lấy cô an ủi cô Mơ hồ một thời gian Trần Trì đột nhiên mở bừng mắt thấy gương mặt quen thuộc đến đỏ bừng mặt là nước mắt
Ngực như cứng đau lòng cực kì duỗi tay lau nước mắt cho cô cuối cùng sức lực ngất
“Ôn Ôn đừng ”
Trong lòng Trần Trì sợ hãi bao giờ thấy cô thành như
Cậu gương mặt tiều tuỵ của Thời Ôn động động đầu ngón tay câu lấy cô:
“Ôn Ôn ngoan em như sẽ đau lòng”
Thời Ôn cọ cọ tay uỷ khuất tràn :
“Trần Trì em thật sự sợ Trần Trì…”
Trần Trì ôn nhu trấn an: “Anh sẽ chết Em xảy chuyện gì thì sẽ tuyệt đối chết”
Thời Ôn xoa xoa nước mắt thấy giọng của mệt mỏi liền lo lắng:
“Anh đừng chuyện nữa Có đau lắm ”
Gãy nhiều xương như …
Trần Trì nhẹ nhàng nhắm mắt : “Đau”
Mắt Thời Ôn đau xót
Cậu tiếp:
“Em hôn một cái thì sẽ hết đau”
Thời Ôn tức giận liếc :
“Lúc là lúc nào mà còn mấy câu lưu manh như thế”
Cậu bĩu môi:
“Thật mà em chính là thuốc giảm đau của đấy Hôn một cái Ôn Ôn”
Thời Ôn mím môi do dự một chút đó chậm rãi dậy
Phía tiếng mở cửa cô giật mà chỗ
Trần Trì nhíu mày thấy đồng tử liền co rúm hàn khí cũng bắn :
“Bà tới đây làm gì”
Thẩm Mạch nhướng mày:
“Mẹ là mẹ ruột của con đến đây Nếu mẹ tới thì con thể làm phẫu thuật ”
Nhiệt độ trong phòng giống như giảm xuống trong mắt Trần Trì đều là chán ghét: “Bà nghĩ cần”
Thẩm Mạch lạnh nhạt nhếch môi sang với Thời Ôn:
“Cháu thể về đấy”
Lông mi Thời Ôn run rẩy
Trần Trì hoảng loạn: “Ôn Ôn…”
Thời Ôn lên miễn cưỡng nặn một nụ ôn hoà:
“Trần Trì em về nhé”
Cô nghiêm túc :
“Anh dưỡng bệnh cho chờ khoẻ hơn em sẽ đến thăm ”
Trần Trì cầm lấy tay cô buông nhưng lúc sức lực Thời Ôn dễ dàng rút tay khỏi tay của
Cô vẫy vẫy tay với Trần Trì:
“Chờ lần em đến thăm nhé chăm sóc bản thân cho đấy”
–
Sáng sớm 5 giờ trời vẫn còn tối đèn đường cũng sáng lên
Thời Ôn thất hồn lạc phách khỏi bệnh viện bắt taxi về nhà
Vừa về đến nhà cô liền tắm nước nóng hy vọng làm ấm lên làm thế nào cũng cảm thấy ấm trong lòng giống như xuất hiện một cái lỗ nhét băng
Thời Ôn ngã giường thân thể mỏi mệt đại não hỗn độn cứ thế ngủ
Lúc tỉnh đã đến giờ học
Cô kéo cả mệt mỏi rời giường
Phòng ăn
Ba mẹ Thời cùng Thời Noãn đều đã bàn ăn Thời Ôn khoác xong balo giống như thường ngày “tạm biệt” ba mẹ
“Đứng ”
Ba Thời gọi
Thời Ôn sững nghĩ đến chuyện gì đó chậm rãi đầu
Nhìn thấy sắc mặt ba khó coi Thời Noãn Thời Ôn lắc lắc đầu đó còn chỉ phòng của cô mà nhún vai
“Tiểu Ôn ba mẹ chuyện hỏi con hôm nay con ăn sáng ở nhà ” Sắc mặt mẹ Thời cũng chậm rãi mở miệng
Thời Ôn rũ mắt buông cặp sách đến bàn ăn
Mẹ Thời: “Tiểu Ôn đêm hôm qua con ”
Hai tay Thời Ôn đặt ở đầu gối nắm chặt quần
Ba Thời kiên nhẫn:
“Em cứ thẳng ”
Sau đó Thời Ôn: “5 giờ sáng hôm nay ba mẹ nhận tin nhắn con tự ”
Ba Thời đưa điện thoại cho cô
Thời Ôn cầm lấy căng thẳng
[ Xin chào Thời Xin vì đã làm phiền nhưng nếu biết chuyện gì chắc sẽ để ý việc quấy rầy lúc sáng sớm như thế
Hôm qua ở Nhị Trung may nổ con trai của thương bệnh viện Tôi vội vàng chạy đến liền thấy Thời Ôn sướt mướt vô cùng quan tâm tới tình trạng của con trai Lần con thương viện cũng là Thời Ôn nhà đến chăm sóc
Rạng sáng hôm nay trở phòng bệnh thì phát hiện Thời Ôn đã ghé giường của con ngủ Nói đến đây chắc cũng hiểu quan hệ của hai đứa là gì Bây giờ đã là lớp 12 thi đại học đã gần ngay mắt cảm thấy chúng thân là ba mẹ hẳn là quản chặt một vài chuyện
Hơn nữa Thời Ôn nhà thành tích giống với thành tích của con trai hiện giờ nó đang thương sợ rằng sẽ chậm trễ chuyện học của Thời Ôn Lúc lấy học tập là nhất nếu con trai mà làm ảnh hưởng đến chuyện học hành của Thời Ôn thì sẽ áy náy
Nếu tin thể sang phòng Thời Ôn xem thử con bé chỉ khỏi bệnh viện thôi]