Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 61
Thời Ôn nghĩ đến nhà nhiều tiền
Người cha thể chịu đựng nổi bạo hành vứt bỏ khi trở về ngó ngàng gì tới mẹ con mẹ Trần Trì cũng coi như là thiên kim tiểu thư
Lần trò chuyện ở bệnh viện mẹ chuyện giỏi giang hình như là phụ nữ của công việc bà còn trợ lý chức vị hẳn là thấp
Chung cư Trần Trì đang ở chắc đều là trợ lý của mẹ một tay xử lý Lúc Trần Trì sinh bệnh Thời Ôn cố ý gọi điện thoại tìm bà nhưng bà căn bản tới kêu trợ lý thanh toán tiền làm thủ tục liền rời
Người phụ nữ như sẽ quản chuyện tương lai của Trần Trì
Nếu là quan tâm thì sẽ mặc kệ việc học thảm hại của Trần Trì
Một tuần Trần Trì học chủ nhiệm lớp gấp đến độ chết Ngô Đông mỗi ngày đều gọi mẹ mười mấy cuộc điện thoại cuối cùng cũng thể tiếng của bà
“Ôn Ôn”
Trần Trì gọi hồi lâu đối diện vẫn nhúc nhích đôi mắt xuất thần mà phía hướng phía rõ ràng gì cả
Trần Trì nghĩ di động xảy vấn đề cầm lấy quơ quơ
Thời Ôn lấy tinh thần đến bóng cùng phòng ốc màn hình lay động điên đảo lòng chợt lạnh “Trần Trì động đất Anh mau trốn xuống bàn ”
Trần Trì tiếng của cô dừng động tác dịch dịch di động lộ mặt đến bộ dạng của cô giống hệt con thỏ nhỏ dọa sợ bật
Mắt đào hoa của nam sinh cong lên màn đêm phía lưng làm nổi bật lên ánh sáng nơi đáy mắt khóe miệng phác họa vòng cung hình dáng nhu hòa
Tim Thời Ôn đập chậm dần dần khôi phục đều đặn cô vươn tay sờ sờ tóc của
“Ôn Ôn Nam Đều động đất” Cậu dùng âm thanh nhẹ nhàng nhất trấn an cô
Thời Ôn chạm tóc của màn hình “Vâng… Anh làm em sợ đấy”
“Để ý như ”
“ để ý”
Rất để ý……
Muốn trao cho ấm áp làm cả thế giới trở nên ấm áp đối với
Trần Trì sờ sờ đôi mắt cô màn hình “Anh cũng để ý em”
–
Cuối tuần mẹ Thời mang theo hai chị em cùng lớp phụ đạo
Thời Ôn từng bàn với ba mẹ học lớp nữ sinh Vừa vặn lớp phụ đạo vị lão sư chỉ thu học sinh nữ
Thời Noãn rời tới lớp hội họa
Mẹ Thời mang Thời Ôn đến phòng học vũ đạo mới ở cửa bà dặn dò: “Mẹ lão sư tồi Tiểu Ôn nếu con thật sự quyết định học thì cứ yên tâm học mẹ tin tưởng con ba cũng tin tưởng con”
Người phụ nữ tươi một cách nhu hòa khóe mắt vài dấu vết do năm tháng lưu nhưng hiện vẻ mệt mỏi lúc bà mặt mày trở nên sinh động khí chất dịu dàng
Trong trí nhớ Thời Ôn mẹ Thời vẫn luôn dáng vẻ ngoại trừ thời điểm phát sinh vụ tai nạn xe cộ ở đời
Cô hy vọng thấy dáng vẻ của ba mẹ
Một đời bọn họ nhất định sống thật cô kiên trì thực hiện ước mơ đến nơi trong lòng hướng tới
Mẹ Thời rời để hủy lớp học vẽ cho Thời Ôn
Thời Ôn hít sâu mấy cái đẩy cửa phòng học đến bên trong tâm tình đã bay xa của cô liền kéo xuống đất
Trong phòng học là nữ lão sư cũng chỉ học sinh nữ cái vấn đề
Thời Ôn đỡ trán
Cô quên mất……
Đồng phục tập múa ở đây đều giống áo nịt bụng
“Thời Ôn đúng Lại đây thay quần áo ” Tôn Thường thấy Thời Ôn đánh giá định gì đó chỉ nhẹ nhàng lên tiếng “Cô đại khái cũng hiểu tình huống của em bất quá mặc kệ thế nào em lâu tập luyện đàng hoàng mới đầu nhất định chăm chỉ”
Thời Ôn lễ phép cong môi “Vâng ạ cảm ơn lão sư”
Thời Ôn thay quần áo đợi Trần Trì
Cô đã nhắn tin cho
Hơn nữa cho dù cô chính cũng sẽ tự tìm tới
Thời Ôn thay quần áo xong gương
Như …… Trần Trì khẳng định chịu nổi
Tiết thể dục cô đem áo khoác cột ở eo cái gì “siết chặt lộ dáng của em chỉ mới xem” sinh khí thật lớn còn xém đánh với mấy nam sinh khác
Mà một thân quần áo còn cần siết……
Thời Ôn xuống ở phòng thay đồ Nghĩ thầm đợi mãi cũng biện pháp còn lưu ấn tượng với lão sư
Cô mở cửa cuối cùng khỏi phòng thay đồ ánh mắt đầu tiên liền qua cửa sổ quả nhiên thấy Trần Trì dựa lưng tường
Trần Trì cũng cùng lúc thấy cô biểu tình phảng phất như trời sập mây đen đều kéo hết lên
Thời Ôn cắn cắn môi đặc biệt sợ giống như lần trong lớp thể dục
Làm trò mặt nhiều vọt tới chỗ cô phủ thêm một cái áo khoác
Thời Ôn thật cẩn thận tới vị trí lão sư chỉ
Tôn Thường thấy nhíu nhíu mi “Thời Ôn nhanh lên em như áp giải ”
Thời Ôn ngượng ngùng le lưỡi nhanh chóng chạy tới
Luyện tập bài bản
Giãn chân
Đời mỗi ngày Thời Ôn đều sẽ làm mấy động tác cơ bản trong phòng nhưng khi trọng sinh trở về cô từ bỏ vũ đạo thay đổi bi kịch
Cho nên mấy tháng nay luyện qua
Sau khi Thời Ôn giãn chân cảm nhận gân cốt kéo duỗi
Cô thu mi đang hạ eo xuống một bàn tay đẩy bả vai từ phía ấn tới
Thời Ôn chớp chớp mắt cũng cảm thấy đau
để Trần Trì thấy
Cửa phòng đập kịch liệt phát một tiếng vang nặng nề
Lòng Thời Ôn lộp bộp qua cửa kính Trần Trì ở đó gõ cửa……
Tôn Thường mở cửa đáp án rõ ràng gõ cửa chính là Trần Trì
Thời Ôn luống cuống tay chân bò dậy
Tôn Thường xoa eo “Cậu lâu còn xem đủ Muốn học khiêu vũ Vậy tìm lão sư khác nhận nam sinh”
Trần Trì thế mặt mày căng thẳng buông lỏng vài phần
Thời Ôn chậm rì rì chuyển thấy Trần Trì còn cái gì “cuồng ngôn” chậm rãi đổi động tác rối rắm xem nên qua
Nên giải thích quan hệ của cô và Trần Trì như thế nào Tôn lão sư cho mẹ Thời thì làm bây giờ
Tôn Thường chuẩn đóng cửa thấy Trần Trì một chân chống đỡ bà dựng mi “Chỗ chỉ nữ sinh tập múa một nam sinh như đừng đây xem làm bọn họ thoải mái”
Trần Trì chớp mắt môi mỏng nhẹ xốc cái gì cuối cùng vẫn lên tiếng
Cậu nghiêng mặt thấy Thời Ôn mắt xoay rời
Thời Ôn nhẹ nhàng thở
Thật may nam sinh
Tôn Thường đóng cửa thật kỹ xoay liền thấy Thời Ôn cách hai mét “Em qua đây lúc nào”
Bà mấy nữ sinh khác nghị luận sôi nổi nam sinh mới nãy trai lạnh lùng hiểu rõ quét mắt xem Thời Ôn “Muốn đến Con gái nên rụt rè một chút”
Thời Ôn:…… Có ý gì
Tôn Thường vỗ vỗ tay “Được tiếp tục tiếp tục”
Thời gian nghỉ ngơi Thời Ôn rốt cuộc mở di động Trước tiên gửi tin nhắn cho Trần Trì:
【 Nhớ 】
Mấy giây đối phương nhắn :
【……】
Thời Ôn bĩu bĩu môi
【 Em cũng suy nghĩ kĩ càng chứ đều là nữ sinh mà】
Trần Trì đang sô pha của phòng cố vấn mặt là tờ giấy bàn thủy tinh
Cậu nghĩ đến quần áo Thời Ôn liền cảm thấy hít thở thông
Thật may đều là nữ sinh……
【Muốn em an ủi]
Thời Ôn khẽ
【Được em sẽ an ủi tâm hồn thương của thật 】
Trần Trì đến tin nhắn con ngươi tối sầm một chút sâu thẳm rõ
Bên Thời Ôn nghĩ nghĩ cảm thấy cơm hộp mua cho phần điểm tâm tồi thích ngọt ăn tâm tình sẽ lên liền hỏi:
【 Anh đang ở 】
Trần Trì cầm giấy bàn lên
【 Phòng cố vấn Anh tham gia lớp phụ đạo em cảm thấy nên chọn cái nào 】
Thời Ôn chờ trả lời uống một ngụm nước khi đến tin nhắn cô vặn nhớ đến Tôn Thường Nghĩ đến nãy ở cửa Tôn Thường hiểu lầm Trần Trì học múa
Thời Ôn buông nước xuống nhanh chóng trả lời: 【 Khiêu vũ 】
Trần Trì thấy tin nhắn: “……”
【 Anh khả năng cảm nhận âm nhạc tiết tấu 】
【 Một chút cũng ạ】
Thời Ôn bổ não bộ dáng khiêu vũ của Trần Trì
Khẳng định phong độ
Đáng tiếc khả năng cảm nhạc…… Xem thật sự thể học khiêu vũ
Cũng đúng ngày thường tập thể dục theo đài đều vui mà làm cho
Một hồi lâu Trần Trì cũng thấy tin nhắn trả lời nghĩ thầm cô thấy thất vọng
Cậu nhấp môi
Không biết thật sự cảm nhạc chẳng qua một bóng ma tâm lý hơn nữa biết rõ khả năng nhảy bình thường tập thể dục theo đài đều nhảy
Ký ức liền ùa về
Trí nhớ của Trần Trì chuyện quá khứ nhớ liền sẽ nhớ tới
mà khi những ký ức đó vẫn sẽ tự vụt
Là chuyện khi Trần Trì học đánh bởi vì đều là vết thương duỗi tay chân khi tập thể dục theo đài làm cho lớp trừ điểm
Cuối cùng lớp trưởng buộc nhảy hết một tiết
Cảm giác nhục nhã đó
Trần Trì nhàn nhạt từ trong hồi ức rút
Di động vang lên
【 Vậy học cờ vây thông minh như khẳng định thể học nhanh đến lúc đó dạy em nhé】
Khóe miệng nhẹ cong lên dựa sô pha với đối diện: “Cờ vây”
Người đàn ông đẩy đẩy mắt kính “Được cờ vây lớp nâng cao lớp bình thường Lớp nâng cao khó lão sư sẽ tự kiểm tra năng lực ……”
“Không cần” Trần Trì đạm thanh đánh gãy “Lớp bình thường là ”
Nam nhân lộ nụ quy chuẩn “Tốt chờ một lát liền xử lý”
Khóa cờ vây buổi chiều thể bắt đầu
Vài lần khi học Trần Trì đều bồi hồi ngoài phòng vũ đạo cuối cùng một lần Tôn Thường nhịn nổi nữa
Bà cố gắng kiềm chế chính “Nam sinh thích cô gái nào bên trong Chẳng qua cho biết bọn họ đều là học sinh đây là khuyến khích yêu sớm thể trực tiếp cho phụ của bọn họ ”
Trần Trì chút để ý quét bà liếc mắt một cái lạnh nhạt : “Tôi trong lớp cờ vây đang suy nghĩ nước cờ”
Rồi đó tiếp tục qua sân vắng
Tôn Thường: “……”
Bà đóng cửa với học sinh: “Mấy cô nương cần tiếp Khỏi suy nghĩ lung tung các em là lớp cờ vây suy nghĩ nước cờ”
Không ít nữ sinh kích động
“Lớp cờ vây thật thông minh”
“Lớn lên trai thông minh gần quan ban lộc yêu nhỉ”
“Suy nghĩ lung tung cái gì Lo khiêu vũ ”
“Ngẫm thì chúng đều cảm thấy thể thử một chút”
Tôn Thường cao giọng “Mỗi lần đến nam sinh đều lải nhải lẩm bẩm các em là hoa si Nam sinh còn thèm liếc các em một cái còn chịu hiểu là hứng thú Các em ở trong phòng học tâm tư bay đến ”
Bà xong một nghẹn đỏ mặt tức giận đến phất tay như quạt gió thấy vẻ mặt Thời Ôn nhộn nhạo
Không là bông hoa si lớn nhất
“Thời Ôn đến bên khởi động”
Thời Ôn mê màng “A Dạ”
Khi Trần Trì trở về liền thấy một Thời Ôn ở trong góc tấn
Cô gần cửa sổ cũng thấy tầm mắt hai cách cửa kính đụng
Thời Ôn cong môi lên nhẹ nhàng lắc đầu nhấp miệng : Không
Tay Trần Trì đang nắm chặt buông
Thích khiêu vũ như
…… Vậy cứ nhảy thỏa thích
“Anh nhớ em” Cậu thấp giọng
Thời Ôn thông qua khẩu hình cô cúi đầu trong mắt là ý một lát cô hướng Trần Trì chầm chậm chu miệng lên “chụt” một cái
Chiếc hôn gió bay tới
Trần Trì cứng đờ
Đại não một ý tưởng cường thế xâm chiếm
——
Vọt khiêng cô lên
Hầu kết lăn lộn cố gắng áp xuống cổ xúc động
Tôn Thường tới hướng hai bọn họ Trần Trì thu mắt khôi phục sắc mặt lãnh đạm bình tĩnh mà rời
Cậu trở đến lầu lớp cờ vây
Trần Trì từng chơi cờ vây là một tay mơ chính hiệu Lúc đến trong lớp đã nhiều
Lão sư là một lão nhân gia lớn tuổi Nhìn đến Trần Trì vỗ vỗ vai “Đây là bạn học mới Vừa tới đương nhiên còn kém Con qua vị trí bên bạn học tới lâu cũng xấp xỉ tuổi con”
Trần Trì cúi đầu vai vai là một bàn tay già nua ngẩng đầu đến kính lão mặt của ông
Cậu nhấp môi cuối cùng đến vị trí lão nhân gia chỉ
Nhìn ở bước chân Trần Trì chậm ngay đó đến như thường
Nam sinh cũng nhận thể tin đẩy đẩy mắt kính “Cậu là cái tên thích tự ngược ngược ở K đúng ”