Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 56
Điện thoại bàn rung lên
Thời Ôn chớp chớp đôi mắt vẫn còn buồn ngủ
Đồng hồ báo thức reo lên cô nghĩ cũng ngủ ngon thật
Thời Ôn cầm lấy điện thoại tắt báo thức đến thời gian màn hình chút tin tưởng mà dụi mắt Sau khi xác nhận xong cô vội vàng nhảy xuống giường nhanh chóng rửa mặt thay quần áo
Trần Trì ở trong phòng học trống rỗng đã hơn nửa giờ sắc mặt ngày càng lạnh trào phúng nhếch nhếch môi bò xuống bàn
Bữa sáng bữa sáng bữa sáng của Trần Trì
Mua xong bữa sáng của hai Thời Ôn dẫm lên tiếng chuông học mà chạy lớp
Vừa lớp cô cũng quản nhiều trực tiếp đặt bữa sáng lên bàn Trần Trì chuyện thứ hai chính là nộp bài tập toán
Lúc thấy cô đến Sử Tề liền lên Thời Ôn lấy sách thì cũng đến gần
Một đưa một nhận lấy
Đột nhiên một bàn tay vươn tới cầm lấy vở bài tập của cô
Hai đồng thời liền thấy gương mặt Trần Trì khó coi đến cực điểm
Trần Trì quên lần Sử Tề thu bài tập chạm tay Thời Ôn đáy lòng đầy tức giận nhưng vẫn bình tĩnh lạnh mặt đưa vở bài tập cho Sử Tề:
“Cẩn thận một chút”
Sử Tề rõ lí do cũng lí giải lời cùng hành động kì quái của thu xong bài tập liền rời
Thời Ôn vuốt vuốt hai bên tóc mái
Xem lúc đó thấy rõ ràng đến bây giờ vẫn nhớ
“Hôm nay em dậy muộn xin nha”
Thời Ôn thấp giọng giải thích
Trần Trì cầm lấy bánh bao bàn: “Anh còn tưởng em đến”
Thời Ôn vui mà chẹp miệng: “Em đã là em…”
Trần Trì mím môi: “Em trả lời tin nhắn của ”
“Hả” Thời Ôn lấy điện thoại : “Em vội quá nên xem”
Cô mở điện thoại đến một tin nhắn
[Chào buổi sáng]
Tiếng chuông học lần nữa vang lên Thời Ôn nhanh chóng cất điện thoại Cô xé một tờ giấy tiện lợi xuống mấy chữ “buổi sáng vui vẻ” đó vẽ thêm hình mặt gấp ném sang bàn Trần Trì
Trần Trì mở tờ giấy nội dung bên trong thật lâu đó cẩn thận gấp để trong ví
–
Thời tiết đột nhiên nóng lên
Thời Ôn cùng Vương Đình chơi cầu lông một lúc liền dừng cởi áo khoác
Cô một vòng xung quanh cũng thấy chỗ để áo đành buộc eo giống như Vương Đình
Vương Đình buộc xong thấy Thời Ôn vẫn còn loay hoay liền đến giúp cô khỏi cảm thán:
“Cậu gầy thật eo nhỏ quá Thường ngày Trần Trì đối xử với như nào Không là thô lỗ đó chứ Cậu chịu ”
Thời Ôn nhảy dựng: “Cậu đừng bậy”
Vương Đình xa cũng tiếp tục trêu chọc cô chạy đến đối diện tiếp tục chơi cầu lông
Sân bóng rổ bóng trong tay Trần Trì cướp đội bên ghi một điểm
Có bảo nghỉ một chút
Đỗ Khải Trình lau mồ hôi: “Trì ca ”
Liền thấy híp mắt sườn mặt căng chặt về một nơi
Đỗ Khải Trình qua cũng ngạc nhiên khi thấy Thời Ôn chỉ là bên cạnh cô làm gì nam sinh nào
“Sao ”
Cậu tới hỏi Trần Trì liền ở mặt ngăn trở tầm mắt
Lạnh băng mấy chữ thốt : “Quản cái mắt của ”
Lời tàn nhẫn đằng thanh âm truyền đến:
“Bây giờ nữ sinh đều trắng như Có do uống sữa bò nhiều quá mà mày eo kìa nhỏ đến nỗi giống như một bàn tay thể nắm ”
Đỗ Khải Trình tự nhiên biết những lời là Thời Ôn
Phản ứng đầu tiên chính là – nam sinh xong
Phản ứng thứ hai chính là – cản Trần Trì
còn kịp cản mắt đã cầm bóng rổ ném mạnh nam sinh
Nam sinh đau đến che đầu biết ai ném từ mặt đất nhảy dựng lên:
“Ai Đm biết chơi thì đừng chơi”
“Tao ném” Trần Trì tới đem quả bóng nhặt lên nam sinh sợ tới mức trốn sang một bên
Trần Trì ném bóng ngực :
“Khó chịu Khó chịu thì ném tao ”
Nam sinh bắt lấy bóng ngẩn ngơ hỏi: “Tôi ném sẽ đánh chứ”
Trần Trì lạnh lùng chọn môi : “Mày cứ thử xem”
Nam sinh cảm thấy khiêu khích từng qua một ít chuyện về Trần Trì nhưng từ tới nay tận mắt chứng kiến hôm nay thử một chút cũng mất gì
“Thử thì thử”
Nam sinh xong cũng khách khí gì mà ném bóng trở về
Bóng Trần Trì tiếp nam sinh cam lòng thầm mắng một câu tiến lên một bước má đã đấm một quyền
Nam sinh sát sát khoé miệng mặt cũng đánh Trần Trì nhưng tay kịp vung đã Trần Trì chặn
Nam sinh cũng mặc kệ kết cấu cả hai trực tiếp nhào lên Đỗ Khải Trình ngăn nhưng cách nào Ở sân bóng rổ ít nam sinh ngăn hai thích xem diễn là Đường Hi và Lý Vinh cản trở
“Không Xem diễn miễn phí là ”
Trần Trì hề cố kỵ đánh tới khi nam sinh còn sức chống trả Sau đó thẳng tới chỗ Lý Vinh cùng Đường Hi một lời tặng cho mỗi một đấm
Lý Vinh xoa xoa máu bên khoé miệng: “Mẹ nó Trần Trì mày điên Tao làm gì mày”
Trần Trì gạt cánh tay của Lý Vinh đang lôi kéo ngữ khí lãnh đạm khinh thường:
“Nhìn mày thuận mắt”
Áo khoác eo Thời Ôn buộc chặt cô chơi một lát dừng để sửa Thời Ôn sửa xong nhặt cầu lên phát cầu
Vương Đình vững vàng tiếp đánh trở về
Thời Ôn còn đang đánh cảm giác eo căng thẳng giống như ôm lấy đó buông lỏng áo eo cũng rời
Vương Đình ở đối diện thấy bộ quá trình
Chỉ mất vài giây Trần Trì đã xuất hiện ở phía Thời Ôn ôm lấy eo của cô chỉ mất vài động tác áo khoác liền treo tay của
“Về mặc như ”
Giọng lãnh đạn rơi trong tai động tác né tránh của cô liền dừng
Trần Trì tránh cô từ xuống cô bây giờ chỉ mặc đồng phục mùa hè áo khoác buộc ở eo liền đường cong thân thể
Ánh mắt lạnh lùng của dần dần khôi phục bình thường
Thời Ôn lúc mới chú ý mặt vết thương tay cũng đang chảy máu hẳn là mới
Thời Ôn nhíu mày: “Sao thương”
“Đánh ”
Ngữ khí của nhàn nhạt đem áo của cô để lên chỗ thương
Thời Ôn ngẩn : “Anh đánh với khác Có chuyện gì ạ”
Trần Trì biểu tình: “Bọn họ em”
Cô cảm thấy vô cùng khó hiểu: “Nhìn em cái gì…Mọi đều mắt mà thấy em chuyện bình thường ”
Trần Trì híp híp mắt: “Em mặc giống như nãy nữa”
Cô buồn bực: “Tại ”
Cũng lộ cái gì
Trần Trì thấy thái độ cho là đúng của cô nghiến răng: “Áo khoác buộc quá chặt nên eo của em lộ Anh cho phép khác ”
Thời Ôn eo của tự nhiên mà che đậy
Mặt đen thêm vài phần: “Trước mặt cần che chỉ mới ”
Thời Ôn còn gì để quyết định phản ứng về cái đề tài nữa
“Chúng về phòng học xử lí vết thương ”
Thời Ôn xong liền chạy chỗ Vương Đình
Hai vài câu lúc Thời Ôn tay đã cầm áo khoác của Vương Đình
Cô : “Đi thôi”
Trở phòng học Thời Ôn gấp gọn áo của Vương Đình để lên bàn của cô nàng
“Đưa cho em”
Cô lấy áo khoác của từ chỗ của Trần Trì đó cũng gấp gọn gàng
Sau lưng bỗng nhiên nóng lên
Thời Ôn Trần Trì ôm từ phía thở ấm áp phả cổ cô rụt :
“Trần Trì đây là phòng học”
“Không ai” Trần Trì cọ cọ cô cảm xúc đã lâu chạm tới kích thích đến nỗi trái tim co rút Trần Trì khống chế sức lực ôm cô càng lúc càng chặt sức cọ ở cổ của cô
Thời Ôn cảm thấy ngứa nhịn nhếch lên khoé miệng
Nhìn đến vết thương tay nổi:
“Trần Trì đừng nghịch nữa Để em xử lí vết thương cho đã”
Cô vỗ vỗ chỗ thương tay
Trần Trì dùng sức ngửi cổ của cô thoả mãn dậy
Thời Ôn lấy hộp y tế trong lúc đang tìm đồ thì Trần Trì nhấc bổng lên
Cô kêu nhỏ một tiếng
chỉ vài giây liền buông
Trần Trì ôm cô mặt bàn
Thời Ôn định : “Anh làm gì ”
Hai tay Trần Trì chống ở bên của cô thở ác liệt chút nào áp chế mà tán loạn:
“Thế tiện hơn”
Cậu ghé sát mặt cô
Ngón tay Thời Ôn rụt rụt cô bình tĩnh lấy xong đồ vật giúp xử lí vết thương
Tuy nghiêm trọng nhưng kẽ đau
Cô phóng nhẹ động tác: “Trần Trì về đừng đánh ”
Trần Trì đang tỉ mẩn đếm những sợi lông mi của cô cô liền quên mất đếm tới chỗ nào
Giọng trở lên lạnh lùng: “Em sợ ”
Thời Ôn:
Sao cứ nhắc tới vấn đề mãi thế nhỉ
“Em em sợ Anh…”
Câu tiếp theo đã nụ hôn của Trần Trì lấp kín
Lúc tuỳ thời đều học sinh trở
Thời Ôn trong lòng lo lắng dùng sức đẩy đồng thời cũng ở khoé môi cắn một ngụm
Trần Trì những buông mà hôn càng thêm đung sức
Vị rỉ sắt ở khoang miệng khuếch tán cô cẩn thận đem miệng cắn đến chảy máu Cô há mồm hôn càng sâu
Chờ đến khi hô hấp của cô khó khăn Trần Trì mới buông
Cậu vươn lưỡi liếm máu bên khoé miệng bộ dáng mờ mịt của cô môi khẽ nhếch Trần Trì cúi xuống mút môi của cô vài ngụm mới an tĩnh gục đầu vai cô
Thời Ôn thở phì phò đại não chút thiếu oxy:
“Anh đau ”
Trần Trì cọ cọ cô: “Em cắn đau”
Thời Ôn hít sâu vài cái: “Được ”
Nói xong dùng sức đẩy còn đá chân một cái
Thời Ôn nhảy xuống bàn xoa xoa miệng thẳng tắp :
“Còn cảm thấy em sợ Sao em sợ thích chứ Anh cảm thấy nếu em thích thì tại ở bên Trong mắt em là kiểu con gái xa ”
Cô hỏi một xong tiếng chuông tan học cũng vang lên
Thời Ôn thu thập đồ dùng y tế: “Tự suy nghĩ cho ”
Sau đó liền chạy xuống sân thể dục tập hợp
Trần Trì đến trừ một điểm
Thời Ôn vốn giải thích giúp cuối cùng cô chỉ bĩu môi chứ
Lớp tản Thời Ôn lấy điện thoại gọi cho Thời Noãn
Mới tắt điện thoại của Thời Noãn liền một khác gọi tới Cô tưởng là Trần Trì nhưng đây số của
Cô do dự một chút vẫn là máy
“Alo Thời Ôn Tôi là Nhậm Xích” Đối phương trực tiếp giới thiệu
Thời Ôn kinh ngạc: “Là Anh tìm Trần Trì ”
“Không tìm cô” Nhậm Xích : “Muốn cho cô biết vài chuyện về quá khứ của Trần Trì Sao Có hứng thú ”
Thời Ôn trả lời
Nhậm Xích: “Tôi ở quán cà phê gần trường đợi cô lầu hai bàn số 36 Tôi chính là mạo hiểm tính mạng màng Trần Trì đánh mà gọi cho cô Cô đừng cho cái mạng nhỏ của cũng tong đấy”
Thời Ôn mím môi: “Được”
–
Cô gọi cho Thời Noãn đó đến chỗ hẹn
Lúc chờ đèn xanh Thời Ôn nhận điện thoại của Trần Trì
Trần Trì chạy đến sân thể dục nhị ban cũng đã tan học
Cậu nghĩ đến câu của cô cả liền giữ bình tĩnh
Cậu gọi điện cho Thời Ôn
Lần thứ nhất: máy bận
Lần thứ hai cũng là máy bận
Rốt cuộc đến lần thứ ba cô mới máy
“Em đang ở ”
Con ngươi của lạnh băng sắc mặt khó coi
Thời Ôn trầm ngâm: “…Tan học còn thể chứ”
Trần Trì: “Chị của em còn về”
Đèn xanh
Thời Ôn về phía đối diện quán cà phê gần ngay mắt
“Em chút việc nên ”
Sắc mặt Trần Trì dấu hiệu thả lỏng: “Vừa thích liền bảo tự suy nghĩ Ai biết em sẽ chạy đến nơi nào chứ”
Thời Ôn cửa quán cà phê:
“Em còn học chạy thế nào Sao cứ nghĩ em sẽ bỏ nhỉ Đây là tin em đúng chứ”
Trần Trì nhăn chặt mi lúc xoay suýt chút nữa đụng một nữ sinh
Nữ sinh nhỏ giọng kêu túi tay rơi xuống đất liền cuống quýt cúi xuống nhặt
Trần Trì trực tiếp qua nữ sinh cứng rắn :
“Anh gặp em ngay bây giờ”
Nữ sinh phủi phủi cái túi chạy theo :
“Học trưởng……”
Trần Trì cũng mặt kiên nhẫn :
“Tôi bạn gái ”
Nữ sinh sắc mặt của doạ sợ: “Không… Em ”
Trần Trì chỉ vết thương ở khoé miệnh:
“Cái chính là do cô cắn”
Thời Ôn ở bên cũng rõ ràng
Chuyện hổ như mà cũng dám
Nữ sinh đến vết thương giống như là cắn nắm chặt túi nghẹn ngào :
“Anh… yêu sớm”
Trần Trì lạnh lùng liếc một cái: “Cút”
Thời Ôn quán cà phê nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Thái độ của như …nếu cô tìm lão sư chuyện thì ”
Trần Trì yên nữ sinh đạm mạc :
“Giữ cái miệng của Tôi đánh phân biệt nam nữ”
Nữ sinh còn kịp hồi phục tinh thần chữ “cút” liền sợ tới mức luống cuống tay chân
Thời Ôn nhíu nhíu mi cô thể tưởng tượng sắc mặt đáng sợ của khi câu :
“Anh hung dữ như sẽ làm khác sợ đấy”
Trần Trì trở phòng học cầm lấy cặp sách liền :
“Bọn họ quan trọng Bây giờ em đang ở ”
Thời Ôn đã lên đến lầu hai dù cô cũng đáp ứng với Nhậm Xích…
“Em sẽ trốn Buổi tối em đến nhà ”
Trần Trì ở bậc thang nhắm mắt :
“Anh ở phòng học đợi em”
Thời Ôn nhấp môi thở dài : “Vâng”
Cô làm thể trốn chứ Hơn nữa nhà cô ở cũng biết…Thật hiểu trong đầu cả ngày đều nghĩ cái gì
Thời Ôn tìm một vòng mới thấy bàn số 36 Nhậm Xích cũng phát hiện Thời Ôn cô
Thời Ôn xuống gọi một ly nước ép
Hai đối diện mắt to trừng mắt nhỏ
Nhậm Xích ho khan một tiếng:
“Tôi chút hối hận đây Không biết cô đã cho Trần Trì biết ”
Thời Ôn động động môi: “Yên tâm ”
Nhậm Xích đỡ trán: “Aizz…chẳng biết lo lắng cái quỷ gì nữa Cô nhất định cho Trần Trì cái mạng nhỏ của cũng xong ”
Thời Ôn thấy vẻ mặt nghiêm trọng liền :
“Không đến nỗi như Chắc chỉ đánh bệnh viện thôi”
Nhậm Xích chỉ cổ của :
“Lần chỉ vì cô mà suýt chút nữa bóp chết đấy”
Thời Ôn: “Đến cuối cùng nhất định sẽ buông tay”
Ánh mắt Nhậm Xích khẽ biến hừ một tiếng mắt phượng chọn biểu tình đột nhiên nghiêm túc:
“Cô tin thế cơ ”
Thời Ôn gật đầu
Nếu sự việc ở đời xảy lẽ Thời Ôn sẽ tin Trần Trì thể giết hơn nữa còn là vô tội
“Trần Trì hẳn là bao giờ nhắc tới chuyện quá khứ của với cô” Nhậm Xích dựa ghế nghiền ngẫm: “Chuyện của A Sí tin Trần Trì cũng là do quá khứ của Cô xong sẽ còn tin tưởng nữa ”
Thời Ôn gắt gao chằm chằm
Nước bê lên
Nhậm Xích nhấp một ngụm hỏi:
“Cậu từng về ba ”
Thời Ôn lắc đầu
Cô chỉ qua mẹ của chứ từng tới bố của
“Vậy sẽ kể từ đầu những chuyện đều là do lúc A Sí kể cho cô yên tâm cái 90% là sự thật”
Thời Ôn thấy biểu tình của nghiêm trọng trong lòng khẩn trương tay cũng bắt đầu toát mồ hôi
Nhậm Xích uống lên một ngụm cà phê mới :
“Ba Trần Trì là một nhân viên nghiên cứu mẹ là thiên kim nhà giàu Mẹ vì để sống với ba mà cắt đứt liên lạc với nhà mẹ đẻ Hai lúc đầu hạnh phúc sinh Trần Trì Cho đến khi 5 tuổi ba vì làm thí nghiệm mà phế tay thành quả nghiên cứu một nửa cũng lấy Ông lúc chẳng khác gì phế nhân”
“Lúc đầu là say rượu vì trong nhà tiền mà ông trút giận lên mẹ Trần Trì Mà ông chỉ đánh bằng cánh tay phế của Mà tay đã vị phế thì sức lực để chứng tỏ tàn phế ông liền đánh đến khi chảy máu mới thôi những lúc như thế ông đều cầm đồ dùng trong nhà mà đánh Hồi đó chỉ đánh mẹ Trần Trì bởi còn nhỏ …”
Nhậm Xích đến đây dừng đánh giá Thời Ôn thấy sắc mặt cô trắng bệch biết là sợ là lo lắng
Hắn nhăn chặt mi tiếp tục :
“Sau đó mẹ của Trần Trì chịu nổi mà bỏ Cả nhà chỉ còn Trần Trì và đàn ông bạo lực đó Sự nghiệp thất bại hôn nhân cũng thất bại ông liền trút giận lên Trần Trì Cậu 10 tuổi liền bắt đầu đánh để bảo vệ chính cũng là lúc quen A Sí Trong trí nhớ của Trần Trì lúc gầy giống như chân chỉ cần dùng sức đá một chút sẽ gãy Cậu lúc vì để bạo hành thường đến nhà ở hoặc…ngủ đầu đường Hiện tại đánh cũng sợ lẽ đã quen với cảm giác đau đớn ”
Nhậm Xích gãi gãi da đầu đột nhiên tiếp Hắn nghĩ một năm hiểu lầm Trần Trì liền chỉ tự đập cho bản thân một trận
“Sau đó thì ”
Nhậm Xí ngẩng đầu thấy Thời Ôn đang đôi mắt đen nhánh như động vô cùng bức
Hắn cầm lấy ly cà phê:
“Có một ngày ba Trần Trì uống quá nhiều rượu đánh Trần Trì trốn ở ban công ông vững ngã xuống chết…”
Thời Ôn run giọng hỏi: “Chết mặt của ”
Nhậm Xích chậm chạp gật đầu: “ chuyện mấu chốt quan trọng chính là…Cảnh sát đều cho rằng Trần Trì chịu nổi cảnh bạo hành mà đẩy ông xuống Trần Trì đưa đến trại cải tạo một thời gian dài mãi cho tới khi bọn họ tìm camera chống trộm chứng minh Trần Trì vô tội Chính là Trần Trì ba mẹ thì chạy mất cho nên liền đưa cô nhi viện Lúc cả thể xác lẫn tinh thần của đều tàn phá hành vi cử chỉ giống với những đứa trẻ bình thường…Sau đó liền đưa đến bệnh viện tâm thần…”
Cả Thời Ôn giống như kim châm đau đớn âm ỉ
Nhậm Xích uống một hết ly cà phê đắng đến nỗi nhe răng trợn mắt:
“Về mẹ Trần Trì trở về đón về nhà…Từ Trần Trì càng thêm âm trầm bao giờ để lộ cảm xúc ngoài…Sau khi A Sí xảy chuyện cảm thấy vì để trở lên lớn mạnh mà tiêu diệt A Sí Lúc nghĩ rằng trải qua nhiều chuyện như sẽ để ý tới sống chết của khác…Bọn Trương Diệu biết chuyện nên luôn coi là máu lạnh voi tình khi A Sí chết mọi chuyện vạch trần…Tôi mới biết sai Thời Ôn hi vọng cô sẽ phạm sai lầm giống như Nếu như cô thật sự thích Trần Trì thì hãy rời xa Bằng ngàu cô thật sự sẽ hại chết Trần Trì
Thời Ôn cầm lấy ly nước run rẩy đưa đến miệng
Bạo lực gia đình… cũng giống cô từ nhỏ đã gặp bạo lực gia đình…nhưng 13 tuổi cô đã ba Thời mẹ Thời… lúc 10 tuổi đã học xong đánh …khó trách một chút cũng để ý vết thương hoá đã thành thói quen
Thời Ôn đỡ cái bàn lên đôi mắt cô đỏ ửng giọng khàn khàn:
“Tôi và giống ”
Cô mơ màng xuống lầu
Cô giống Nhậm Xích giống với đám Trương Diệu…
Cuối cùng vẫn là như …
Cô hiểu Trần Trì…
Cậu vẫn luôn hỏi cô sợ hỏi cô ghê tởm hỏi cô tin …
Đây đều là bóng ma từ nhỏ lưu trong
Nhỏ như đã nhốt đưa đến cô nhi viện ở cô nhi viện ghét bỏ sợ hãi đưa tới bệnh viện tâm thần…
Cậu còn nhỏ như cái gì cũng hiểu…Vậy mà mẹ …
Dưới chân Thời Ôn trượt một cái cô vội vàng nắm lấy thanh vịn mới ngã xuống
Cho nên sợ sẽ bỏ rơi giống như mẹ của từng làm
Cô thể bỏ rơi …Rốt cuộc là tin cô là tin chính bản thân
Trời đã bắt đầu tối Thời Ôn hoảng hốt đèn đường đã bật lên
Cậu vẫn còn ở phòng học chờ cô
Sel: 4482 chữ ạ:(( mấy tiếng đồng hồ lòi con mắt:(( tiện đây cũng cảm ơn 1k fl nha ❤️ cảm ơn mọi đã ủng hộ ❤️❤️❤️