Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 55
Người một tuần nay thấy giờ phút xuất hiện ở chỗ nên xuất hiện nhất
Thời Ôn biết nên dùng biểu tình gì để đối mặt thời điểm chân cảm giác việc đầu tiên cô làm chính là chạy mất
Trần Trì cũng cảm thấy bất ngờ
Sao xui xẻo như đúng lúc gặp Thời Ôn là là lúc từ bên trong bước ……
Cậu thấy cô xoay chạy phản ứng đầu tiên chính là đuổi theo bước chân chạy một nửa đã cố chấp dừng
Thời Ôn chạy cửa lớn cũng đầu thoắt một cái biến mất trong tầm mắt mấy nam sinh
Lưu Cánh mà trợn tròn mắt “Sinh ca với chị dâu lần cãi lớn thật đâty chị thấy như gặp lưu manh liền chạy biến”
Trương Diệu dương dương mi để tay lên vai Trần Trì “Nhìn Sinh ca chị dâu thật sự giận Em cho một phương pháp để làm lành Chờ em đem ảnh của Đinh Tư Thanh đưa cho chị dâu dặm thêm chút mắm muối Đinh Tư Thanh theo đuổi là ép buộc chị dâu khẳng định sẽ ghen cùng cãi cọ chừng còn chủ động làm hoà Đến lúc đó Sinh ca nhất định xin em mới nãy còn phát hỏa chửi em lừa đến chỗ …… mà nghĩ chị dâu nhu nhu nhược nhược như mà dễ tính còn tuyệt tình như cùng lời nào đầu liền chạy……”
Trương Diệu lắc đầu thổn thức đẩy vai một cái nhíu nhíu mi “Mày đụng tao làm con mẹ gì”
Lưu Cánh bĩu môi ý bảo câm miệng chạy qua xem Trần Trì
Trương Diệu qua liền thấy Trần Trì âm u khi ánh mắt gặp cảm thấy đã trải qua một hồi trời long lở đất
Mấy nam sinh hi hi ha ha tới an an tĩnh tĩnh Trở K từng liền tản Trương Diệu và Lưu Cánh cũng dám theo Trần Trì Hai ở cách đó xa xem Trần Trì giống như mấy ngày ngại chết chuốc rượu chính
Trương Diệu đến buồn bực “Sinh ca hà tất như tuy rằng chị dâu nhẹ nhàng hơn thua nhưng khẳng định đàn ông chúng còn hơn thua hơn trực tiếp dùng sức mạnh là ”
Lưu Cánh đạp một chân “Đừng đưa mấy cái ý kiến ngu như bò”
Trương Diệu nhăn mũi “Cái ngu như bò chị dâu cũng là kẻ đầu đường xó chợ tao thông minh như ở cửa quán bar thể chị hố một phen Sinh ca cãi chị chỉ thể dùng kế sách ”
Lưu Cánh nghĩ nghĩ cuối cùng vẫn lắc đầu “Tao cảm thấy chuyện tình cảm của hai bọn họ chúng nhất đừng nhúng tay mấy cái ý kiến tào lao của mày ngày Sinh ca đánh cho bốc ”
Trương Diệu hừ lạnh cầm hạt dưa bàn cắn mấy cái : “Nếu chúng thử xem đem ảnh Đinh Tư Thanh đưa cho chị dâu chị dâu chừng liền cảm thấy ghen tuông”
Lưu Cánh nhảy xuống ghế cao “Mày tự tìm chết đừng lôi tao theo”
……
Thời Ôn mở máy tính lướt trình duyệt tìm kiếm Gõ ba chữ “Đinh Tư Thanh” là hành động vô ý thức
Chờ ánh mắt cô tiêu cự lọt trong tầm mắt chính là ảnh Đinh Tư Thanh mặc váy dài đang khiêu vũ
Chán ghét từ đáy lòng thoáng dâng lên cô lướt xuống đến một video khác —— là khi buổi diễn bắt đầu Đinh Tư Thanh phỏng vấn ở phòng hóa trang
Thời Ôn do dự vài giây click mở
Đập mắt chính là gương mặt tươi bắt mắt của Đinh Tư Thanh
Xinh
Xinh
Khiêu vũ
Rất
Cho nên Trần Trì thích cô
Thời Ôn ấn tạm dừng lạnh lùng đánh giá
Còn là bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rữa
Như thế nào thích Đinh Tư Thanh……
Rõ ràng lúc thích cô như thể thích khác còn cố tình là Đinh Tư Thanh
Thời Ôn ngã lên giường cánh tay cẩn thận đụng đến máy tính video một lần nữa phát lên Cô suy nghĩ liền ấn tạm dừng trần nhà đến xuất thần
Có lẽ là vì làm cô ghen cô tức giận
vì là Đinh Tư Thanh cô luôn ghét Đinh Tư Thanh
Khả năng lớn nhất chính là thật sự thích Đinh Tư Thanh……
thích cô Rõ ràng thích cô như gắt gao ôm lấy cô sợ cô vài giây tiếp theo liền biến mất dính lấy cô thấy cô ở trong tầm mắt liền trở nên sốt ruột ngoại trừ những chuyện liên quan đến nam sinh khác mọi chuyện ở mặt khác đều nhường nhịn cô
Sao biến thành như ……
Thời Ôn cuộn quơ tay bắt lấy gối ôm che khuất mặt
Cảm xúc bi thương ở đáy lòng liền toát như đêm mưa tầm tã quang cảnh trong quá khứ nhảy lên mắt thoáng hiện biến mất gợi lên tầng tầng gợn sóng ẩm ướt bộ phòng
“Nếu sang năm ” Đại hội khiêu vũ cổ điển ” ba năm mới xuất hiện một lần cô sẽ tham gia ”
“Tôi hứng thú thật khi ở nước ngoài……”
Thời Ôn đỏ mắt bỏ gối ánh sáng chui mắt nước mắt trong suốt
Cô lấy giấy xoa xoa mắt
Đại hội khiêu vũ cổ điển
Sinh viên đại học thuộc khóa khiêu vũ đều dựa theo thứ tự đoạt giải giải càng cao khả năng nhận học viện vũ đạo Nam Đều càng cao
Tư chất bất phàm nếu may mắn lão sư ở học viện Nam Đều coi trọng thì sẽ thu làm tử Cứ ba năm vặn sẽ tổ chức một lần
Đời Thời Ôn bởi vì hai điều cuối cùng quyết định báo danh thi đấu
Cũng chính vì tham gia thi đấu mới xảy loạt chuyện sâu xa giữa cô và Đinh Tư Thanh
“Tháng tư năm cô cũng chỉ mới mười chín tuổi sẽ cùng đông đảo học sinh đại học thể hiện tài năng nhưng cô đã là học sinh ở học viện Nam Đều Tư Thanh cô lo lắng sẽ tuyển thủ cô đoạt cơ hội của khác ”
“Tôi xem trọng thứ hạng chỉ tham gia thi đấu với tinh thần hữu nghị Hơn nữa cảm thấy mọi trong nước đều thật sự ưu tú nhất định sẽ kém hơn ”
“Không xem trọng thứ hạng Tư Thanh thật sự hào phóng như trong lời đồn liền chúc cô cuối tháng tư năm thể thi đấu với trình độ kỳ vọng”
Thời Ôn hít hít mũi một đoạn đối thoại như thế nhịn nhạo thành tiếng
Từ từ…… Cuối tháng tư
Thời Ôn vội vàng kéo video lên xác nhận phóng viên thật sự tháng tư
Thi đấu thể tổ chức cuối tháng tư
Tim Thời Ôn đập như sấm cô nôn nóng search “Đại hội khiêu vũ cổ điển”
Nhảy official website
Cô rê chuột trang web cổ phong chính giữa mấy hàng tin tức ——
Thời gian báo danh: năm 20XX tháng 11 ngày 1 — năm 20XX tháng 12 ngày 30
Thời gian thi đấu: năm 20XX tháng 4 ngày 25 — năm 20XX tháng 4 ngày 27
Địa điểm: Đang quyết định
Ngón tay Thời Ôn run lên
Không khả năng
Thi đấu ở đời rõ ràng là ngày mùng 10 tháng 4
Sau đó phát sinh sự việc Trần Trì làm nổ trường là tháng 4 ngày 16
…… Chẳng lẽ một đời sửa
Rất nhiều sự tình đều đã xảy biến hóa nghiêng trời lệch đất cho nên thời gian thi đấu và sự việc oanh tạc phía cũng thay đổi
Thời Ôn chà xát đôi tay đang lạnh dần
Có lẽ mốc thời gian của sự kiện cũng ảnh hưởng
Thời Ôn nghiêng nghiêng đầu mê mang mà thời gian ở góc màn hình máy tính
Năm 2018 tháng 11 ngày 2
Thời gian đều xoay chuyển đình chỉ giống
Chờ một chút
Thời gian nổ trường thể xảy
Thời Ôn xém chút quên cả hô hấp
Có khả năng…… khả năng xảy chừng chính là ngày mai
Trần Trì……
Trần Trì
Thời Ôn luống cuống tay chân từ giường bò dậy sờ đến di động lập tức gọi cho Trần Trì
Trong lúc sợ hãi cô chạy cửa phòng gặp mẹ Thời bưng trái cây đang đưa đến phòng cô cô kịp giải thích một câu hoảng hoảng loạn loạn chạy cửa nhà
Điện thoại gọi
Thời Ôn xe taxi gọi tới gọi lui đến tám cuộc
Ở K Trần Trì ở sô pha uống rót Nhậm Xích nổi gọi dọn cái bàn mặt
Nhậm Xích: “Mẹ nó nó uống cỡ biết tao uống tới nghèo nó uống tới chết ”
Trần Trì uống đến ý thức mơ hồ sờ thấy rượu cũng sờ soạng nữa
Trương Diệu bên cạnh Trần Trì đánh giá lên xuống “Em cảm thấy là Sinh ca uống tới chết thật đúng là là một tên si tình”
Khi bọn họ chuyện Trần Trì nấc lên nỉ non một tiếng “Ôn Ôn” ngủ mất
Lưu Cánh ở bàn “Cái gọi là sống mơ mơ màng màng đúng ”
Bên chân rung lên Lưu Cánh dọa nhảy dựng ngã xuống khó khăn lắm mới vững
Trương Diệu cầm lấy di động của Trần Trì bàn “Duma điện thoại của chị dâu”
Lưu Cánh: “Mau bật lên”
Trương Diệu: “Bật cái rắm Sinh ca uống say đến biết trời đất chị dâu biết uống nhiều như càng tức giận hơn ”
Lưu Cánh: “Vậy thì từ chối”
Trương Diệu để điện thoại bàn “Coi như ai thấy ”
Lưu Cánh: “Chị dâu sẽ suy nghĩ thông chạy tới đây chứ”
Trương Diệu xuy : “Hết một tuần tới hôm nay khẳng định cũng tới”
Nửa giờ Trương Diệu đến Thời Ôn đột nhiên xuất hiện ở quán bar sợ tới mức từ ghế cao ngã xuống
Hắn căn bản kịp cản Thời Ôn liền chạy đến Trần Trì
Thời Ôn quét mắt đến di động ở bàn và Trần Trì sô pha nhẹ nhàng thở
“Trần Trì……”
Cô qua đẩy đẩy vai
Người sô pha giật giật chậm rãi mở mắt ánh sáng tiến đôi mắt Trần Trì đem mặt rõ ràng
Cậu nhạo một tiếng biết chính vẫn còn ở trong mộng
Cô sẽ đến đây một tuần nay cô cũng từng tìm chắc đã vui vẻ ném biến thái như xảy chuyện hôm nay cô càng thấy …… Cô nay từng tin cô chắc chắn cho rằng cố ý xem biểu diễn cô chắc chắn cho rằng hai bọn họ gì đó
Trần Trì dậy lấy rượu mặt cũng theo cách xa vài phân
Ở trong mộng còn trốn
Cậu duỗi tay bắt lấy tay cô đem cô ôm trong lòng ngực
Thời Ôn trở tay kịp cùng với một tiếng hô nhỏ ngã
Một khắc cơ thể chạm hai đều ngây ngẩn cả
Trần Trì cúi đầu về phía trong lòng ngực
Là cô
Cậu đang nghĩ ngợi trong lòng ngực bò lên ở kế sô pha
Thời Ôn vuốt vuốt tóc liếm liếm môi chút khô ráo
“Cái ……”
Cô nhiều lời hỏi
Cô hỏi vì xem Đinh Tư Thanh biểu diễn Cậu thích Đinh Tư Thanh
Hay là xem biểu diễn chỉ vì chọc giận cô Vì cố tình chọn Đinh Tư Thanh sợ cô bao giờ gặp
giờ khắc cô đột nhiên cảm thấy những cái đó đều quan trọng cô chỉ cần một đáp án
“Trần Trì còn thích em ”
Trần Trì giương mắt biểu tình phức tạp
Cậu đến Trương Diệu cách đó xa khoe khoang mà tung tăng nhảy nhót
Là kế sách của Trương Diệu
Qua hết một tuần cô cũng tới tìm mà hôm nay cô biết biểu diễn cố ý tới tìm …… Là cảm thấy ghen tuông sợ cướp cố ý tới giành
Bởi vì là cô ghét cô cam lòng như cướp cho nên mới tới Có lẽ đổi một đối tượng khác cô liếc mắt cũng sẽ thèm để ý……
Thời Ôn lo âu chờ trả lời thấy nãy giờ gì tâm lạnh một nửa Nghiêng phía qua một cô là một nam sinh cũng mặc kệ qua trực tiếp bắt cánh tay của nam sinh
Trong chớp nhoáng cô giữ lấy tay của nam sinh đáy mắt liền dâng lên hàn khí hề che dấu
Như là đủ
“Trần Trì còn thích em”
Thời Ôn trái tim cùng với tay chân chậm rãi ấm
Cô tiến về hướng giữ chặt tay đến biểu tình kinh ngạc của ôn nhu : “Em chê cũng sợ ”
“Trần Trì em cũng thích ”
Nếu là cô dụ dỗ
Cô quyết định dụ dỗ đến cùng
Tình cảm của bọn họ là chuyện của bọn họ tuyệt đối thể kéo vô tội một đời sẽ làm nổ trường cô sẽ yêu thương
Cô chỉ trở thành cô còn chữa khỏi cho làm trở thành
Thời Ôn: “Không chuyện “cứ như ” em đồng ý em tuyệt đối chia tay với ”
Trần Trì chớp chớp mi đem lời đầy tính chiếm hữu của cô đảo trong đầu một vòng trào phúng nhấc nhấc môi “Không chia tay Em thật sự cùng một con quái vật ở bên ”
Cậu đến rõ ràng đậm ý vị trào phúng
Cô đến ánh sáng đang yếu dần ở đáy mắt “Ở trong mắt em nay là quái vật em cho phép chính như ”
Ý của khựng cổ họng khô khốc
Rõ ràng cô sợ vẫn luôn lấy lòng sợ tức giận sợ vui vẫn luôn nơm nớp lo sợ cô để ý như Bởi vì nguyện ý lưu tại bên
Cậu lên sô pha “Đừng miễn cưỡng chính ”
Thời Ôn chút bất đắc dĩ “Em miễn cưỡng chính ”
Cậu thẳng cô tầm mắt vẫn luôn cố định thật lâu mở miệng: “Em thật sự sợ”
Thời Ôn chớp mắt “Vốn dĩ sợ”
Nếu sợ thì giờ sẽ ở bên
Trần Trì giật nhẹ khóe miệng “Anh đã cho em cơ hội rời mặc kệ em bởi vì cái gì mà ở đều sẽ buông tay”
“Em sẽ hối hận em căn bản biết mới là chân chính”
Thời Ôn nhấp môi
Như thế nào là chân chính
Còn cần bao nhiêu chân thật
“Em hối hận”
Trần Trì mặt mày bất động nhàn nhạt : “Vậy em hôn ”
Thời Ôn: “……”
Như thế nào đòi hôn
Dù lần đầu tiên hôn
Cô khom lưng nhắm mắt nhanh chóng hôn miệng một cái
Mới dậy liền âm thanh của “Đầu lưỡi cũng đưa thành ý”
Vành tai Thời Ôn nóng lên cổ ửng đỏ
Cậu đem phản ứng của cô thu đáy mắt hầu kết lăn lăn thanh âm áp bức “Hối hận”
Thời Ôn ngừng hỏi như chút bội cô thẳng bễ nghễ “Không hối hận cũng sợ Anh đã em cần cho mặt mũi cho nên về hôn hôn hôn duỗi đầu lưỡi duỗi đầu lưỡi em sẽ tự quyết định”
Cô xong một đó ý thức chính cái gì sắc mặt đỏ ửng
Trần Trì cô như chút phản ứng kịp
Thời Ôn hổ đến nhảy xuống hố nhưng cảm thấy mặt mũi vẫn
Khi mở miệng thanh âm nhẹ ít “Em về nhà là bạn trai em ……”
Trần Trì trực tiếp lên giữ chặt tay cô ngoài
Cô hít sâu một đem tư thế cầm tay đổi thành mười ngón tay đan
Vậy là giải hoà ……
Lần cô sẽ nắm chặt
Cùng kiên cường sống sót vô luận chuyện gì xảy cũng đáng sợ hơn cái chết
……
Trần Trì gọi taxi xe chạy một đường đến nhà Thời Ôn
Hai xuống xe Thời Ôn chằm chằm mũi chân ngẩng đầu “Ngày mai tới trường em sẽ mang bữa sáng cho …… Đi ngủ sớm một chút nhớ mơ về em”
Haha hai ngốc quá tui thúc đẩy tí chứ bản gốc là “Mơ ”
Cô rời khỏi Trần Trì để cô Nhớ nhung như độc dược tẩm xương cốt từng chút từng chút xâm chiếm tâm trí
Cậu sẽ nhớ cô đến phát điên
Cậu ôm lấy cô nâng cằm cô gia tăng nụ hôn ở quán bar
Thời Ôn kinh hoảng thất thố
Đây chính là nhà cô
Cha mẹ cô hoặc là Thời Noãn lúc dạo phố trở về hoặc là xuống lầu vứt rác thì làm bây giờ
Cô tâm loạn như ma thời điểm đẩy dừng tay suy nghĩ vài giây cuối cùng quyết định cắn một ngụm còn cắn xuống liền rời
Trần Trì lúc thì ôn nhu lúc thì cường ngạnh chiếm lấy môi cô phát tiếng làm cảm thấy thẹn thùng
Tay vẫn giữ lấy cằm cô cô thở hồng hộc bộ dạng lo lắng hãi hùng khàn khàn mở miệng: “Đây là việc vẫn luôn làm…… Ôn Ôn kích thích ”
Thời Ôn cảm thấy thân đỏ ửng như tôm luộc
Trần Trì thấy cô lời nào hôn lấy cô bất quá chỉ hôn miệng cô một vòng nhanh chóng rời Khi rời mút môi cô một cái thật mạnh
“Sợ hãi cũng kịp ”
Cậu sẽ để cô cũng sẽ kiêng nể gì bại lộ bản tính thuận theo bản năng làm những việc đầy tính chiếm hữu với cô
Trần Trì mắt đen sâu thẳm xoa xoa môi cô nhẹ nhàng dán sát
Trên môi đau xót nhíu mày
Thời Ôn cắn một ngụm thật mạnh “Sợ hãi sợ hãi cũng là quỷ”
Cô đợi phản ứng chạy nhanh nhà