Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 54
Trong cặp sách của cô vẫn luôn mang theo chìa khoá dự phòng của nhà Cô nhẹ nhàng một vòng phòng khách cũng thấy Trần Trì mà giường chăn gối gấp gọn gàng dấu vết từng qua
Thời Ôn tìm cả nhà một lần cuối cùng xác nhận Trần Trì ở đây
Cô xuống sopha chuẩn gọi điện thoại cho thì Thời Noãn gọi tới
Trong điện thoại giọng của Thời Noãn tràn ngập lên án:
“Mày yêu đương còn đem tao làm lá chắn Vừa ba mẹ cứ hỏi mãi cũng may lần còn giấu nhưng chắc lần sẽ lộ Mày cùng cũng ngốc ở lớp cả ngày mà chán Tan học vẫn còn bên Tốt nhất mày nên về sớm một chút ba mẹ tiếp về chuyện nguyện vọng đấy”
Thời Ôn từ sopha lên: “Em sẽ cố gắng về sớm”
Thời Noãn: “Cố gắng cái gì Chạy nhanh lên”
Thời Ôn tới ngoài cửa đầu phòng khách:
“Em còn tới một chỗ nếu ba mẹ hỏi thì chị cứ bảo em tới nhà bạn học ăn cơm lát nữa bạn em sẽ đưa về”
Thời Noãn nhíu mi: “Mày cứ chuẩn tinh thần đợi liên call từ mẹ ”
Thời Ôn bắt xe đến K dọc đường cô nắm chặt điện thoại nhiều lần gọi cho Trần Trì nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ
Ở ngoài quán bar Thời Ôn thấy Trương Diệu đang hút thuốc bên cạnh là một nữ sinh ăn mặc nóng bỏng hai chuyện đến khí thế nhất thời
Thời Ôn thấy chân của cô gái lộ ngoài đã đông lạnh đến mạch máu cũng nổi lên rõ ràng
Đã mùa đông
Cô kéo kéo áo khoác chuẩn qua
Trương Diệu thấy cô khoé miệnh đang giơ lên cũng suy sụp một chút Hắn tiến lên vài bước cản đường Thời Ôn:
“Chị dâu tới đây Để Sinh ca biết chị tới đây một nhất định sẽ vui”
Thời Ôn nhàn nhạt : “Trần Trì ở đây ”
Trương Diệu buông tay: “Không thấy”
“Vậy là ” Thời Ôn làm bộ vòng qua
Trương Diệu thấy thế giơ tay ngăn :
“Có ý gì thế”
Thời Ôn né tay của : “Cậu đụng mới vui Tới đây đương nhiên là để uống rượu Bên ngoài lạnh quá dẫn trong cũng thể thay Trần Trì gi sát mà”
Cô giữa Trương Diệu và cô gái sắc mặt vô cùng bình tĩnh
Trương Diệu gãi gãi tóc cảm thấy tình huống đúng là khó giải quyết
Đến đây uống rượu Hắn còn tưởng chị dâu thuộc loại nữ sinh ngoan ngoãn…Cũng đúng nữ sinh ngoan ngoãn làm thích Sinh ca Không việc dám tuỳ tiện làm chủ cấp báo cho Sinh ca biết
“Haha chị dâu để gọi điện thử xem lấu hai còn ghế lô nhé”
Trương Diệu móc điện thoại
Thời Ôn nhân lúc nghiêng gọi điện liền vòng qua cô gái trong
Trương Diệu ngăn cũng kịp ngoài miệng văng một câu tục vội vàng gửi tin nhắn cho Trần Trì
Trần Trì ở quầy bar điện thoại để mặt thất thần uống rượu
Nhìn thời gian lẽ cô đã đến nơi
Điện thoại chợt sáng ấn đường của nhaty dựng
Vội vàng hoá là tin nhắn của Trương Diệu:
[Chị dâu tới mau trốn ]
Trần Trì đem ly rượu uống một cạn sạch chất cồn kích thích xoay xoay điện thoại với bartender:
“Cho một ly 136”
Thời Ôn lập tức đến quầy bar đập mắt chính là cảnh tượng Trần Trì uống một hết cả ly rượu
Ngón tay cô cuộn lên nhắm mắt nhanh chân đến chỗ
Trần Trì biết cô đến nhưng cũng đầu mà chỉ chăm chú động tác của bartender
Thời Ôn ở bên Thiếu niên tóc dài thêm đã chạm tới lông mày sườn mặt mảnh khảnh
Cô nhiều vấn đề hỏi giống như:
Tại ở nhà nghỉ ngơi mà đến đây uống rượu
Bị bệnh thể uống rượu
Không bệnh vì đến trường học
đến cuối cùng cô chỉ vô lực lẩm bẩm:
“Trần Trì gạt em…”
Trần Trì cắn chặt răng nhưng biểu tình biến hoá nghiêng đầu đối diện với ánh mắt của Thời Ôn
Trong ánh đèn của quán bar hỗn độn màu sắc cùng âm nhạc đinh tai nhức óc cô mặc đồng phục sạch sẽ tóc đuôi ngựa buông lỏng vài sợi dán làn da trắng nõn của cô đôi mắt thanh triệt nhưng đáy mắt là một tầng khổ sở
Cậu dời tầm mắt: “Không em tin ”
Trên mặt Thời Ôn xẹt qua một tia bi thương
Bartender điều chế xong rượu liền đưa cho Trần Trì Trần Trì cầm lấy liếc cô một cái:
“Muốn uống ”
Trong ly rượu thuỷ tinh là chất lỏng màu xanh lam màu sắc tươi mát nhẹ nhàng vài viên đá nhỏ ở giữa nhẹ nhàng lắc lư
Là ly rượu mà cô uống trong sinh nhật Nhậm Xích
Thời Ôn hiểu vì cho uống rượu chỉ là lập tức đáp đem ánh mắt dời lên gương mặt của
Trần Trì chạm đến hoang mang trong mắt cô cặp mắt còn khiến mê say hợ cả ly rượu
Cậu cầm ly rượu lên cảm xúc trong mắt cô toát từ tư đến gần thẳng đến khi cảm xúc của cô hoảng loạn thay thế
Tay nhẹ nhàng giữ lấy cô dùng sức kéo một chút cô liền nhào trong lồng ngực
Mặt cô vùi lồng ngực Trần Trì cô hô nhỏ một tiếng nâng lên chén rượu uống một ngụm nắm lấy cằm Thời Ôn động tác tính ôn nhu thậm chí thể là thô lỗ
Trần Trì buông tay trái ly rượu rơi xuống đất phát tiếng nứt vỡ chói tai Thời Ôn thở nhẹ cúi đầu đột nhiên cảnh giác mà hôn lấy
Chất lỏng chảy hương vị cay nồng kích thích đầu lưỡi Thời Ôn đỏ mắt ướt lông mi
Cô sức đẩy dùng sức ôm eo cô đè thấp đầu tiếp tục hôn
Hương rượu tràn ngập một ngụm liền kết thúc hai làn môi tương dán độ ấm dây dưa Trần Trì cắn lấy môi cô đầu lưỡi chen câu lấy lưỡi nhỏ của cô dịu dàng khiêu khích mà là ngang ngược đòi lấy
Thời Ôn động thừa nhận dần dần cô cảm thấy đầu lưỡi tê mỏi hô hấp khó khăn nhưng tay chống ở ngực làm thế nào cũng sức lực vô thố nức nở kiềm chế phát tiếng chọc liên tưởng
Trần Trì nửa mở mắt đến lông mi cô ướt át hầu kết lăn lộn Cuối cùng hôn cô nột chút buông
Không khí một lần nữa tràn phổi Thời Ôn che ngực thở dốc:
“Anh……”
cô cũng biết nên cái gì
Loại tình huống khiến cô hổ đến mức rời nhưng hôm nay cô thể làm như
Trần Trì tại chỗ bộ dáng cô hỗn độn đem tầm mắt chuyển tới vệt nước bên môi cô đó chính là rượu tràn trong lúc cô giãy giụa
Cứ thế ma xui quỷ khiến mà càng càng cảm thấy nên làm cái gì đó
Thời Ôn còn đang ấp úng cằm một lần nữa câu lấy Trần Trì ghé sát mặt cùng cô thẳng mắt đen thâm thuý:
“Anh làm ”
Cậu vươn đầu lưỡi liếm sạch vệt nước bên môi cô cũng lập tức dậy thở ấm nóng phả khoé miệng cô:
“Ác liệt Ghê tởm Xấu xa”
Thời Ôn cả liền hoảng hốt
Trần Trì lộ biểu tình như :
“Đây mới chính là những chuyện đã làm với em từ lâu lắm …Hơn nữa chỉ dừng ở hôn…”
“Sao Sợ ” Cậu xoa xoa khoé môi của cô nhếch môi trào phúng: “Ồ quên mất bạn học Thời vẫn luôn sợ mà”
Thời Ôn lắc đầu phủ nhận: “Em sợ ”
Ánh mắt Trần Trì ngừng bình tĩnh hỏi: “ ”
Cô trương miệng vài lần nhưng cuối cùng im lặng
Làm thế nào mới giải thích cô sợ như nghĩ…cô chỉ sợ hãi bi kịch đời dù gì đó cũng là chuyện đã xảy mà cô giải thích như thế nào Cũng thể chính là trọng sinh trở về
Trần Trì thấy cô gì biểu tình liền ảm đạm buông cô quầy bar
cô nên sợ
Cậu biết rõ căn bản khống chế chính …Nếu tiếp tục ở bên cạnh cô sẽ thể bình tĩnh nổi đến lúc đóncoo càng thêm sợ hãi… là làm hại nữ sinh vô tội
“Cứ như ”
Thời Ôn đạm mạc liền ngơ ngẩn
Cô cứng đờ đầu hỏi : “Anh …là ý gì”
Trần Trì nhúc nhích cũng chuyện
Không khí đọng vô cùng áp lực
Bartender lúc đầu cũng hóng hớt vô cùng vui sướng càng về càng thấy quái quái liền trực tiếp chuyển sang quầy khác lưng về phía hai
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên
Là điện thoại của Thời Ôn
Mẹ Thời gọi cô liếc một cái liền tắt máy
Vài giây mẹ Thời gọi tới
Quán bar ầm ĩ thích hợp để điện thoại cô cũng tắt nhẹ giọng :
“Mẹ em gọi đến giục em về nhà”
Trần Trì vẫn cử động
Lồng ngực Thời Ôn khó chịu cô cúi đầu:
“Anh bình tĩnh một thời gian ”
“…Nhiều nhất một tuần”
“Anh vẫn nên học em quấy rầy nữa cũng sắp thi đại học ”
“Em về đây Trần Trì ngủ ngon”
Thời Ôn xong liền rời
Dư quang đến thân ảnh thiếu nữ xa Trần Trì cắn chặt răng trong mắt một mảnh đỏ tươi ngẩng đầu lên biểu tình bình tĩnh đã tan vỡ
Thời Ôn bước khỏi cửa Trần Trì vội vàng chạy theo Chạy đến cửa thấy cô vẫy một chiếc taxi liền lùi về một chút
Trần Trì đội lên mũ lưỡi trai màu đen chờ cô lên xe liền nhanh chóng bắt xe đuổi kịp cô
Thời Ôn xe gọi cho mẹ Thời Cô nhắm mắt thể tin tưởng Trần Trì sẽ câu đó
Cô tin…
Trần Trì theo cô về đến nhà kéo thấp mũ cô bước trong
Tài xế thấy nữ sinh về nhà cũng một lúc lâu mà nam sinh ghế phụ cũng nhúc nhích xuống xe cũng gì cả nhịn nhắc nhở:
“À…tiền vẫn còn thừa xuống xe là…”
Trần Trì nhắm mắt : “Trở về”
Tài xế ngẩn : “Về chỗ ”
Cậu cũng trả lời
Tài xế nhún nhún vai dẫm lên chân ga nhanh như chớp rời
–
Ngày hôm Trần Trì cũng tới trường học Thời Ôn an ủi là bình tĩnh một chút
Bọn họ hẳn là nên bình tĩnh đầu óc cô hiện giờ cũng loạn một đoàn
Mãi cho đến thứ ba thứ tư…thứ sáu…
Thời Ôn cả một tuần thấy qua hai ngày chính là tròn một tuần mà cô
Thời Ôn thất hồn lạc phách Thời Noãn là rõ ràng nhất mà Thời Noãn cũng hỏi đáy lòng chỉ cảm thấy yêu đương đúng là phiền phức
Buổi chiều thứ sáu Thời Noãn tin tức mạng ánh mắt chợt loé
Ăn xong cơm chiều Thời Noãn phòng Thời Ôn
Trước mặt Thời Ôn bày một đống sách vở trong tay cầm bút nhưng giấy một chữ nào
Thời Noãn ghét bỏ trợn trắng mắt cướp bút trong tay cô đặt thật mạnh thứ xuống bàn:
“Này xem ”
Thời Ôn chậm rãi xuống ánh mắt loé
Hai tấm phiếu bên là hàng chữ vô cùng bắt mắt:
“Biểu diễn nghệ thuật cổ điển Nam Đều”
Thời Noãn gõ gõ cái bàn: “Mày Chẳng mày thích khiêu vũ Không nguyện vọng gì chắc chắn là vì thích khiêu vũ chứ gì”
Thời Ôn giọng khô khốc lên lời
Thời Ôn dựa bàn gương mặt của cô đã gầy một vòng:
“Cuộc sống ngoài yêu đương còn nhiều chuyện thú vị giống như ước mơ của mày ngày mai xem ”
Thời Ôn lắc đầu
Hoàn cảnh của cô giống như Trần Trì
Cô thể tuỳ tiện liền từ bỏ …Hơn nữa cho dù đời cô cũng thể chia tay một cách rõ ràng như cô cho biết là đã hiểu lầm đem mọi chuyện giải quyết thật
Cho dù là khiêu vũ…cũng thể
Thời Noãn nghiêng đầu: “Mày lo ba sẽ phản đối chứ gì Tao tưởng mày nếu thật sự thích cho ba ba sẽ phản đối”
Thời Ôn khổ Cô biết đời cô kiên trì khiêu vũ ba Thời cuối cùng đành đồng ý cũng chính là như cô mới thể Đinh Tư Thanh hãm hại
Thời Noãn thấy cô lời nào thái độ cứng rắn một bộ lấy đao bức :
“Ngày mai nhất định cũng ”
–
Sáng hôm Thời Ôn từ sáng sớm đã Thời Noãn kéo Cô cũng tâm tình lăn lộn với Thời Noãn liền đồng ý
Nơi tổ chức cuộc thi cách nhà họ Thời xa xe bus nửa giờ liền đến nơi Thời Ôn cùng Thời Noãn tìm chỗ an tĩnh chờ đợi
Thời Noãn một bên nghịch điện thoại Thời Ôn nhắm mắt nghỉ ngơi
Âm nhạc bỗng chui trong tai
Giai điệu quen thuộc
Thời Ôn động động ngón tay mở mắt
Ánh đèn giữa sân khấu biết đã bật từ lúc nào ánh đèn nhu hoà thiếu nữ mặc bộ váy dài yểu điệu tha thướt theo âm nhạc mà nhảy múa giống như một con bướm
Đay chính là khúc [hoá điệp]
Là khúc đã cải biên
Thời Ôn chớp chớp mắt tầm mắt mông lung cũng dần rõ ràng cô thiếu nữ sân khấu eo dùng sức tay áo vung lên che khuất mặt tay áo hạ xuống liền lộ mặt
Thời Ôn rõ ràng giống như sét đánh giữa trời quang thể động đậy
Thời Noãn đánh giá biểu tình của cô: “Cảm giác thế nào”
Thời Ôn đầu cô chút tức giận: “Sao mang em tới đây”
Thời Noãn bĩu môi: “Chính là mày thấy Đinh Tư Thanh Nhìn thấy Cô ở sân khấu toả sáng như mọi đài tầm mắt đều đặt cô Mày cam tâm Nếu tao mà là mày nhất định sẽ cam lòng Ôn Tư Sương đối xử với mày thế nào Bà đối xử với Đinh Tư Thanh thế nào Con chồng thì cưng chiều mà lớn lên con gái ruột thì trở thành một đứa vô danh tiểu Mày chứng minh cho Ôn Tư Sương thấy Đây chẳng là ước mơ của mày ”
Thời Ôn chậm chạp lắc đầu
Đời Thời Ôn cũng nghĩ như chỉ là đời cô dám cô thời gian cũng sức lực
Cô chỉ hi vọng gia đình yên Trần Trì cũng bình an hắc hoá
Thời Ôn lên: “Em về”
Cô cũng mặc kệ Thời Noãn giữ từ cửa thông đạo ngoài
Buổi biểu diễn vặn kết thúc mọi nhiệt liệt vỗ tay Thời Noãn sân khấu đến sáng lạn cam lòng đuổi theo Thời Ôn
Ở hàng ghế VIP mấy nam sinh giữa một đống nữ sinh Lưu Cánh lọt ánh mắt bất mãn của bốn phương tám hướng bất đắc dĩ đẩy đẩy Trương Diệu: “A Diệu dậy ”
Trương Diệu mơ mơ hồ hồ mở mắt : “Có chuyện gì”
Lưu Cánh nghiến răng nghiến lợi:
“Mày bảo lừa Sinh ca tới đây chụp ảnh cùng Đinh Tư Thanh để cho chị dâu ghen kết quả mày ngủ mất Còn kế hoạch thì ”
Trương Diệu xoa xoa mắt lúc mới nhớ tới:
“Ngày hôm qua uống nhiều nên quên mất”
Hắn về thiếu niên cũng ngủ bên cạnh vỗ vỗ vai :
“Sinh ca mau dậy thôi”
Trần Trì ngủ sâu Trương Diệu động liền dậy chậm rãi mở mắt đến nữ sinh sân khấu – Đinh Tư Thanh
Giọng lập tức trầm xuống:
“Chuyện là thế nào”
Trương Diệu : “Đây chính là chỗ em với đấy”
Trần Trì lạnh lùng bức một chữ: “Cút”
Trương Diệu tuy rằng biết vì vui tuy rằng là lừa tới nhưng cũng cần như chứ
“Sinh ca…ơ… luôn ”
Trương Diệu đuổi theo Lưu Cánh cũng nhanh chân dậy mấy nam sinh còn hứng thú gì với múa may cũng đồng loạt rời nốt
Bên ngoài khí trong trẻo Thời Ôn chút thoải mái Cô nghĩ đến thân ảnh sân khấu
Cô mím môi hít một thật sâu ngẩng đầu còn kịp rời liền ngây ngốc
Từ cửa số 5 mấy nam sinh
Nam sinh đầu mặc áo khoác màu đen mũ tóc mái rời rạc tản ở giữa lông mày làn da lãnh bạch gò má thon gầy Cậu rũ mắt xuống bậc thang tuỳ ý Quét mắt đến chỗ Thời Ôn liền khựng