Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 53
Vừa mở cửa mẹ Thời liền gương mặt đeo khẩu trang của Thời Ôn hấp dẫn bởi vì Thời Ôn giống Thời Noãn cô bao giờ mang khẩu trang Mẹ Thời tò mò lo lắng hỏi: “Tiểu Ôn hôm nay như thế nào mang khẩu trang”
Thời Ôn cúi đầu đổi giày “Trên xe buýt nhiều cảm mạo ho khan”
Mẹ Thời tỏ vẻ hiểu rõ “ồ” một tiếng “Mẹ để cơm bàn học nhóm ăn no Hay con ăn thêm chút nữa ”
Thời Ôn lắc đầu “Không cần mẹ con ăn no Con tắm rửa về phòng ”
Mẹ Thời: “Ừm chơi cũng mệt mỏi nghỉ ngơi sớm một chút”
“Dạ mẹ ngủ ngon”
Thời Ôn dùng tốc độ nhanh nhất trở về phòng tận lực dấu diếm dáng vẻ “hốt hoảng mà chạy” của
Trở phòng Thời Ôn khóa cửa lúc mới bỏ khẩu trang Nghĩ đến mới mặt đỏ tâm run dối với mẹ Thời cô cảm thấy đúng là Trần Trì dạy hư
Tắm rửa xong Thời Ôn tay chân nhẹ nhàng phòng bếp lấy túi chườm nước đá xử lí môi màng lăn lộn với cái miệng sưng đỏ một trận mới bắt đầu sấy tóc
Làn gió ấm áp xuyên qua sợi tóc nhẹ chạm da đầu Thời Ôn thoải mái mà giãn mày Tay nhẹ gom mấy sợi tóc gió ở lòng bàn tay đảo quanh cảm giác ấm áp làm cô nghĩ đến tay Trần Trì Tay so với cô lớn hơn so với cô ấm hơn thích dùng lực đạo gắt gao lôi kéo cô khi bao bọc lấy cô Thời Ôn sẽ cảm thấy khó chịu ngược một loại cảm giác đặc biệt an
Lòng bàn tay bỏng Thời Ôn hút một đợt khí lạnh hoảng loạn dời tay cô lắc lắc tay thay đổi hướng máy sấy
Cậu sẽ giống như máy sấy cho cô ấm áp làm bỏng đến cô
…… Không giống sẽ đến mức làm bỏng cô
Thời Ôn tắt máy sấy cô cuộn thành một đoàn đem mặt chôn môi sát đến đầu gối vai run lên
Tuy rằng đến mức “bỏng” nhưng vẫn “nóng”
Dục vọng chiếm hữu của quá mạnh lúc mất khống chế cũng dọa
Cô sợ
Rất sợ nhưng là nỗi sợ trong mắt Cô biết những hành động như là bởi vì cảm giác an Cậu từng cảm thụ tình yêu đến lúc khẳng định sợ mất cho nên bắt lấy đến gắt gao cho nên cách nào khống chế chính
Thời Ôn đặc biệt thể lý giải Bởi vì năm đó cô mới rời khỏi Ôn Tư Sương gia đình mới cũng là như thế chẳng qua cô thật sự may mắn gặp mẹ Thời cùng Thời Noãn cũng ba thiệt tình đau lòng cho cô bọn họ chữa lành những vết thương sâu trong tâm hồn Thời Ôn
Cô cũng chữa khỏi cho Trần Trì cô giúp …… Cô thích cô hy vọng thể một tương lai thật cô còn đặc biệt hy vọng bọn họ thể một tương lai
—
Thời Ôn buổi sáng dậy muộn vội vàng thu dọn cặp sách chạy đến trường cách tiết đầu tiên tới mười phút
Cô thở hồng hộc vị trí Trần Trì lười biếng bàn ngủ tay cô đưa qua thật cẩn thận đem bánh bao bỏ ngăn kéo tay còn kịp rút một đã bên cạnh
Thời Ôn nhanh rút tay giữ vững sắc mặt bình thường
Gần đây quá nhiều tai tiếng cùng lời đồn về Trần Trì nhiều tai mắt chằm chằm bất quá cô chỉ mang bữa sáng đến cũng tính là gì
“Thu bài tập toán cả lớp chỉ thiếu mỗi ”
Giọng nam trầm thấp Là Sử Tề – đại biểu môn Toán học
Toán học lão sư yêu cầu bài tập nộp lên văn phòng khi lớp
Thời Ôn vội vàng kéo cặp sách đem vở bài tập toán trong ngăn kéo đưa qua: “Ngại quá nộp muộn”
Sử Tề cầm lấy “Không việc gì chỉ là lần nhất nộp sớm một chút bằng lão sư mắng ”
Thời Ôn xin mà một cái
Đầu ngón tay chạm trong nháy mắt khóe miệng cô đang liền đông Người kế bên khi Sử Tề đang chuyện liền dậy cô thể khẳng định Trần Trì thấy khi lấy sách luyện tập đụng tay Thời Ôn
Sử Tề đem sách luyện tập bỏ trong chồng sách nộp từ lối nhỏ giữa hai rời
Thời Ôn ở một giây khi qua thấy Trần Trì trầm ngâm hạ mắt mà chờ khi Sử Tề đã rời khỏi cô đến gương mặt gợn sóng ánh mắt nhàn nhạt một chút dấu hiệu tức giận cũng
Thời Ôn chuẩn chạy rửa tay chân thì chầm chậm xuống cô quan sát sắc mặt của cảm thấy chút thể tưởng tượng bình thường mặt đã đen như đít nồi đỉnh đầu cũng kéo đến mấy phiến mây đen như thế nào hôm nay phản ứng
Trong lúc cô suy tư Trần Trì đã cúi đầu móc bánh bao cô nhét bàn học đến hành lang
Thời Ôn cách cửa kính xa bóng dáng mảnh khảnh yên Cuối cùng cô vẫn chạy tới toilet giặt sạch tay cô cố tình lau tay rũ tay ướt xuống chậm rì rì ngang qua từ cửa tiến phòng học
Cô biết Trần Trì khi đến bọt nước tay cô mới buông tay đang nắm chặt gắt gao trong túi
……
Thời Ôn một bên học một bên lâu lâu ngẫm biểu hiện kỳ quái của Trần Trì lúc sáng Mới đầu cô loại cảm giác vui biết đến từ đến khi cô nghĩ đến khả năng làm thay đổi —— bởi vì cảm thấy cô sợ hãi cho nên nghĩ dục vọng chiếm hữu của quá cường đại tự điều chỉnh biểu hiện
Thời Ôn xoay chuyển tròng mắt cảm thấy loại khả năng lớn
Thời Ôn cũng biết chính nghĩ như thế nào lẽ giữa trưa cơm nước xong đầu trở nên hồ đồ Cô cầm sách toán chọc chọc Đỗ Khải Trình ở phía Trần Trì
Thời điểm Đỗ Khải Trình chọc còn tưởng là Trần Trì chút nghi hoặc đầu thì phát hiện là Thời Ôn đang cầm trong tay cuốn sách luyện tập
Thời Ôn: “Cậu thể giúp xem đề ”
Vương Đình động tĩnh giống với Đỗ Khải Trình phản ứng đầu tiên chính là qua Trần Trì
Ai ngờ Trần Trì hề ngẩng đầu liếc bọn họ một cái tiếp tục thay đổi tư thế ngủ
Vương Đình:
Đỗ Khải Trình:
Thời Ôn so với bọn họ cũng chấn động kém thời điểm cô mới lấy sách luyện tập đụng tới Đỗ Khải Trình liền cảm thấy hối hận nhưng đã kịp Trần Trì đã tỉnh cô chỉ thể căng da đầu tiếp tục
Cậu thế nhưng giống hệt lúc sáng
Thời Ôn sờ sờ lỗ tai tâm tình chút phức tạp
……
Tiết thể dục thời tiết chuyển lạnh Thời Ôn chơi đánh cầu cùng với Vương Đình
Đánh hồi lâu hai dừng nghỉ ngơi một bên uống nước một bên chuyện phiếm
Vương Đình tay vặn nắp bình lấy ly nước chỉ chỉ sân thể dục bên trái sân bóng rổ Trần Trì đang đánh bóng rổ cùng các bạn nam khác
“Hai các đúng là khó hiểu Sao hôm nay hỏi bài Đỗ Khải Trình mà Trần Trì tức giận nhỉ Mình suy nghĩ cẩn thận đây giống tác phong thường ngày của ”
Thời Ôn nuốt nước xuống môi nhẹ nhàng cong lên “Đại khái là đổi phong cách ”
Vương Đình: “Cái gì”
Cô nhíu mày nghĩ nghĩ ” Quả thật là thay đổi từ phong cách tràn ngập tử khí biến thành bộ dạng lạnh băng hiện tại Cậu sẽ biến thành nam sinh ấm áp như ánh mặt trời ”
Thời Ôn bổ não một chút cảm thấy thật sự quỷ dị
Vương Đình thật não bổ đến vui sướng
Hai một hồi tới gần tan học chuẩn cất vợt bóng
Trên sân thể dục lớp đang luyện tập chạy bền Thời Ôn cùng Vương Đình ở vòng ngoài đến kho dụng cụ
Đi đến sân bóng rổ kế bên Thời Ôn một tiếng kêu:
“Này ——”
Cô qua Trên trung bay tới một kiện áo khoác
“Các mỹ nữ hỗ trợ giúp với cứ tùy tiện ném kho dụng cụ nhé cảm ơn”
Nam sinh trong lớp đang tập chạy Hắn xong kéo kéo quần tăng tốc lao
Nam sinh ném quần áo chuẩn thẳng tắp bay về phía Thời Ôn và Vương Đình Thời Ôn gần quần áo nhất thể quần áo rớt xuống đất phản xạ điều kiện tiếp lấy
Thời điểm hai tay bắt lấy quần áo Thời Ôn còn chút ngơ Hơn mười giây cô lập tức hướng sân bóng rổ Tiết thể dục sắp kết thúc trong sân thi đấu hừng hực nhiệt huyết các nam sinh hết sức chăm chú Trần Trì cầm bóng trong tay cũng nghiêng đầu phía cô
Thời Ôn nhẹ nhàng thở nghĩ đến Trần Trì đang thay đổi cái hẳn là gì……
Có lẽ càng giúp đẩy nhanh tiến độ
Dọn dẹp xong dụng cụ cầu lông Thời Ôn chờ tập hợp vội vàng toilet
Tuy rằng cần lo lắng Trần Trì nhưng khi chạm qua nam sinh khác hoặc là đồ vật của nam sinh khác chính cô ngược thể tiếp thu cảm thấy tay thoải mái
Thời Ôn khỏi toilet cánh tay đã kéo lấy Độ ấm và lực đạo đối với cô vô cùng quen thuộc nên Thời Ôn hề hoảng hốt
Cô ấn lên tường quanh mũi bay đến hương vị của Trần Trì Cậu cũng ôm lấy cô chỉ là một tay lôi kéo cánh tay cô một tay chống tường
Thời Ôn: “Trần Trì”
Có đã thấy một màn sân bóng rổ Hẳn là chút thể tiếp thu trong lòng vẫn sẽ khó chịu bực bội
Thời Ôn vươn tay nước tay đại đa số đã cô dùng giấy lau nhưng còn chút nước đọng
“Trần Trì em rửa tay ”
Cô mới xong tay bỗng chốc bắt lấy bên tay đau xót Cậu mà trực tiếp cắn một cái
Thời Ôn hít ngược một khí lạnh cô nhíu mày nhưng ngăn
Trần Trì nhắm hai mắt cắn bên tay non mềm của cô Trong đầu thoáng hiện hình ảnh ngừng va chạm lý trí —— một màn lúc sáng học sinh nam đụng đến tay Thời Ôn; một màn cô hỏi bài Đỗ Khải Trình nhất quyết hỏi ; một màn cô ôm quần áo của nam sinh khác
Mỗi một màn đều chói mắt mỗi một lần hồi ức đều làm ngực phát đau Giống như một bàn tay xé rách tâm làm cả một mảnh hỗn loạn chỉ thể bất lực xem
Lực đạo của Trần Trì càng ngày càng mạnh Thời Ôn nhăn chặt mày cắn răng chịu đựng cuối cùng cô nhịn kêu lên một tiếng
Sức lực bên tay thoáng thả lỏng
Tiếng kêu đau đớn làm tâm trí Trần Trì nổ tung rũ mắt tay cô Hai dấu răng hằn lên chảy máu nhưng hình dáng vô cùng rõ ràng
Cậu vươn đầu lưỡi liếm một chút dấu răng lồi lõm xúc cảm rõ ràng liếm liếm
Cậu đem cô rửa sạch sẽ như cô sẽ luôn là của
Thân Thời Ôn theo động tác của run lên Cô rút tay trở về gắt gao giữ lấy
Cô liếm một vòng xung quanh dấu răng hôn một hồi lâu tay cô từng tấc từng tấc một đều hương vị của Trần Trì trở về chỗ dấu răng nhẹ nhàng liếm láp Thời Ôn ngại ngùng nhắm mắt trong nháy mắt tay truyền đến xúc cảm nóng bỏng vài lần cô đột nhiên mở mắt
“Trần Trì……” Cô run run giọng gọi
Động tác của Trần Trì dừng trong đầu vang lên tiếng của nam sinh trong quán bar:
“Loại giống thích tự ngược bản thân cũng khẳng định bệnh tâm thần thích ngược khác……”
“Không làm hại các cô gái vô tội……”
“Vô dụng cha mẹ bọn họ sẽ đồng ý……”
Trần Trì cắn chặt răng liếm liếm bên tay cô đến khi còn thấy rõ dấu răng thấp giọng hỏi: “Như tính là ngược đãi ”
Thời Ôn hành động của làm cho khiếp sợ căn bản thời gian nhớ chuyện hỏi từ mà đến ý tứ gì
Trần Trì rũ xuống mắt buông tay cô xoay rời
Thời Ôn dựa tường kịp lấy tinh thần
Lúc đã bình tĩnh cô cố gắng lý giải vấn đề lúc nãy Trần Trì phát hiện như thế nào cũng thể nhớ
……
Sau khi tan học Trần Trì trực tiếp đến K Hoạt động buổi tối ở K mới bắt đầu góc kêu một bàn rượu quan tâm xung quanh tự chuốc say
Uống một liền biết chừng mực nặng nề hạ xuống
Lần nữa tỉnh phân biệt ngày đêm
Trần Trì đau đầu nứt sờ sờ túi quần nhưng thấy di động
“Đây ”
Trần Trì mở mắt đến Nhậm Xích cầm di động kế sô pha bên cạnh là Trương Diệu và Lưu Cánh dùng ánh mắt xem diễn
Cậu dậy day day ấn đường giật lấy di động
Vừa vặn một tiếng chuông vang lên Là Thời Ôn
Hiện tại là 12 giờ rưỡi trưa ngày hôm
Trần Trì ý thức chính cúp tiết cả một buổi sáng đột nhiên lên hai giây trở
Trương Diệu nhướng mày “Không điện thoại chị dâu”
Trần Trì chuyện chằm chằm màn hình
Cuối cùng vẫn bắt máy
Bên tai truyền đến thanh âm nữ sinh nôn nóng mềm mại
“Trần Trì rốt cuộc chịu điện thoại đang ở ”
Trần Trì mặt biểu tình dựa đến sô pha giật giật môi: “Trong nhà thân thể chút thoải mái”
Thời Ôn liền sốt ruột “Thân thể làm Có cảm thấy khó chịu chỗ nào Hay là mau đến bệnh viện ”
Trần Trì: “Không nghiêm trọng uống thuốc xong liền ngủ”
“Tan học em tới thăm ”
“Không cần lúc chắc đang ngủ”
Bên điện thoại Thời Ôn sửng sốt
Nếu là khẳng định sẽ tỏ vẻ đáng thương dính lấy cô đòi chăm sóc……
Tắt điện thoại Trần Trì ném di động lên sô pha
Lưu Cánh trêu đùa: “Không dám nghĩ Sinh ca sợ chị dâu Buổi chiều học cũng bình thường thôi còn lo lắng trấn an chị dâu chỉ cúp học mấy tiết thôi ”
Trương Diệu trợn trắng mắt: “Mày biết cái gì Có mùi rượu biết ”
Lưu Cánh: “A —— thì là quỳ hôm qua uống nhiều quá hôm nay đầu hỏng ”
Trương Diệu: “Mày đúng là ngu”
Trần Trì dậy đến một chỗ khác sô pha
Nhậm Xích cũng qua “Tôi thấy trạng thái của đúng lắm Hôm qua uống nhiều như biết rõ hôm nay còn học cơ mà”
Trần Trì sô pha lấy cánh tay che mắt “Không ”
Nhậm Xích kinh ngạc “Nghỉ cả ngày”
Trần Trì đáp lời
Không trở nữa sợ khống chế chính
Đối mặt với cô sẽ bất giác trở nên nóng nảy mỗi ánh mắt cử chỉ của đều cô ảnh hưởng Trần Trì phát hiện cách nào kiềm chế khao khát giữ lấy cô
Nhậm Xích dương dương mi: “Cậu xác định bạn gái nhỏ của sẽ tin lí do thoái khác nãy Cô tới nhà tìm thấy chừng sẽ đến đây”
Trần Trì: “Để cô tới”