Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 50-2
Thấy Thời Ôn lên xe Thời Noãn chút tò mò nhưng ba Thời ở đây cô cũng tiện hỏi
Vừa xuống xe hai sóng vai đến khi dạy học Lúc Thời Noãn mới nhịn đượv hỏi:
“Mày cùng Trần Trì làm Hôm nay đến sớm học cùng ”
Thời Ôn đá viên sỏi chân nhỏ giọng :
“Bọn em chia tay ”
Ngay cả bữa sáng trong tay Thời Noãn cũng để ý bởi vì ngạc nhiên mà âm điệu chút cao:
“Chia tay Là ai Nhất định là mày ”
Thời Ôn nhấp môi
Thời Noãn cô như liền hiểu: “Mày thuyết phục thế nào Cậu đồng ý chia tay Mày kích thích đến chứ Cậu làm việc gì điên rồ ”
Thời Ôn hé răng
Hai đến lầu hai sắp sửa đường ai nấy Thời Noãn thấy cô trả lời đành nhíu mày dặn dò:
“Cẩn thận với một chút”
Thời Ôn nắm chặt tay nghĩ đến hôm đó Vương Đình cũng bảo cô về nhà sớm một chút
Ở trong mắt họ Trần Trì dễ dàng trở thành ác ma
Lúc Thời Ôn họ cô nhất định sẽ phản bác nhưng cô gì
Rõ ràng mọi chuyện nên trở thành như …
Thời Ôn cúi đầu phòng học cô tránh tiếp xúc tầm mắt với Trần Trì Ánh mắt bên cạnh nóng bỏng mãnh liệt cô tận lực ngó lơ cúi đầu làm bài
Tiết đầu tiên kết thúc Thời Ôn dậy toilet vài giây cô khống chế mà liếc cánh tay của
Trong lòng hung hăng đâm một cái
Cậu căn bản xử lí vết thương miệng vết thương trực tiếp lộ ngoài khí xung quanh trắng bệch rõ ràng là ngâm nước quá lâu
Trần Trì thấy cô vẫn chú ý đến vết thương của đáy mắt hiện ý nhưng nhanh liền giấu
Cô vẫn còn lo lắng cho
Ôn Ôn của vẫn còn quan tâm
còn kịp vươn tay cô đã thu hồi mắt khỏi lớp
Cả Trần Trì nháy mắt liền giống như rơi hầm băng
Thời Ôn toilet thật cô chỉ lấy cho một cái cớ để thể thấy vết thương của
Thời điểm đến vết thương Thời Ôn biết rõ ràng thể tỏ thờ ơ lạnh nhạt tối hôm qua để phòng chính mềm lòng nên cô đã bỏ hộp y tế khỏi cặp
Hôm nay liền hối hận
Thời Ôn chạy đến nhất ban mượn hộp y tế của Thời Noãn nhưng khi Trần Trì Thời Ôn giúp xử lí vết thương Thời Noãn cảm thấy giữ cũng chẳng làm gì nên đã vứt từ lâu
Cô vội vội vàng vàng chạy đến phòng y tế
Lấy đủ đồ xong Thời Ôn nhanh chóng chạy về khu dạy học Lúc sắp chạy tới lầu hai Thời Ôn cẩn thận đụng một Cô ôm chặt đồ vật trong tay thấy rơi mới yên tâm
“Tiểu Ôn Em việc gì mà gấp Trong tay em đang ôm cái gì thế”
“Anh Quan Ngọc” Thời Ôn chút kinh ngạc nghĩ tới sẽ gặp ở đây: “Em còn việc gấp em nhé”
Quan Ngọc giữ chặt cô: “Anh tìm lão sư Chuyện gì mà em gấp như Còn nữa trong tay em là cái gì em thương ở ”
Thời Ôn phản xạ điều kiện mà tránh khỏi tay Quan Ngọc thấy ngơ ngác cô chút hổ
“Cái …Anh Quan Ngọc em thương mà là bạn của em thật sự gấp”
Quan Ngọc bàn tay cô đẩy lấy tinh thần khẽ: “Anh chỉ với em là tóc em lá cây thôi”
Anh xong vươn tay giúp cô lấy xuống
Thời Ôn nhận thức động tác của trợn to mắt lùi :
“Không cần…”
Một bàn tay túm lấy cổ tay của Thời Ôn mũi cô đau xót mặt cô vững vàng đụng một bức tường bằng thịt Cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc lông tơ liền dựng thẳng
Cậu sẽ hiểu lầm chứ…Vừa cũng chuyện gì
Thời Ôn nghĩ Trần Trì cũng đem cô buông
Biểu tình của nhạt nhẽo môi mím thành một đường thẳng Cậu nhẹ nhàng giúp cô lấy lá cây đầu xuống 10 ngón tay đan dẫn cô lên lầu
Quan Ngọc thấy hai cầm tay mặt liền biến sắc
Anh bước nhanh đến bậc thang giữ chặt một tay của Thời Ôn: “Cậu là ai Ở trường học mà dám làm loại hành động là ý đồ gì Muốn hại cô đuổi học ”
Trần Trì tiếp tục về phía phát hiện Thời Ôn động đậy lệ khí áp chế liền thấy một cánh tay của đang giữ chặt lấy tay Thời Ôn
Thời Ôn luống cuống vùng tay tránh thoát:
“Mau buông em Quan Ngọc nhanh lên”
Quan Ngọc buông tay
Tiếng chuông học truyền đến ở trong hành lang phá lệ chói tai cũng che tiếng kêu đau của Quan Ngọc
Trần Trì dùng sức kéo Quan Ngọc một tay vung lên hướng đến mặt của Quan Ngọc đánh loạng choạng lùi vài bước Trần Trì một phen kéo lấy cổ áo của :
“Không ai mày cũng thể chạm ” Thanh âm của Trần Trì thấp đến tận cùng giống như từ địa ngục bò lên mang theo thở lạnh lẽo:
“Tao cảnh cáo mày cách cô xa một chút bằng tao cũng biết sẽ làm chuyện gì với mày ”
Thời Ôn giống như sét đánh giữa trời quang
Quan Ngọc Thời Noãn…
Thời Ôn nghĩ tới đời
Cô nên trở thành Thời Noãn của kiếp như lần trọng sinh sẽ chẳng ý nghĩa gì hết
“Anh ơi”
Thời Ôn hoang mang rối loạn gọi
Trần Trì giọng của cô bàn tay đang túm chặt cổ Quan Ngọc cũng buông Lần thứ hai lôi kéo cô lên lầu
Thời Ôn an tĩnh theo dám Quan Ngọc dù chỉ một cái
Tới lầu hai Thời Ôn biến động thành chủ động cứ thế kéo lên đến tầng cao nhất mới rẽ một góc khuất
Trần Trì rũ mắt gương mặt nhỏ của Thời Ôn trắng bệch nhẹ nhàng nâng cằm của cô lên Khoé miệng của vẫn còn đọng máu đôi mắt đỏ tươi nước mắt cũng từ hốc mắt tràn tới nghẹn ngào lẩm bẩm:
“Ôn Ôn đây chính là con thật của …”
Cậu nhẹ nhàng ôm cô thì thầm:
“Em nhất định sẽ sợ hãi…sẽ rời khỏi …Ôn Ôn chịu nổi đừng làm như thế”
“Em tàn nhẫn lắm Ôn Ôn…”
Thời Ôn nhẹ nhàng nhắm mắt từng chuyện trong quá khứ hiện cô nghĩ tới ba mẹ đời Thời Noãn đời Trần Trì đời …
Cuối cùng cô vươn tay ôm lấy :
“Em rời khỏi ”
“Trần Trì chúng chia tay”
–
Thời Ôn tận lực chọc Trần Trì mất khống chế phương pháp cũng đơn giản: nam sinh khác cho nam sinh khác chạm mỗi ngày đều ôm một lần sáng tối đều gửi tin nhắn buổi sáng cùng học tập
Tựa như
Thời Ôn làm so với lúc còn hơn
Từ lúc Trần Trì đánh Đường Hi mọi đều cho rằng chứng tức giận khi ngủ dậy vì thế chỉ cần trong lúc ngủ ai dám to tiếng làm phiền
Như cũng làm công việc lớp phó kỷ luật của Thời Ôn nhàn hạ hơn bao nhiêu
Tiếng chuông tan học vang lên mọi đều vội vã thu dọn sách vở nhanh chóng về nhà
Thời Ôn dậy thu dọn đồ đạc ở lối một nam sinh qua cô dịch lùi trong để chạm nọ Cuối cùng trong lớp chỉ còn Thời Ôn cùng Trần Trì
Cô theo lẽ thường ôm lấy qua một thời gian chuyện sớm đã trở thành thói quen Ôm một hồi cô tính toán lên ôm trở về
Chỉ là thời gian ôm càng ngày càng dài
Lại một lúc trôi qua Thời Ôn nhịn vỗ lưng :
“Em Thời Noãn còn đang đợi”
Cằm Trần Trì để vai cô: “Em dùng sức ôm một chút ”
Thời Ôn bất đắc dĩ cánh tay tăng thêm sức lực
Ánh mắt của ảm đạm: “Lại dùng sức một chút nữa”
Cô tiếp tục dùng sức
Trần Trì: “Nữa ”
Thời Ôn cảm thấy tay thật sự còn sức nữa nhưng vẫn tiếp tục nỗ lực ôm lấy
Một hồi lâu Trần Trì vẫn gì cô buồn tay dậy khẽ:
“Được bạn học Trần Trì”
Trần Trì cúi đầu cô rõ mặt Chỉ “ừ” bằng giọng mũi liền vội vã rời mà chú ý tới ánh mắt của biết từ bao giờ đã trở lên lạnh băng