Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 49-1
- Nhà
- Tình Yêu Không Lối Thoát
- Chương 49-1 - "Đây mới là bộ dáng chân thật của anh đúng không?"
“Em cái gì”
Trần Trì tay chống tường dậy tay cứng đờ hỏi
Thời Ôn nhân cơ hội từ tay hạ thấp của chui cái gì cũng liền chạy mất
……
Vương Đình ba lần xoay hướng Thời Ôn để thảo luận đề mục vặn ba lần thấy ánh mắt lạnh băng của Trần Trì Ánh mắt dọa bất luận loại cảm xúc gì thuần túy như một tảng băng
Cô lặng lẽ tờ giấy đẩy tới mặt Thời Ôn:
[ hai các làm ]
Vương Đình thể chờ đến lúc Thời Ôn trả lời
Một phút cô ném một tờ giấy qua:
[ tan học sớm một chút về nhà ]
Thời Ôn vò nát hai tờ giấy trong tay đổ mồ hôi cô thật sự chịu nổi ánh mắt mạnh mẽ như của
Tới gần giờ tan học Thời Ôn bắt đầu thu dọn cặp sách Tiếng chuông thứ nhất vang lên trong lớp nhiều học sinh hướng ngoài Thời Ôn đeo cặp sách tính toán theo bọn họ cùng rời
cô mới định lên một cái chân liền đưa tới
Bên trái là tường bên là chân của cô chẳng còn đường nào khác
Thời Ôn theo cái chân đến Trần Trì mặt biểu tình băng ở đáy mắt hòa tan xếp thành hỏa
Thời Ôn rũ mắt “Phiền nhường một chút về nhà”
Trần Trì bộ dạng lễ phép của cô châm chọc mà rộ lên
Vương Đình liền thấy tình cảnh cả kinh che miệng
“Cậu đang làm cái gì ”
Cô thấp giọng mắng dậy định đẩy chân Trần Trì giúp Thời Ôn nhưng cô còn đụng đến đã ánh mắt dọa khựng
Trần Trì: “Cút”
Vương Đình sắc mặt của dọa cũng câu làm cho chấn kinh Cô biết Trần Trì kỳ kỳ quái quái nhưng dễ chọc nhưng từng gặp qua bộ dạng của sắc bén giống như lưỡi dao còn thở khiến cho nghĩ đến máu
Một số bạn học từ cửa chú ý tới động tĩnh chỉ đến Trần Trì vươn chân dài cho Thời Ôn còn tưởng hai ở đó chơi trò mập mờ ghé tai vài câu liền
Vương Đình liếm liếm môi chút khô nứt “Cái bạn học Trần chúng ……”
“Cậu ” Thời Ôn thanh âm trọng cô nhẹ
Lương tâm của Vương Đình như thế nào trở ngại “Không chân ……”
Thời Ôn lắc đầu “Không việc gì nửa giờ về liền gọi điện thoại báo ”
Vương Đình do dự còn gì Đỗ Khải Trình lôi
Lớp học dần dần vắng vẻ Thời Ôn để cặp sách lên bàn xuống chờ chuyện
Người cuối cùng rời
Trần Trì vẫn lời nào
Thời Ôn đồng hồ chắc Thời Noãn vẫn còn đang đợi cô
“Có chuyện gì ”
Trần Trì: “Em còn ôm ”
Cả Thời Ôn cứng
Thanh âm của lạnh lạnh hề chớp mắt cô:
“Lúc em đã đồng ý với mỗi ngày đều ôm một cái”
Thời Ôn nắm chặt tay nhỏ giọng : “Chúng chia…”
Còn xong Trần Trì đã bật dậy động tác nhanh chóng một tay chống lưng ghế của Thời Ôn một tay nhéo lấy cằm cô đem cô bao phủ ở trong gian nhỏ hẹp
Hai tròng mắt đỏ tươi nghiến răng nghiến lợi rít một câu:
“Không hai chữ đó”
Thời Ôn thẳng mắt nơi đó mây đen tầng tầng lệ khí tràn ngập chỉ cần thôi đã cảm thấy khiếp sợ
“Cho nên đây mới là bộ dáng chân thật của đúng ”
Cô nhẹ nhàng đẩy tay đang nhéo lấy cằm của đem bàn học dịch lùi lên phía từ khe hở nhanh chóng chạy
Trần Trì ngơ ngác cô rời
Cô đây ấm còn cô mộy chút ấm áp cũng