Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 44-1
Trần Trì thấy biểu tình của cô cứng đờ thì nhẹ nhàng hỏi:
“Sao em ở đây”
Tay chân của Thời Ôn lạnh lẽo ánh mắt từ chuyển sang Đinh Tư Thanh
Đinh Tư Thanh thấy cô thì cong môi lộ nụ xinh hào phóng:
“Chào ”
Thời Ôn hé răng
Cô sợ một câu liền bại lộ cảm xúc của chính
Vẫn là nụ
Đời lần đầu tiên Thời Ôn gặp cô Đinh Tư Thanh cũng như cùng cô chào hỏi
Từ bé đã sống trong sự cưng chiều cùng hâm mộ tất nhiên khí tức cũng là hào phóng khiêm tốn thân thiện Không vì gia cảnh mà kiêu ngạo vì địa vị của mẹ kế ở giới giải trí mà ăn chơi sa đọa mà là chỉ thiên phú mà còn chăm chỉ hiếu học
Đời cô cùng Đinh Tư Thanh quá nhiều tiếp xúc nhưng chỉ cần một hai lần tiếp xúc cũng làm cô nhớ cả đời
Thời Ôn nhớ những chuyện đó càng thấy cô liền vòng qua bọn họ mà chạy
Trần Trì nhíu mày đuổi theo
Đinh Tư Thanh lên phía vài bước chặn khẽ:
“Trao đổi phương thức liên lạc Không tốn thời gian của ”
…
Thời Ôn xổm ở hành lang của khu dạy học nhớ gương mặt tươi đầy dối trá thân thể khống chế mà run lên
Có nhẹ nhàng ôm lấy cô
Thời Ôn ngửi mùi hương quen thuộc rúc trong lồng ngực của buồn bã hỏi:
“Anh cùng với …”
Trần Trì nhắm mắt ôm cô chặt thêm một chút: “Không gì cô chỉ hỏi đường tới lễ đường thôi”
Kiến Thâm…
Xem Đinh Tư Thanh chính là bạn nhảy của
Thời Ôn rũ mắt: “Chúng xem biểu diễn ”
Cậu buộc chặt cánh tay gắt gao ghì cô lòng: “Được”
…
Khảo thí cuối kì kết thúc trường học thông báo học sinh nghỉ
Phòng học nhanh liền vắng vẻ học sinh đều đã về ai ở thêm một chút nào cả
Thời Ôn Trần Trì lôi kéo mặt câu chôn ở cổ của cô muộn thanh :
“Mỗi ngày”
Thời Ôn: “Năm ngày”
Cậu kiên trì: “Mỗi ngày Ngày nào cũng gặp em nếu chết mất”
Cô nhíu mày bất mãn : “Đừng động một chút là cái chữ ”
Cậu vẫn ở bên cổ của cô cọ cọ: “Sẽ chết”
Lại thấp giọng bồi thêm một câu: “Tốt nhất là nên buộc em bên em trốn cũng trốn ”
Sau cổ Thời Ôn chợt lạnh
Bởi vì những lời của Trần Trì mà tới khi Thời gia đến nơi khác nghỉ ngơi Thời Ôn liền rối rắm cả buổi trưa cũng dám cho biết
Làm bây giờ
Cuối cùng cô đành nhờ Thời Noãn giúp đỡ
Thời Noãn thể hiểu nổi: “Mày hỏi tao thì tao biết hỏi ai”
Thời Ôn rầu rĩ nhíu mày
Thời Noãn: “Tao cảm thấy nếu biết hơn một tháng thể gặp mày chắc chắn sẽ tức giận”
Thời Ôn: “…”
chắc chắn sẽ tức giận
nếu gì liền cô biết sẽ làm những chuyện vô cùng kinh khủng
Buổi tối Thời Ôn vẫn là gửi cho một tin nhắn
[Trần Trì…ba mẹ em nơi khác nghỉ ngơi lẽ hơn một tháng gần khai giảng mới thể trở về]
Gửi xong cô liền đem điện thoại ném lên giường
Một phút …
Nội tâm dày vò
Nếu là đây đã sớm trả lời tin nhắn của cô cơ bản một giây đã hồi phục
Thời Ôn đợi thêm một lúc vẫn thấy trả lời liền dứt khoát tắm
Nước ấm giúp thần kinh căng thẳng của cô thả lỏng
Cô nghĩ thật Trần Trì cũng vô cớ gây rối Bởi vì cô gặp mà đây là quyết định của ba mẹ cô cũng biện pháp từ chối lẽ sẽ thông cảm
Rửa mặt xong mặc áo ngủ Thời Ôn từ trong phòng tắm nương theo ánh sáng đến bóng khiến cô sợ tới mức hét chói tai
Thời Ôn cũng nhanh chóng che miệng run rẩy vươn tay chỉ cửa sổ
“Trần Trì…… ở đây”
Cửa sổ mở rộng gió ban đêm ùa khiến rèm cửa màu trắng kịch liệt lay động thỉnh thoảng xẹt qua đầu tóc đen nhánh của Trần Trì cũng chớp mắt gắt gao chằm chằm cô môi mím thành một đường thẳng
Thời Ôn căng thẳng mà véo ngón tay
Phải an ủi thế nào đây
Cậu mở miệng thanh âm trầm thấp:
“Sao lắp cửa sổ chống trộm”
Thời Ôn: “Hả”
Cô hỏi một câu ngoài dự liệu liền trở tay kịp
“Ách…chỉ là em cảm thấy cửa sổ chống trộm tầm hơn nữa phòng em ở tầng ba cũng cần thiết”
Trần Trì: “Còn vẫn trèo lên ”
Thời Ôn phình phình má: “Anh đột nhập nhà dân bất hợp pháp mà còn dám ”
Trần Trì xốc xốc mắt: “Anh chỉ ở cửa sổ còn nhúc nhích”
Thời Ôn còn gì để
Lại qua liền thấy khuôn mặt Trần Trì vững vàng lông mày nhíu âm khí dày đặc khiến trong phòng cũng trở nên ngột ngạt
Cô lôi kéo khăn lông tay vắt óc suy nghĩ
Làm bây giờ Phải giải thích như thế nào
Trần Trì tới từng bước từng bước giống như từng sợi dây thần kinh của Thời Ôn
“Muốn ”
Khí tràng của quá cường đại giống như tùy thời thể đem cô xé thành từng mảnh nhỏ
Thời Ôn lùi về một chút: “Cẩm Đều Là ba mẹ em quyết định em thể ”
Trần Trì ở mặt cô giọng khô khốc:
“Khi nào thì ”
Thời Ôn chột : “Sáng…ngày mai”
Ánh mắt trầm xuống: “Tối hôm nay em mới cho ”
“Em dám với …”
“Vì cái gì”
“Em…”
Cậu một phen ôm lấy cô giọng uể oải: “Không em”
“Chính là ba mẹ em…Xin em biết chuyện ”
Trần Trì nhảy cửa sổ rời Thời Ôn vẫn mải theo bóng dáng của đáy lòng nổi lên áy náy cùng khổ sở
……
Sel: lẽ giữ lời hứa bạo chương 😣 vì thế thay vì bạo chương thì mỗi ngày sẽ up một chương nha