Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 36
Đã một năm sân bóng
Có gọi Trần Trì sang vô tình thấy một
Ở ngoài sân bóng rổ một nam sinh nhanh chóng qua áo sơ mi sạch sẽ quy củ tay cầm một tệp giấy tờ
Đỗ Khải Trình chạy đến bên thúc giục: “Bên đang chờ đấy”
Trần Trì thu mắt: “Giúp một chuyện”
Đỗ Khải Trình: “Chuyện gì”
“Điều tra nam sinh ”
Đỗ Khải Trình theo tầm mắt của qua
Quan Ngọc…
Cậu liền : “À nhưng mà…”
“Không thành vấn đề”
Trần Trì nhàn nhạt
Đỗ Khải Trình nghĩ tới dễ dàng đồng ý như : “Cậu hỏi đánh ai ”
Trần Trì liếc một cái từ chỗ lên trả lời
Đỗ Khải Trình hậm hực sờ sờ mũi
Xem cái danh lão đại để đấy
*
Buổi sáng cuối tuần Trần Trì nhận điện thoại của Đỗ Khải Trình
Nhận địa chỉ sửng sốt một chút
Chính là trường học của
Cách chỗ đó ngày càng gần phong cảnh xung quanh càng trở nên quen mắt Trần Trì lạnh mặt ngoài cửa sổ
Đỗ Khải Trình ngắt điện thoại cố làm vẻ: “Tôi đã bảo hộ lần mấy đừng hòng mượn tiền của Chúng sớm còn là bạn bè ”
Các nam sinh đều bật
Nam sinh dẫn đầu gẩy điếu thuốc: “Nói như mày thì ai chẳng Để tao xem mày gọi tới là ai ”
Mấy nam sinh vây quanh bắt đầu mở miệng châm chọc
Đỗ Khải Trình lo âu mà một bên
Cũng biết Trần Trì mang theo bao nhiêu Nếu đánh bọn họ khẳng định sẽ chèn ép khổ sở hơn
Đợi thêm một lúc nữa kiên nhẫn đẩy Đỗ Khải Trình: “Mẹ nó rốt cuộc tới ”
Đỗ Khải Trình thiếu chút nữa té ngã đó thấy nam sinh đang từ xa tới ánh mắt sáng lên: “Đến ”
Khoan đã…
Chỉ một
Cậu tới đánh mà mang theo Đơn thương độc mã tới
Mấy nam sinh theo ánh mắt của qua nhịn nổi : “Cậu ”
Mặt Đỗ Khải Trình trắng bệch
Nam sinh dẫn đầu phủi phủi bụi quần áo lên
Thân ảnh nam sinh ngày càng tới gần khoé miệng ngả ngớn của cũng ngày càng nhạt
Bên cạnh đã nhận
“Sinh…Sinh ca”
“Cmn thật giả”
“Đm mù ”
Đỗ Khải Trình ngơ ngác
Mấy biết
Sẽ …cùng đánh chứ
Đỗ Khải Trình thật sự
Trần Trì đến gần nam sinh lập tức xông lên Cậu nghiêng giữa hai lông mày nhiễm lệ khí
“Sinh ca”
Tên dẫn đầu hô lên mấy phía cũng hô theo:
“Sinh ca”
Đỗ Khải Trình thật sự doạ tới
Người em lai lịch trâu bò như
Trần Trì nhăn mày mấy
mắt tuy chút quen thuộc nhưng nhớ tên cũng nhớ
“Định đánh ”
Nam sinh dẫn đầu sắc mặt thay đổi: “Cậu là Sinh ca bảo kê ”
Trần Trì nhàn nhạt : “Còn đánh nữa ”
Trương Diệu tiếng cũng biết là đnag đang : “Sinh ca đã thì chính là em của chúng Sao thể đánh chứ”
Trần Trì để ý đến Đỗ Khải Trình
Đỗ Khải Trình biết đây là hỏi tiếp tục truy cứu
Cảm giác lão đại che chở thật cmn quá
“Các mau hứa Về vay tiền của nữa Không đấy vay mà là cướp”
Trương Diệu co giãn quyết đoán đồng ý Sau đó Trần Trì: “Sinh ca lâu gặp uống một chút”
Trong mắt Trần Trì cảm xúc: “Không cần”
Trương Diệu cũng cảm thấy mất mặt chậm rãi : “Em một ít về chuyện của Sí ca”
Sắc mặt của Trần Trì thay đổi
Trong lúc Trương Diệu cảm thấy sẽ đồng ý Trần Trì lên tiếng: “Được”
Trương Diệu tìm một tiệm lẩu gia đình tất cả trong một góc cửa sổ sát đất Đỗ Khải Trình cũng dám theo cảm ơn Trần Trì xong liền chạy mất
Trương Diệu gọi một két bia
“Thời gian trôi qua nhanh thật một năm mới gặp Sinh ca”
Mấy còn cũng bắt đầu bàn tán sôi nổi
Trần Trì rên một tiếng dần dần còn kiên nhẫn trực tiếp đánh gãy câu chuyện: “Chuyện gì mới”
Trương Diệu tươi cứng đờ
Trần Trì mắt đen chằm chằm
Bầu khí bàn trở nên khẩn trương ai cũng dám động đũa cũng chẳng dám thở mạnh sợ Trần Trì tức giận sẽ làm điều gì đó
Thời Ôn ở con phố đối diện liền thấy một màn trong tiệm lẩu Mấy nam sinh như hổ rình mồi mà một đưa lưng về phía cô thân cong
Cô cảm thấy chuyện gì đó
“Nhanh lên” Thời Noãn ở phía thúc giục
Thời Ôn thêm vài lần nhanh chóng đuổi theo Thời Noãn
Thời Noãn hướng dẫn điện thoại cau mày cằn nhằn: “Cái lớp học bổ túc kiểu gì mà tìm mãi thấy”
Thời Noãn lúc hứng thú học dương cầm nhưng cũng chẳng bao lâu Tuy yêu thích nhiều thứ nhưng kiên nhẫn
Gần đây ồn ào học vẽ tranh
Ba Thời cùng mẹ Thời biết cô lâu sẽ chán nhưng tính tình Thời Ôn dịu dàng kiên nhẫn chắc chắn học sẽ
Liền cho Thời Noãn học nhưng Thời Ôn cũng học theo
Cuối tuần hai xe bus đến một khu phố khác Nghe ở đây một trung tâm học bổ túc giáo viên cũng giỏi
Ba Thời nhận một vụ án làm quen một cũng làm luật sư nhờ quan hệ bạn bè mà an bài cho Thời Ôn cùng Thời Noãn học ở đây
Thời Noãn vẫn còn mải oán giận ánh mắt trời quá gắt cô sợ da sẽ đen Cả nắng hồi lâu cũng bắt đầu đầy mồ hôi
Thời Ôn rối rắm một hồi lâu mới : “Chị cứ tìm Em thấy một cửa hàng đặc biệt Muốn xem một chút”
Cô cũng chờ Thời Noãn kịp phản ứng đã nhanh chóng chạy
*
Thời Ôn chạy đến cửa sổ sát đất đám còn bầu khí vẫn kì lạ
Tiệm lẩu lớn cô nửa vòng cửa hàng mới tới cửa chính Lúc đến bàn của đám đã thấy Trần Trì
Những nam sinh nhuộm tóc thì xỏ khuyên tai cũng ít hình xăm Vừa thấy đã biết loại gì
Trong lòng Thời Ôn phát lạnh
“Cậu ”
Trương Diệu ngửa đầu uống bia thấy thì qua Là một nữ sinh mặt nhỏ như bàn tay đôi mắt to long lanh ngũ quan nhỏ nhắn tinh xảo mặc váy dài màu trắng đơn giản
Hắn buông lon bia ngả ngớn: “Tiểu mỹ nhân chuyện gì ”
Thời Ôn lui về một chút chỉ vị trí trống duy nhất: “Người đây ”
Trương Diệu híp mắt đánh giá cô từ xuống : “Cô cùng quan hệ gì”
Thời Ôn: “Bạn”
“Bạn” Trương Diệu lạnh: “Trên đời mày chẳng ai thể làm bạn với cả”
Lúc nhưng đã chết
Một nam sinh khác lên tiếng: “Hay là bạn gái”
Thời Ôn lắc đầu phủ nhận: “Không bạn gái”
Trương Diệu: “Vậy cô đang theo đuổi ”
Thời Ôn mím môi suy nghĩ một lúc cuối cùng im lặng phản bác
Trương Diệu đúng là Sinh ca đến chỗ nào cũng theo đuổi
Hắn lên khui một chai bia mới: “Nhanh uống hết xem cô đủ tư cách theo đuổi ”
Các nam sinh bắt đầu hùa theo gõ đũa thúc giục
Từ bé đến lớn Thời Ôn từng chạm qua rượu bia mọi xung quanh khi uống sắc mặt cũng bình thường nhất là trong TV rượu bia giống như nguy hiểm nhân vật chính nào cũng đều uống hết cả một chai
Cô chậm rãi nhận lấy uống một ngụm
Hương vị kì quái
Cô dừng một chút đẩy chai bia lên ý đồ cô uống bằng sạch
Trần Trì từ nhà vệ sinh tuy cồn làm choáng váng nhưng Trần Trì vẫn thể chuẩn xác nhận Thời Ôn
Cậu kịp nghĩ tại cô xuất hiện ở đây nhanh chóng tới cướp lấy chai bia vứt xuống đất Mọi trong quán đều ánh mắt Trần Trì tàn nhẫn một tay đỡ Thời Ôn định trọng tâm
Trương Diệu thấy lên gì đó đã Trần Trì hung hăng nện mặt
Mùi máu tươi ở khoang miệng lan tràn Trương Diệu đau đến nhe răng trợn mắt cảm thấy răng của sắp rụng
Trần Trì lôi kéo Thời Ôn rời
Người phục vụ tới thu dọn cẩn thận đụng Trương Diệu mắng cho một trận
Hắn bóng dáng của hai rời lạnh hỏi bệ cạnh: “Lúc Sí ca chết rơi một giọt nước mắt nào ”
Không ai dám lên tiếng
Trương Diệu tuỳ tiện vớ một chai bia bắt đầu tu ừng ực đó bật : “Đánh chết tao cũng tin Trần Trì Sinh trong lòng”
Cậu xứng đáng với cuộc sống cô độc tịch mịch tới chết
*
Trần Trì ngăn một chiếc taxi xe liền gục xuống Tài xế hỏi địa chỉ Thời Ôn thấy là mùi rượu bia nồng đậm vẫn là nên đưa về nhà
Đọc địa chỉ nhà của Trần Trì
Thời Ôn gian nan dìu Trần Trì nhà vất vả lắm mới đặt lên sô pha
Cũng may nội thất nhà vô cùng xa xỉ thảm lông cũng dễ chịu vô cùng
Thời Ôn rót cho một cốc nước
Trần Trì cầm chắc đổ lên làm ướt áo phông màu trắng xương quai xanh quyến rũ như ẩn như hiện
Thời Ôn rót thêm một cốc nước nhưng đưa cho mà cẩn thận giúp uống
Đợi uống xong Thời Ôn thu dọn đồ mặt đất một chút nhưng mới dậy cánh tay đã kéo
Cô phòng kéo liền ngã xuống Ngược cảm giác đau đớn vì ngã ôm trong lòng
Đầu Trần Trì đau nử mơ mơ màng màng ngửi thấy mùi hương quen thuộc làm cầm lòng đậu tới gần nơi mùi hương
Cậu duỗi tay thế nhưng thể dễ dàng giữ chặt nọ giống như trong giấc mơ nhiều lần đều thất bại
Trong lồng ngực là Ôn Ôn của nho nhỏ mềm mại xương làm chỉ buộc chặt tay khiến cô rời khỏi nữa
Cậu vùi mặt hõm vai của cô tìm một tưu thế thoải mái âm thanh khàn khàn rầu rĩ: “Bọn họ đều do bọn họ tin …”
Thời Ôn ôm chặt chút khó thở: “Hả Ai cơ”
Trần Trì trả lời giật giật đầu mái tóc xù xù cọ tai Thời Ôn khiến cô phát ngứa
Trần Trì: “Bọn họ là ”
Thời Ôn ngẩn lập tức phản bác: “Không ”
Trần Trì lắc đầu: “Cậu cũng sẽ thấy tôu xa ”
Thời Ôn cảm nhận run rẩy biết hôm nay đac trải qua những gì nhẹ nhàng xoa tóc của ôn nhu : “Không nghĩ như ”
Trần Trì khi uống say còn cứng đầu hơn lúc tỉnh táo
Trần Trì: “Cậu sẽ nghĩ như Từ tới nay đều tin ”
Ánh mắt Thời Ôn loé
Đời Trần Trì đúng là
đời sẽ cô sẽ giúp
Thời Ôn nhẹ nhàng vuốt tóc của : “Tôi tin mà”
Trời ơi buồn ngủ quá nên beta còn ẩu sai ở mọi cmt nhắc nhở để sửa nhaaa