Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 3
- Nhà
- Tình Yêu Không Lối Thoát
- Chương 3 - "Nhịn một chút, tôi sẽ làm nhẹ thôi."
Thời Ôn nhíu mày
Phản ứng lớn như
Thời Ôn đưa số vở còn thừa cho nhưng chịu nhận ném cặp sách lên bàn đó bắt đầu vùi đầu xuống ngủ một chút cũng để ý đến vết thương tay
Nhìn mặt bàn là một chồng vở ghi Thời Ôn rối rắm liếm môi
“Tiểu Ôn”
Vương Đình thôi
Thời Ôn cô: “Sao ”
Vương Đình quét mắt Trần Trì cách đó xa nhổm dậy ghé sát tai cô nhẹ giọng : “Cậu vẫn nên cách xa một chút”
Thời Ôn về phía Trần Trì
Vương Đình vẫn tiếp tục : “Cậu chuyển đến đây một tháng Mới học vài ngày đã chọc hoa hậu giảng đường mọi đều động tay động chân với cô Mấy nam sinh theo đuổi cô liền tìm tới Trần Trì gây sự đánh cũng đánh trả hơn nữa còn chịu với giáo viên Vì thế mấy nam sinh bắt đầu coi là bao cát mà trút giận”
Thời Ôn nhíu mày: “Vậy thật sự làm gì đó đúng với hoa hậu giảng đường ”
Vương Đình lắc đầu: “Không biết nữa mọi ai cũng Ai thấy cũng tránh như tránh dịch bệnh Cậu thấy giống bò lên từ địa ngục Quanh năm âm u lạnh lẽo”
Thời Ôn cảm thấy khó thở nhẹ dịch sang bên cạnh hít thở dễ hơn một chút
Giờ cơm trưa Thời Ôn cùng Thời Noãn cùng xuống nhà ăn Hai diện mạo năm phần giống dáng tinh tế cao gầy khí chất xuất chúng Vừa bước chính là tiêu điểm
Lấy cơm xong hai chọn một vị trí trong góc an tĩnh ăn cơm
Bên cạnh lướt qua một bóng hình khí tức thanh lãnh âm u giống bình thường
Thời Ôn nhận đó là ai cô chút khinh ngạc
Cậu sẽ ăn cơm
Giây tiếp theo cô đã tự nhạo chính Cậu là bình thường tất nhiên cần ăn cơm
Chỉ là Trần Trì ăn bao nhiêu đã khác đạp đổ Tiếng khay sắt rơi xuống mặt đất tạo thành âm thanh vang dội nhưng chẳng một ai để ý
Thời Noãn cũng
Thời Ôn những đang ăn cơm chung quanh ai cũng là biểu tình hờ hững Sau đó cô chuyển tầm mắt đến Thời Noãn đang ăn cơm
Ăn trưa xong Thời Ôn nhất định bám sát Thời Noãn mặc kệ cô đuổi thế nào cũng đuổi
Trường học lớn Thời Noãn xách theo hộp y tế thẳng tới một chỗ Cô biết rõ ngoại trừ sân thể dục Trần Trì sẽ ở
Trên tầng thượng phòng thực hành số 3
Thời Noãn cau mày giúp Trần Trì xử lý vết thương: “Sao thích tắm rửa như Vết thương cũng trắng bệch ”
Trần Trì rên một tiếng cả lười biếng dựa tường
Thời Noãn cũng ngại đáp tiếp tục : “Tôi đã đừng tự tiện tháo băng gạc Cậu là bình thường chứ thần”
Thời Ôn ở bên cạnh lẳng lặng hai
Cô nghĩ tới ở nhà ăn Thời Noãn thờ ơ lạnh nhạt Cho nên Thời Noãn sẽ gần Trần Trì khi mặt khác cũng tới lớp để gặp cũng cùng về nhà Chỉ khi nào hai Thời Noãn mới giúp Trần Trì băng bó
Thời Ôn mím môi nếu cô xử lý vết thương cho Trần Trì thì Thời Noãn chắc chắn sẽ cơ hội tiếp cận
Sau khi Thời Noãn băng bó giúp xong giờ nghỉ trưa cũng kết thúc Thời Ôn đợi Thời Noãn tới hành lang mới vội vàng lấy đồ vật trong túi áo nhanh chóng nhét balo của
Nhìn thấy tay là lớp băng gạc dày đặc cô khẽ nhíu mi
Hai nhanh chóng rời khỏi sân thượng bước chân ngày càng xa cuối cùng biến mất
Trần Trì mở mắt lấy đồ vật mà cô nhét trong balo của
Là thuốc hạ sốt
Ngoài hộp còn dán một tờ giấy ghi chú nét chữ sạch sẽ thanh tú
Uống khi ăn nửa giờ
– ————————-
Sau khi tan học Thời Noãn ở dọn vệ sinh Thời Ôn buồn chán ôm cặp sách tản bộ ở sân thể dục
Hoàng hôn buông xuống sắc màu ấm áp dễ chịu Cỏ xanh ở sân thể dục cùng sân bóng rổ như sáng lên
lúc Thời Ôn qua rừng cây nhỏ bên trong vang lên tiếng đánh Cô theo tiếng tới bước chân đã dừng
Trong rừng cây nhỏ Trần Trì đất một đám vây đánh Nhìn bộ dáng của đám khiến cô liên tưởng tới hình ảnh học sinh dẫm đạp sách vở
sách vở là bình thường
Bất chợt mở to mắt cô Xuyên qua khe hở của bụi cây sắc mặt trắng bệch đồng tử đen láy yên ắng
Cậu làm bất kì hành động cầu cứu nào Cô thể coi như thấy gì mà bỏ
Rốt cuộc bao nhiêu đã làm như
“Em chào thầy hiệu trưởng” Thời Ôn cố gắng làm cho giọng lớn hơn: “Hình như em thấy âm thanh kì lạ ở đây”
Tiếng đánh nhanh dừng đó là hàng loạt bước chân bỏ chạy
Đợi đám nam sinh đó Thời Ôn mới trong rừng cây nhỏ
Trần Trì mặt đất hề thái độ tức giận
Cô gần dìu lên mở bừng mắt tránh khỏi tay cô
Thời Ôn cả cứng lẽ chỉ cho Thời Noãn chạm
Nội tâm bắt đầu trở nên cứng rắn cô khăng khăng đỡ lên Lần Trần Trì trốn tránh chỉ chăm chăm cô
Thời Ôn đỡ lên ghế đá lấy từ trong cặp sách một hộp y tế nhỏ
Cuối cùng cũng dùng tới
Trong hộp là thuốc cùng băng gạc so với Thời Noãn còn đầy đủ hơn
Động tác của Thời Ôn vô cùng thuần thục cùng tinh tế Cô cố gắng làm thật nhẹ nhàng nhưng dù cẩn thận đến mấy khi động đến vết thương nghiêm trọng cũng khẳng định đau
Chỉ là từ lúc cô băng bó ngay cả mi mắt cũng nhăn lấy một lần Mãi cho tới khi xử lý tới vết thương nghiêm trọng Thời Ôn khẽ nâng mắt cẩn thận quan sát từng biểu cảm nhỏ của
Cậu rũ mi
Thời Ôn tận lực làm động tác trở nên nhẹ nhàng nhất thể dịu giọng trấn an: “Nhịn một chút sẽ làm nhẹ thôi”
Băng bó xong Thời Ôn thu dọn mọi thứ cẩn thận Balo mới kéo khoá một nửa đột nhiên cô thấy mặt đất gì đó liền duỗi tay nhặt lên
Là thuốc Chính là thuốc trưa nay cô đưa cho Bên vẫn còn tờ ghi chú ngay cả một viên cũng uống
Thời Ôn nhíu mày: “Vì uống thuốc”
Cậu vẫn rũ mắt
Một hồi trầm mặc Thời Ôn thở dài nghĩ nên đến chỗ máy bán hàng tự động ở sân thể dục để mua một chai nước khoáng
Trần Trì thấy cô khoác balo rời cả liền cứng đờ
Thời Ôn mua nước khoáng trở Thấy Trần Trì đã đất hiểu đất dựa lưng ghế đá
Hoàng hôn rơi xuống mặt trời cũng bắt đầu khuất núi Cậu trong rừng cây nhỏ ẩn nấp trong một góc tối tăm làn da trắng trẻo cằm thon dài rõ biểu tình Bàn tay băng bó cẩn thận đang nắm chặt vỉ thuốc
Không biết là do mặt trời xuống núi trong góc nhỏ tối tăm lạnh lẽo vì nguyên nhân gì đó khiến cô cảm thấy khí ở đây so với lạnh hơn nhiều
Thời Ôn theo ánh sáng mỏng manh thấy băng gạc tay đã chuyển sang màu hồng
Miệng vết thương của nứt
“Cậu đang làm gì ”
Thời Ôn thấy thì hoảng hốt vội chạy