Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 29
Bản thân thương thì tự xử lý mà để cô thúc giục mới chịu băng bó
Thời Ôn đem giấy để ở góc bàn để ý nghiêm túc giảng
Trần Trì thấy cô để ý đến tìm lung tung trong hộc bàn cũng thấy một mẩu giấy nháp dứt khoát xé một tờ giấy trong sách giáo khoa mà biết tên
Viết xuống ném qua bàn cô
Dư quang Thời Ôn thấy rõ ràng động tác của
Thấy trực tiếp xé sách lịch sử để truyền giấy cho ấn đường nhíu chặt
Thời Ôn kiên nhẫn mở bên trong là hai chữ đơn giản
[Phần thưởng]
Thời Ôn cho hai chữ
[Không ]
Trần Trì xoạt xoạt vài nét bút xuống vài chữ
[Vậy xử lý]
Thời Ôn…
Dù gì cũng cô thương uy hiếp cô làm gì chứ
Cô mới thèm để ý
Cũng chỉ là một vết thương nhỏ mặc kệ xử lý cũng chuyện của cô
Trần Trì thấy cô thờ ơ phản ứng mày nhíu chặt trong lòng ẩn ẩn bất an
Cô thế nhưng lo lắng thương Đợt chỉ cần thương cô sẽ đau lòng dịu dàng băng bó vết thương cho
Bây giờ cô quan tâm
Trong lúc Thời Ôn cho rằng gì đó chợt đầu giơ tay lên:
“Thầy em xuống phòng y tế”
Thời Ôn nghĩ tới sẽ tự nguyện chút ngạc nhiên chớp chớp mắt
Hoá học lão sư đang đến phần trọng điểm bài học cắt ngang đương nhiên vui: “Cái gì Sao Mau về”
Trước bao nhiêu con mắt của mọi Trần Trì lên khỏi lớp
Thiếu niên dáng cao gầy đồng phục đơn giản lẻ loi phập phồng
Thời Ôn chút hụt hẫng
Có vài nữ sinh bắt đầu xì xào bàn tán
“Trên lúc nhiều vết thương xử lí còn tưởng biết đau Có lẽ vết thương tuy nhỏ nhưng chắc chắn đau ”
“Có thể Những vết thương của còn nặng ”
“Đừng nữa nghĩ đều thấy sợ”
“Mà xem Trần Trì cùng Thời Ôn rốt cuộc quan hệ gì Mình cảm thấy Thời Ôn đối với khá lần Thời Ôn còn dìu phòng y tế lần Trần Trì còn bắt sâu cho Thời Ôn”
“Mình cảm thấy bọn họ gì Hai bọn họ cùng thế giới Thời Ôn nhiều nhất chỉ là thương hại ”
Hai nữ sinh châu đầu ghé tai chuyện sắc mặt Thời Ôn nhàn nhạt
Thương hại
Không cùng một thế giới
Ánh mắt Thời Ôn loé Trần Trì cũng nghĩ như sợ cô thấy phiền nên mới chủ động đến phòng y tế
Mãi cho đến khi hết tiết học Trần Trì cũng
Thời Ôn nhịn tìm Vương Đình giữ
Vương Đình ôm tâm tư hóng hớt nghẹn cả một tiết nhỏ giọng hỏi: “Chuyện của với Trần Trì là ”
Thời Ôn tâm tình tám chuyện: “Làm gì chuyện gì chứ”
Đang chuẩn dậy giữ chặt
“Thôi cùng Đỗ Khải Trình tuy nhưng cũng đấy”
Thời Ôn đầu Vương Đình thấy cô đang gian xảo: “Nghe cái gì”
Ý của Vương Đình sâu thêm vài phần mang theo ý tứ khác khẽ dương mi: “Cậu để cho xoa đầu …”
Thời Ôn:
Cô theo phản xạ điều kiện nhanh chóng phản biện
“Không như nghĩ ”
Thời Ôn nghiêm trang giải thích nhưng biết giải thích như thế nào
Dù mọi chuyện cũng như Vương Đình nghĩ
Vương Đình bày một bộ dáng “ đừng dối”: “Tiểu Ôn Theo như thấy lần Trần Trì ghì mà là ôm”
Thời Ôn hoảng loạn
Không tự chủ nghĩ đến cái ôm
“Chỉ là cảm thấy ờ như thế nào nhỉ Trần Trì đối xử với khác thì lạnh như băng đối với thì nóng bỏng như sa mạc Hơn nữa tính chiếm hữu cũng lớn…Mình thấy nên cẩn thận một chút” Vương Đình rụt cổ : “Cậu đã tin tức về việc bạn trai nghi bạn gái mới liền giết bạn gái tự sát Thật đáng sợ Hơn nữa Trần Trì u ám lạnh lẽo như …”
“Đừng nữa” Thời Ôn nhíu mày nhàn nhạt cô gằn từng chữ: “Trần Trì như ”
Nói xong cô dậy thẳng khỏi lớp học
Bước chân của cô hỗn độn suy nghĩ cũng loạn
Cảm thấy gì đó đúng
Ở chỗ rẽ nhà vệ sinh Thời Ôn thấy Trần Trì bước chân mới chậm
Thời Ôn thu nhỏ bước chân đến gần mấy nam sinh đang vây quanh Trần Trì – chính là những nam sinh hôm đó ở phòng ăn kiếm chuyện khi dễ
Thời Ôn còn kịp tiến lên ngăn cản đã một nữ sinh nhanh chân lao
Thời Ôn nhận đây chính là nữ sinh duy nhất ngày đó ở văn phòng làm chứng cho việc Trần Trì là động thủ
Lông mày Thời Ôn nhăn giây tiếp theo liền giãn
Nữ sinh chạy đến mặt Trần Trì dang tay chắn phía
“Đường Thạc đủ ”
Đường Thạc thấy Tô Nhiễm biểu tình thô bạo mặt nhanh chóng hoá tươi thấy cô đang che chắn cho Trần Trì nháy mắt liền trở nên dữ tợn
“Tiểu Nhiễm che cho nó làm gì”
Tô Nhiễm cắn môi đáy mắt nhiễm nước thanh âm run rẩy: “Đường Thạc đừng làm khó nữa Cậu hiểu lầm Trần Trì lúc làm cho ”
Đường Thạc chỉ Trần Trì: “Không nó làm”
Tô Nhiễm lắc đầu: “Thật sự Dạo chuyện làm cho bất an còn gặp ác mộng”
Đường Thạc cũng quan tâm nhiều như chỉ lo an ủi mắt: “Tiểu Nhiễm đừng sợ khi dễ nó nữa Mình làm để trả thù cho ”
Tô Nhiễm tỏ vẻ tin khuôn mặt nhỏ khẽ nhăn
Đường Thạc ho khan vài tiếng ở mặt trong lòng tỏ hào phóng Trần Trì : “Người em về gây chuyện với nữa chuyện lúc xin Về nếu chuyện gì cứ chúng sẽ giúp ”
Ngoài miệng thì như nhưng trong lòng khinh thường mắng Trần Trì là đồ nhu nhược
Lại sang trấn an Tô Nhiễm: “Tiểu Nhiễm đừng sợ nếu lần còn gặp ác mộng thì cứ gọi cho ”
Tô Nhiễm do dự gật đầu
Thời Ôn trốn tường bọn họ gì nhưng sơ qua lẽ Trần Trì sẽ khi dễ
Vì nữ sinh thật sự là do sợ Lý Vinh nên mới khai sai sự thật cô quen biết mấy nam sinh khó chọc mà còn sợ Lý Vinh
Chắc hẳn là mấy nam sinh giúp tên cầm đầu vẻ thích cô
Thời Ôn nghĩ kỹ tâm buông lỏng còn chút biết ơn nữ sinh
Mấy nam sinh Tô Nhiễm thu vẻ yếu ớt
Nam sinh phía từ đầu đến cuối đều cúi đầu lời nào
Tô Nhiễm nhăn mi: “Nếu bọn họ đánh thì cũng để yên cho đánh ”
Trần Trì như cũ phản ứng
Tô Nhiễm: “Vậy mà còn tưởng Trần Trì Sinh kiêu ngạo lãnh đạm đã trở đấy”
Trần Trì chậm rãi ngước mắt lên
Tô Nhiễm đối diện với mắt đột nhiên hoảng sợ Thiếu niên mặt mày một chút sinh khí đôi mắt trống rỗng bức
Trong lòng cô khẽ run nghĩ tới cái gì đó trong giọng còn tia trách cứ nữa: “Trần Trì Sinh biết vì tự trách mới tra tấn bản thân thành như bản thân sống thành chết cái chết của A Sí liên quan đến cần…”
Cô bỗng nhiên dừng bởi vì thở xung quanh Trần Trì đều thay đổi ánh mắt như dao găm cứa da thịt cô
Tô Nhiễm tự ý thức sai cứu chữa lạnh lùng phun một câu
“Cô tư cách nhắc tới ”
“Cách xa một chút” Cậu con ngươi đen nhánh: “Cũng cách xa cô một chút đừng theo chúng ”
Sắc mặt Tô Nhiễm trắng xanh
Cậu phát hiện
Trần Trì thèm liếc cô một cái xoay rời Tới chỗ ngã rẽ thân chợt cứng
Thời Ôn dựa tường cúi đầu
Trần Trì đầu ngón tay run rẩy ngữ khí cũng khó nén sợ hãi: “Sao ở đây”
Thời Ôn thấy giọng của liền ngẩng đầu: “Vì lo cho ”
Trần Trì thấy sắc mặt cô chút khó coi trong lòng căng thẳng hỏi: “Gặp chuyện gì vui”
Khoé miệng Thời Ôn giật giật
Mấy nam sinh còn ở chuyện với nữ sinh Thời Ôn từng thấy tiếp xúc với ai lâu như
Cuối cùng Thời Ôn vẫn hỏi: “Cậu quen cô gái ”
Trần Trì cô hỏi biết cô cuộc chuyện đáy lòng buông lỏng lắc đầu phủ nhận: “Không quen”
Thời Ôn cho là như : “Vậy quen”
Trần Trì hiểu lời của cô ý gì thấy cô nhăn mi
Thời Ôn chỉ chỉ tay : “Cậu còn xử lí vết thương”
Trần Trì thấy cô sốt ruột bất mãn
Cô vẫn lo lắng cho
“Không thích bác sĩ”
Rõ ràng là sợ bác sĩ
cô vạch trần
Thời gian nghỉ còn 10 phút
Thời Ôn lấy một hộp sơ cứu hai đến rừng cây nhỏ
Từ lúc Trần Trì tự tiện tháo bỏ băng gạc vết thương đã trở nên hơn Thời Ôn phát hiện năng lực tự chữa lành của mạnh hơn khác
Cô điều chỉnh lực đạo chuyên tâm xử lí vết thương
“Trần Trì chúng là bạn”
Miệng vết thương băng bó một nửa Thời Ôn đột nhiên
Trần Trì ngước mắt suy nghĩ xem từ “bạn” cô ý tứ gì
Thời Ôn thả chậm âm thanh ngữ điệu chân thành: “Cho nên đối xử với đều là thật”
Không bởi vì thương hại
Trần Trì gật đầu
Cậu biết
Thời Ôn thấy thế nhẹ nhàng thở
“Vì cần tự ti cũng cần để ý những rảnh rỗi thích đặt điều”
Trần Trì biết tại cô như chỉ im lặng gật đầu
Từ tới nay từng để ý những đó
Thời Ôn quấn nốt một vòng băng gạc cuối cùng buông tay tiếp tục : “Tôi biết bạn nhưng cho biết một thể nhiều bạn Một bạn chân chính ai thể cướp ”
Cho nên tính chiếm hữu đừng cao như
Thời Ôn: “Quan trọng nhất chính là nam nữ khác biệt Cho dù là bạn bạn vô cùng thân cũng nên bảo trì cách thích hợp”