Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 21
Tô Nhiễm đến gần thanh âm ngọt ngào mềm mại: “Bạn gái cũ của A Sí Tô Nhiễm”
Trần Trì khựng đó gương mặt biểu tình gì bắt đầu buông lỏng
Thấy phản ứng của Tô Nhiễm lòng nhếch miệng: “Cậu biết Trong suốt một tháng khác khi dễ cũng thấy đau lòng Tuy biết tại trở nên như nhưng bây giờ thấy trở như bình thường vui vẻ Đứng ở đầu khác lãnh ngạo bễ ngễ mới là chứ”
Trong khi cô đang thao thao bất tuyệt Trần Trì đã khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt mắt đen sâu thẳm giống như đang cô mà cũng giống như đang khí
Nụ mặt Tô Nhiễm cương: “Trần Trì Sinh biết rõ là dạng như thế nào Vì đừng tỏ quen biết Nếu sẽ vạch trần ” Nói xong cô giảo hoạt lộ một cái răng nanh
Trần Trì nghĩ tới Thời Ôn ánh mắt tối sầm vài phần: “Thử xem”
Thân ảnh nam sinh cao gầy cũng thèm cứ thế thẳng
Tô Nhiễm thu ý nghĩ tới ánh mắt lạnh băng của dùng sức cắn môi
Thiếu niên năm đó mọi vây quanh hâm mô bây giờ vẫn toả sáng Chỉ là chẳng một ai phát hiện chỉ cô biết Trần Trì là như thế nào
*
Thời Ôn ở cửa nhà vệ sinh giọng của đám Lý Vinh cô cẩn thận núp góc tường
Đơn giản là mắng Trần Trì
Thời Ôn trong lòng hừ một tiếng nhanh chóng xếp đám loại ỷ mạnh hiếp yếu lấy nhiều khinh ít tiểu nhân thích lưng khác
Không tìm thấy Trần Trì Thời Ôn cũng dám ở quá lâu sợ Ngô Đông tìm cô tính toán một chút tiếng chuông tan học đã vang lên
Cả phòng học nhốn nháo Thời Ôn sợ nhiều dễ nhanh chóng chạy về lớp học
Liếc mắt một cái đã thấy Trần Trì
Cậu ghé bàn ngủ chỉ để lộ một cái gáy
Thời Ôn trở về chỗ mới phát hiện ngủ lộ nửa bên mặt chằm chằm chỗ của cô thấy cô trở về mắt đen loé lên một chút chậm rãi dậy
Cậu lẳng lặng cô gì
Phòng học dần thưa Thời Ôn cũng nhanh chóng ngoài vì còn Thời Noãn đợi cô cảm thấy Trần Trì chuyện với
Mãi cho tới khi cuối cùng về mới giật giật thân Sắc môi nhạt nhẽo mặt cũng trắng bệch mặt còn vết thương thoạt tội nghiệp
Cậu mở miệng thanh âm thấp khô khốc khàn khàn: “Xin …”
Thời Ôn ngẩn nghi hoặc
Tại xin cô
Thời Ôn: “Cái gì”
Trần Trì ngước mắt biểu tình uỷ khuất đáng thương: “Xin nên tự tiện ôm …”
Thời Ôn lúc mới hiểu xin cái gì
Cô cũng quên luôn chuyện
Ôm
Không Vương Đình đó là siết
Thời Ôn chút rối rắm hồi lâu mới hỏi: “Vậy là ôm là…siết ”
Trần Trì:…
Cậu làm như giống siết
“Ôm”
Cậu khô quắt mà nhả một chữ
“Hả”
Nghe thấy từ “ôm” làm Thời Ôn thất thần phảng phất giống như ngón tay chọc dây thần kinh mẫn cảm của cô
Hình ảnh trong đầu đột nhiên rõ nét bàn tay cầm lấy cổ tay cô so với trong tưởng tượng của cô tay lớn hơn nhiều mang theo cảm giác lành lạnh Lực đạo cường ngạnh nhưng trong lồng ngực ấm áp còn hương bạc hà sạch sẽ mát lạnh…
tại …ôm cô
Trần Trì thấy cô nửa ngày lời nào rũ mi mắt trong đáy mắt biến đen: “Cậu cảm thấy rât ghê tởm ”