Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 113
Lúc Trần Trì mới lên tiếng: “Vừa em ở cùng bọn họ đã ăn cái gì”
Thời Ôn ngẩn : “Tôm hùm”
Trên gương mặt lạnh nhạt của Trần Trì bắt đầu xuất hiện lo lắng biểu tình rốt cuộc cũng thay đổi: “Còn gì với nữa ”
Thời Ôn cắn môi : “Hôm nay Sở Bách cũng tới”
Trần Trì nhếch miệng đáy mắt tràn trào phúng
“Anh thấy” Anh chăm chú cô gằn từng chữ một: “Lúc ở lầu chờ em đã thấy Sở Bách bên cửa sổ”
Thời Ôn hoảng hốt
Chỗ …Đại khái do Sở Bách cao lúc lên lấy thức ăn thì thấy
“Em biết sẽ đến” Thời Ôn cũng chỉ biết giải thích như
Trần Trì lạnh: “Lần quên mất chỉ Quan Ngọc mà còn thêm Sở Bách nữa”
Thời Ôn nghẹn họng
Ngữ khí của giống hệt như đang tới tình nhân bên ngoài của cô
“Bọn em chỉ là bạn thôi” Thời Ôn mím môi nghĩ đến cô gái xinh mặc đồ công sở màu trắng ở phòng họp thầm: “Chẳng lẽ ở nước ngoài 7 năm mà ngay cả một bạn khác giới cũng ”
“Không ”
Thời Ôn nghĩ sẽ trả lời dứt khoát như cô rụt cổ : “Vậy ngoan em nhớ lúc còn học cấp 3 em đã bảo nên làm quen thêm nhiều bạn bạn khác giới cũng mà”
Trần Trì tự giác nghĩ tới thời gian đó lúc mới cắt tóc ngắn nữ sinh liền thay tặng quà mà cô còn dám đưa hộ bọn họ
“Những khác phái tiếp cận đều thích ” Giọng của bỗng trở nên nguy hiểm: “Em thật sự hy vọng bạn khác phái”
Thời Ôn trả lời cô nghĩ đến cô gái cũng biết rốt cuộc bản thân cái gì
Trần Trì mặt cô nữa lạnh nhạt : “Nếu em đã như thì ngày mai sẽ tìm một nữ thư kí”
Lông mày Thời Ôn nhăn mở miệng nhưng biết nên câu gì cuối cùng dứt khoát cúi gằm mặt xuống
Trần Trì cũng chuyện bầu khí trong xe lâm yên lặng
Ước chừng 10 phút Trần Trì chịu nổi nữa câu lấy cằm của cô để mặt cô đối diện với
Từng cô thổ lộ lúc cũng ngờ bộ dáng ghen tuông của cô hiếm thấy cổ họng ngứa ngáy chỉ hôn cô một ngụm
“Ôn Ôn em như là Rõ ràng em cũng thích phụ nữ nào gần mà em còn dám ở gần với đàn ông khác như ”
“ tìm chính là thư kí… giống ” Thời Ôn nhíu mày ý đồ kéo xa quan hệ của với Quan Ngọc và Sở Bách: “Trần Trì bọn em là bạn bè với cũng ý đó với em”
Bộ dáng của cô nom buồn rầu môi nhỏ hồng hào vểnh lên
Trần Trì sợ thêm nữa thì sẽ nhịn mà đè cô hôn như cũng chuyện đàng hoàng Anh vội vàng đầu nổ máy xe trong giọng vẫn còn mang theo hàm ý tin tưởng: “Sao em biết Sở Bách ý đó với em”
“Bởi vì lúc từng tỏ tình với em nhưng em từ chối”
Lời độ ấm trong xe lập tức giảm xuống vài phần
Hai mắt Trần Trì lạnh dần: “Cậu tỏ tình với em”
Thời Ôn vẫn thản nhiên gật đầu
Lúc còn học đại học Sở Bách đã từng tỏ tịn với cô chọn đúng thời cô lắm Khoảng thời gian Thời Ôn yếu ớt dễ dàng rơi những lời đường mật của nam sinh nhưng lúc cô vô cùng phản cảm với những khác giới
mặc kệ như thế nào cô cũng khó để đồng ý lời tỏ tình của Sở Bách Mà lúc tỏ tình tầm chạm họng súng đã kéo cò của Thời Ôn
Lúc Thời Ôn nhiều theo đuổi cô bắt đầu cảm thấy phiền chán Cô thật sự hiểu bọn họ thích gì ở cô
Sau đó đến Sở Bách – quen bên cạnh cô cũng bắt đầu tỏ tình Thời Ôn càng thêm bực bội Cô nhớ rõ lúc bản thân còn mỉa mai Sở Bách một phen Bây giờ nghĩ vẫn còn thấy giật
Dù cô làm như cũng coi như ném hết mặt mũi của Sở Bách nhưng rộng lượng cũng từng bộc bạch rằng khi cô mỉa mai cả ngày hôm vẫn còn run lẩy bẩy cũng quá thích cô chỉ là cảm nắng mà thôi
Mà quan hệ của Sở Bách cùng Nhạc Cẩm cùn cho nên hai cũng cảm thấy ngượng ngùng vì “sự kiện tỏ tình” nữa
Dau trong giới giải trí mấy lần cô hãm hại nhưng may mắn đều Sở Bách giúp đỡ
Thời Ôn kể sót một chữ nào cho Trần Trì
Sau khi Trần Trì xong thì yên lặng một hồi đó mới : “Lúc nhỏ lần đầu tiên gặp em ở ngoài cửa hàng tiện lợi đã thích em lúc cũng hiểu rõ em nhưng thích chính là thích”
Thời Ôn nghĩ tới sẽ nhắc đến chuyện : “Em cảm thấy lúc đó hẳn đã thích em mà do em chi tiết gì đó khiến nhớ rõ Giống như em thể nhớ những gì mà chúng đã với lúc ”
“Bởi vì hôm đó cho em một ly sữa bò nóng để em quyết định sẽ trở thành một ấm áp như ly sữa bò mà đã cho em Dù nhiều chi tiết em nhớ rõ nhưng sâu trong đầu vẫn luôn nhớ kĩ lời hứa đó cho nên em vẫn luôn đối xử thật ấm áp với những xung quanh”
Xe vững vàng ngừng trong gara tư nhân
Lông mày Trần Trì nhăn động tác lưu loát tháo dây an duỗi tay ôm cô đặt lên đùi của theo thói quen vùi mặt hõm vai của cô
“Chính là tàn nhẫn” Giọng của ỉu xìu: “Rõ ràng em là của riêng cũng chỉ đối xử với …Anh ngay cả một bạn khác giới cũng tất cả tình cảm đều dành cho em Em xem em như tàn nhẫn thì là cái gì”
Thời Ôn như khiến cô cảm giác như đã làm chuyện gì với
Nụ hôn nóng hổi của cũng theo đó mà rơi xuống Từ cổ cho đến vành tai đến má cuối cùng dừng ở khoé môi của cô
Thời Ôn tránh né nụ hôn của : “Bọn em thật sự chỉ là bạn bè bình thường hơn nữa cũng ít khi gặp mặt”
Nụ hôn của Trần Trì rơi cô như tức khắc cả giống như con thú thương bất mãn chằm chằm cô: “ thích em ở cùng bọn họ”
Thời Ôn bộ dáng của chút mềm lòng: “ em làm một ấm áp như ly sữa bò nóng mà mua cho em ”
Trần Trì bắt lấy cánh tay của cô ôm cô trong lồng ngực một lần nữa càng thêm dùng sức hôn lấy cô
Sau khi hôn xong chống mũi mũi cô khàn giọng nóu: “ làm bây giờ Ôn Ôn Chỉ cần thấy bọn họ là đã thấy ghét ”
Tay của trượt dần xuống chậm rãi vén váy của cô lên Thời Ôn rụt né tránh: “Trần Trì…”
Anh cũng để ý cô trốn tránh bàn tay tuỳ ý trêu chọc Anh đã sớm quen thuộc thân thể của cô cũng biết nhiều cách khiến cô còn sức lực mà né tránh nữa
Cô vô lực vịn vai thở dốc: “Trần Trì đừng ở chỗ ”
Anh cắn lỗ tai của cô: “Anh ở chỗ ”
Eo Thời Ôn nâng lên dù cô biết rõ đây là gara tư nhân nhưng lẽ đang ở trong xe nên cô khẩn trương thân thể bởi vì khẩn trương mà run lên cả cũng bắt đầu phiếm hồng
Trần Trì vội vàng hôn xuống thở dốc than thở: “Ôn Ôn em quá”
Thời Ôn kêu lên một tiếng cảm thấy đúng: “Khoan đã áo mưa…”
Anh quan tâm mà bắt đầu chuyển động mỗi cú thúc đều dùng hết sức lực Cô từ từ nhắm hai mắt đầu ngón chân cuộn tròn nức nở cắn lấy vai của
Sau khi kết thúc cũng trực tiếp tách mà vẫn ôm chặt cô
“Ôn Ôn em đời cũng chỉ khao khát em mà thôi”
Thời Ôn còn lấy tinh thần vẫn rúc ở trong lồng ngực của thở dốc
Anh thấy cô đáp hung hăng cắn vai của cô
“Đau~” Cô nhíu mày chút uất ức: “Sao cắn em”
Anh buông nhẹ nhàng liếm liếm dấu răng: “Bởi vì em xa”
Anh nhớ lúc chiều tìm cô ở hành lang cũng thể tiếng đùa bên trong Tuy rõ bên trong gì nhưng biết bọn họ đang nhắc chuyện cũ
Mà trong câu truyện cũ cùng Thời Ôn
Anh thất thần lẩm bẩm: “Em nhiều quen chỉ cũng chỉ mỗi ”
Thời Ôn chậm rãi mở mắt cái đầu xù xù của đang dụi Cô đau lòng nâng mặt lên thấy trong mắt tràn ngập tơ máu
“Sao đột nhiên như ” Trong lòng cô khó chịu nhẹ nhàng hôn mắt vuốt mái tóc rối bời của cô giày vò
Anh từ từ nhắm hai mắt hưởng thụ cảm giác từ ngón tay của cô mang
“Mặc kệ em cái gì chỉ cần nghĩ em là ” Thời Ôn dựa sát làn da hai gần kề độ ấm tương dán
Tay cô dán lên vị trí trái tim của cảm nhậ nhịp tim lồng ngực : “Trần Trì xa 7 năm em vẫn một mực chờ chờ trở về để cho tình yêu của chúng một câu trả lời”
“Em thật sự quên mà hề rõ ràng sức ảnh hưởng của đối với em”
“Những ngày ba mẹ mất em thật sự đau khổ chỉ cần mơ thấy em cảm thấy mọi thứ trở nên hơn Trần Trì em rời bỏ là chịu tin em”
Trần Trì mở mắt sững sờ cô
Đôi mắt của cô hồng hồng đong đầy nước mắt
Trần Trì nước mắt của cô làm cho hoảng hốt vội vàng hôn lấy lông mi của cô: “Ôn Ôn đừng ”
Anh ôm cô chặt hơn: “Xin là suy nghĩ lung tung”
Thời Ôn cầm lấy tay của ôn nhu đặt một nụ hôn trong lòng bàn tay
“Anh biết Thật em ở ngoài chủ trì cả một cuộc họp”
Trần Trì hô hấp của cô làm cho ngứa ngáy
“Lúc đặc biệt trai nhưng hiểu em vui” Cô đối diện với ánh mắt của
Anh cũng hiểu vì cô họp mà khó chịu vội vàng hỏi: “Vì ”
“Bởi vì lúc khiến em cảm thấy lạ lẫm giống với mọi ngày khi ở mặt em Thế giới của em hiểu cũng chạm đến Ở trong thế giới đó ưu tú như còn nhiều vây quanh…Còn cô gái đó em cảm giác cô hiểu rõ thế giới của cô hiểu cô hiểu còn em biết cái gì cả”
Trần Trì nhíu mày: “Cô gái nào”
Thời Ôn lắc đầu: “Nếu cho biết nhỡ chứng minh trong sạch của mà đuổi cô thì ”
Trần Trì cúi đầu ngậm lấy môi cô: “Anh vì em thể đuổi cô em còn lo lắng cái gì”
“Cũng như em cùng Quan Ngọc và Sở Bách chỉ là bạn bè nếu thấy khó chịu thì em sẽ cố gắng hạn chế tiếp xúc với bọn họ”
Động tác hôn môi của dừng cảm thấy cô lý
Nghĩ tới cái gì đó bỗng dưng giương mắt lên khoé miệng khẽ nhếch hạ giọng : “Bộ dáng của tại phòng họp ai cũng thể thấy nhưng bộ dáng mặt em cũng chỉ em mới chiêm ngưỡng”
Thân thể của phát sinh biến hoá một tay nâng eo cô lên điều chỉnh xong tư thế cô ngờ hai còn đang chuyện bình thường bắt đầu đến một lần nữa
Chỗ nào đó đột nhiên kích thích cô vội vàng kịp run rẩy Anh thổi một tai cô đối diện với đôi mắt mông lung ngập nước của cô mắt đào hoa gợn sóng giọng ám ách: “Chuyện làm ăn nhiều hiểu nhưng ở phương diện bộ thế giới chỉ một em hiểu thôi”
“Anh thoải mái thế nào em hiểu mà em thoải mái thế nào cũng hiểu Rõ Ôn Ôn”