Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 112
Ánh mắt sắc bén như chim ưng của vẫn đang hút lấy cô khẽ nhíu mày nhẹ nhàng ôm cô hơi thở phả vào bên tai thanh âm ôn nhu: “Đừng lúc nào cũng nói những lời đó trừ phi em thật sự muốn bị nhốt lại”
Thời Ôn nín thở phản ứng vẫn còn chút sợ hãi Mặc dù cô biết Trần Trì sẽ không giam cầm cô nhưng mà cô luôn có cảm giác đang chờ đợi cơ hội để có thể bắt nhốt cô vài ngày
Cô lại không làm chủ bản thân mà bắt đầu phân ̂m Nghĩ Bối Thi thật sự thích đứa bé cũng đã cương quyết sinh đứa bé này nếu bảo cô ấy phá đứa nhỏ điều này nhất ̣nh sẽ trở thành thứ khiến cô vô cùng đau khổ mỗi khi nhớ lại cả đời này đều không thể vượt qua
Hơn nữa nếu như một người đàn ông thật lòng yêu một người phụ nữ sẽ không để ý đến cô ấy có con với người khác không
Thời Ôn khẽ thở dài dựa vào vai Trần Trì bỗng nhiên nhìn thấy cửa hàng đồ ngọt ở bên đường đối diện gần trung tâm phụ đạo
“Trần Trì chúng mua bánh ngọt được không”
Trần Trì buông cánh tay cô cô đang muốn rời thì đột ngột cúi đầu hôn cô Dây dưa một hồi lâu mới buông tha
Giọng đã trở nên trầm khàn: “Đi thôi”
“Thật đúng lúc nha xem cả 3 người chúng đều ̂́t thích ăn đồ ngọt”
Thời Ôn cùng Trần Trì ngồi cạnh trên ghế sofa chờ món tráng miệng thấy giọng nói cả 2 đồng thời nhìn thậm chí đến cả góc độ ngẩng đầu của cả 2 cũng đồng đều
Người đàn ông cười cười ngồi trước mặt 2 người: “Tính thì tôi gặp các người ở đây 3 lần rồi đấy”
Thời Ôn nắm lấy tay của Trần Trì chẳng hề muốn đáp lời
3 lần
Lần gặp đầu tiên tự tiện nói với mẹ bọn họ là người yêu của
Còn lần thứ hai chính là lần
Anh cùng Trần Trì đã từng gặp ở đây
“Đời sống tình cảm của hai ” Ngữ khí của đàn ông giống như hai là bạn của
Thời Ôn vui nhíu mày nhưng vẫn bảo trì lễ phép nhàn nhạt trả lời: “Tôi cảm thấy chúng thân quen với Với mong đừng hỏi những câu hỏi dạng đó sẽ làm chúng khó xử”
“Không đến mức chứ Tôi cũng ý gì ” Người đàn ông nở nụ : “Không là sinh hoạt vợ chồng hài hoà chứ”
Thời Ôn khẩn trương Trần Trì phát hiện thần sắc của lạnh nhạt biểu cảm cùng ánh mắt một chút phập phồng
Giọng của Trần Trì nhạt: “Nếu lòng hiếu kì đã mạnh như thì cứ thử xem”
Người đàn ông nhướng mày ý vị thâm trường : “Không lần thấy tham khảo các tư thế giường Muốn biết hiệu quả đó thế nào thôi”
Trần Trì liếc một cái: “Chờ bạn gái tự thử ”
Người đàn ông nhún nhún vai: “Có nhất thiết đối xử với như Lần cũng chỉ trêu hai thôi cũng còn đẩy nhanh quá trình kết hôn của hai ”
Trần Trì đẩy đẩy kính mắt: “Đối xử với như thế thì định làm gì”
“Đi đây” Người đàn ông nhún nhún vai: “Không trêu chọc nổi mà”
Nói xong lên khỏi cửa hàng
Thời Ôn ôm lấy cánh tay Trần Trì nghĩ đến gần đây đàn ông gần cô cũng tức giận hiếu kì hỏi: “Ồ Gần đây ghen loạn nữa ”
Trần Trì cầm lấy tay cô : “Anh biết là em sẽ để bọn họ mắt”
“ ” Thời Ôn chút cảm động đong đưa cánh tay của : “Rốt cuộc cũng nhận trong mắt em chỉ một ”
Khoé miệng Trần Trì khẽ nhếch lên ôm chầm lấy eo của cô kéo cô sát
Hai cầm bánh ngọt về nhà Thời Ôn đã bắt đầu đói bụng định ăn để lót
“Còn Quan Ngọc thì ”
Anh đột nhiên hỏi câu
Thời Ôn kịp phản ứng tay vẫn còn đang cầm cái hộp: “Hả”
Sau đó cô mới hiểu đầu chân thành giải thích: “Em chỉ coi Quan Ngọc như trai ruột của thôi Với cũng ý đồ gì với em cả”
Trên mặt Trần Trì biểu tình
Thời Ôn ôm lấy bắt đầu dỗ dành nhưng giống như đang rơi một vòng xoáy vẫn vui
Tâm trạng Thời Ôn cũng sa sút chậm rãi : “Anh thật sự chỉ là trai của em thôi Khoảng thời gian ba mẹ em mất Quan Ngọc luôn ở cạnh em và chị cũng giúp đỡ bọn em nhiều”
Trần Trì ngây đó áp xuống ghen ghét cùng vui sang ôm lấy cô: “Xin Ôn Ôn lúc đó ở bên cạnh em ”
Thời Ôn ôm lấy cổ của dịu dàng : “Em làm áy náy”
Ánh mắt của về phía cửa sổ tới bầu trời xanh thăm thẳm một gợn mây hoảng hốt mở miệng: “Trong nháy mắt cảm thấy trong lúc em khó khăn mà ở đây thay chăm sóc em cũng ”
Thời Ôn kinh ngạc nháy mắt mấy cái còn tưởng là nhầm: “Anh mới cái gì”
Mà Trần Trì đã sớm lấy tinh thần mệt mỏi : “Chỉ trong nháy mắt thôi”
Nói xong bổ nhào Thời Ôn tâm trạng trở nên phiền muộn: “Tại ở bên em lúc đó chứ”
Anh đè nặng cô ở cổ của cô bắt đầu gặm liếm: “Chán ghét Quan Ngọc”
Thời Ôn ôm lấy đầu của Trần Trì đưa cổ xát miệng của nhẹ: “Nếu đã chán ghét như thì hãy thích em nhiều hơn ”
Trong nội tâm của Trần Trì bắt đầu rung động thân bắt đầu trở nên ngứa ngáy giống như chạm cô mới khiến yên Anh ngậm lấy môi Thời Ôn thủ thỉ: “Ôn Ôn ”
Thời Ôn ngơ ngác vài giây đó mới hiểu gì giãy giụa: “Trần Trì em đói”
Động tác của vô cùng lưu loát cởi xong áo sơmi bắt đầu cởi quần đôi mắt đen kịt: “Anh cũng đói”
Thời Ôn bắt đắc dĩ chỉ bánh ngọt bàn: “Em thật sự đói ăn điểm tâm ngọt”
Anh tháo mắt kính xuống để sang một bên khoé miệng nhếch lên: “Anh cũng ngại chúng làm ăn bánh ngọt”
Đáy mắt tràn đầy dục vọng nhưng biểu tình mặt vẫn bình thản như thường
Thời Ôn giống như lửa vây quanh cả nóng thẹn thùng: “Trần Trì đừng như Như ”
Nói xong nhịn thêm: “Như thế Chúng …”
Câu kế tiếp còn xong đã dùng môi bịt kín
–
Sau khi Bối Thi quyết định sẽ sinh đứa bé vài hôm liền đến bệnh viện làm một đợt kiểm tra nhỏ
Thời Ôn rảnh rỗi việc gì nên cũng cùng cô nàng
Bối Thi chút khẩn trương cứ lôi kéo tay của Thời Ôn mãi buông
Cô nàng ở giường còn Thời Ôn ở bên cạnh cả hai đều chăm chú sinh mệnh nhỏ bé qua màn hình siêu âm
Tay Bối Thi xiết chặt bắt đầu chảy mồ hôi Mắt Thời Ôn cũng căng thẳng dán màn hình đến nỗi Bối Thi đã bình tĩnh trở mà cô vẫn còn khẩn trương
Bác sĩ : “Sao cô còn căng thẳng hơn cô thế”
Bối Thi cũng tủm tỉm: “Ôn Ôn cục cưng cũng một đứa đúng ”
Thời Ôn liếc màn hình lắc đầu gì
Xong việc Thời Ôn đưa Bối Thi về nhà Trên đường cô nàng hỏi Thời Ôn con Lúc cô cũng lắc đầu mà suy nghĩ bắt đầu trở nên xa xăm
Vu Đồng cùng Nhạc Cẩm hôm nay cũng rảnh rỗi chuyện gì làm ở nhà chuẩn một bàn thức ăn Thời Ôn đến cửa đã ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn xộc mũi
Bối Thi dùng sức ngửi ngửi: “Oa thơm quá đều là món thích hết”
“Tiểu Đồng cùng Tiểu Cẩm cố ý làm cho em đấy” Bên cạnh bỗng nhiên vang lên một giọng nam
Hai đồng thời đầu sang chỉ thấy Sở Bách đang ở salon xem TV lên vỗ vỗ bụng: “Còn đang chờ hai về cũng sắp chết đói Mau tới ăn cơm ”
Bối Thi nháy mắt: “Không đang hoạt động ở nước ngoài ”
Sở Bách: “À ừ Đang chuẩn nhưng xảy chút chuyện đó tin em mang thai nên mới vội vã tới đây”
Thời Ôn cảm giác nếu lát nữa Trần Trì tới đây đón cô mà thấy Sở Bách nhất định sẽ xảy chuyện
Cô cảm thấy Trần Trì chướng mắt Quan Ngọc với Sở Bách
nghĩ đến hôm nay Vu Đồng cùng Nhạc Cẩm vất vả lắm mới làm một bàn thức ăn chính là hy vọng mọi sẽ ở vui vẻ cùng dùng bữa
Trên bàn cơm mọi đã bắt đầu trò chuyện sôi nổi Bối Thi ủ rũ : “Thật lúc đầu cũng nghĩ sẽ sinh đứa bé nghĩ thì…”
Sở Bách chằm chằm cô nàng vài giây nhẹ nhàng an ủi: “Thật cảm thấy em sẽ trở thành một mẹ Với em cũng năng lực về kinh tế mà gặp khó khăn thì cứ việc với ”
Anh gắp một con tôm hùm nghĩ đến Thời Ôn lắc đầu: “Các em xem mấy các em ai cũng ít hơn vài tuổi Thế mà thì con thì kết hôn chỉ mỗi vẫn còn là cẩu độc thân”
“Đm” Không biết nghĩ đến chuyện gì vẻ mặt cả kinh sang Thời Ôn: “Em đừng là em cũng mang thai đấy nhé”
Thời Ôn đang suy nghĩ về chuyện của Trần Trì hỏi trong đầu hiện lên hình ảnh Bối Thi siêu âm tay theo phản xạ che bụng: “Hả”
Trong nháy mắt cô thật sự cho rằng đang mang thai
Cô chớp mắt ăn xong thức ăn trong miệng đầu óc cũng tỉnh táo liếc Sở Bách một cái: “Bọn em đều dùng biện pháp an làm mang thai ”
Trên bàn cơm lập tức ồn ào
Thời Ôn: “…”
Bữa cơm đúng là dầu sôi lửa bỏng
Trần Trì gọi tới hai cuộc điện thoại Thời Ôn cũng về nhà
“Mình về ”
Nhạc Cẩm trêu chọc: “Cậu đúng là chồng quản nghiêm ”
Thời Ôn cũng chỉ bật
Bối Thi tiếp: “Là Trần Trì dính vợ thì đúng hơn”
Vu Đồng gật đầu: “ lần đầu tiên thấy hung dữ chính là những lúc ở bên Ôn Ôn”
Thời Ôn cầm lấy túi xách: “Được Bye bye Mình gặp ông xã thích dính của đây”
Xe của Trần Trì dừng ở lầu cô nhanh chóng chui trong xe đó cũng cảm giác Trần Trì giống bình thường
“Ừ Tôi về công ty ngay”
Thanh âm trầm thấp của Trần Trì vang lên
Thời Ôn tai thấy đeo tai mới biết đang gọi điện thoại
Anh cúp điện thoại cô mới hỏi: “Công ty chuyện ”
Trần Trì sang cô một cái mới gật đầu : “Ừ”
Không hiểu Thời Ôn cảm thấy ánh mắt của là lạ nhưng cô cũng nghĩ nhiều cho rằng áp lực về chuyện công việc
“Em tới công ty với ”
–
Trần Trì xử lí công việc Thời Ôn ở văn phòng chờ Phòng làm việc cùng phòng nghỉ của cô đã đến nhiều lần cũng gì thú vị Thời Ôn sopha ngịch điện thoại một lúc đó cũng còn hứng thú cuối cùng mới mở cửa ngoài
Thời Ôn biết phương hướng cứ thế tới lui cuối cùng ngang qua một cánh cửa xuyên qua cửa thuỷ tinh trong suốt thấy một bóng cô dừng chân đó lùi vài bước cứ thế lặng lẽ
Trần Trì ở trung tâm máy chiếu tường đang mở rõ nội dung Tường cách âm cô cũng bên trong gì
Cô cứ yên lặng ở một góc dáng vẻ của Trần Trì cô từng thấy bao giờ
Anh vẫn mặc áo sơmi đeo cà vạt do cô chọn quần áo quen thuộc cũng quen thuộc nhưng ở nơi đó khiến cô cảm giác vô cùng lạ lẫm
Cứ như Thời Ôn ngoài sững sờ một hồi lâu Sau khi xong một cô gái lên Cô gái qua lẽ bằng tuổi cô mặc đồ công sở màu trắng tóc ngắn lưu loát mặt mày tinh xảo
Cô cảm giác khí chất toả từ cô gái giống Trần Trì bọn họ với chính là trai tài gái sắc
Thời Ôn ngoài cửa bất tri bất giác và nhân viên suốt cả cuộc họp Trước khi tan họp cô nhanh chóng chạy về phòng xuống sopha giống như từng rời khỏi nơi
Không lâu Trần Trì mở cửa Thời Ôn buông tạp chí : “Xử lý xong mọi việc ”
Anh lạnh nhạt “ừ” một tiếng tháo mắt kính xuống xoa xoa mi tâm: “Về nhà thôi”
Thời Ôn cảm giác mệt mỏi cũng chuyện nữa
Trong xe gian trở nên hẹp hòi mà khí lạnh càng lúc càng lớn
Thời Ôn nghi ngờ lo lắng hỏi: “Trần Trì mọi chuyện giải quyết xong hết chứ”
Trần Trì vẫn im lặng cúi đầu
Thời Ôn nhăn mày từ lúc họp xong trở về văn phòng đến lúc hai trong xe cũng thèm liếc cô một cái
Cô biết đã xảy chuyện gì chỉ thể cầm chặt tay : “Trần Trì ”