Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 111
- Nhà
- Tình Yêu Không Lối Thoát
- Chương 111 - Phiên Ngoại 3: Bảy năm của Thời Ôn
Bầu khí trong phòng bệnh cực kì áp lực
Tay Thời Noãn mẹ Thời nắm chặt cô cũng cảm thấy đau nhức mà chỉ khô khốc hỏi: “Còn chân của em gái cháu thì ạ Chảy nhiều máu như con bé còn khiêu vũ nữa…”
Bác sĩ an ủi: “Cháu cần lo lắng quá em gái cháu nghỉ ngơi một thời gian là ”
Bác sĩ khỏi phòng mẹ Thời đã vùi mặt chăn nấc lên Thời Noãn nhắm chặt mắt đành lòng hai
Lúc trời gần sáng Thời Ôn tỉnh
Tay cô chỉ nhúc nhích một cái mẹ Thời đã bật dậy thấy cô trào nước mắt: “Tiểu Ôn con uống nước ”
Thời Ôn mở mắt liền chằm chằm lên trần nhà tiếng nào
Mẹ Thời tranh thủ rót một ly nước đưa đến bên miệng cô: “Nào con uống chậm một chút”
Thời Ôn động đậy
Giằng co vài giây mẹ Thời buông ly nước nghẹn ngào : “Con đang trách mẹ Con cho mẹ cơ hội giải thích Tiểu Ôn Nếu con thật sự thích thằng bé…thì ba mẹ cũng ngăn cản nữa…”
Thời Ôn che mặt hai tròng mắt đỏ hoe: “Anh xuất ngoại …”
Mẹ Thời cầm chặt tay của cô cực kỳ đau lòng
“Vốn dĩ con giữ nhưng mẹ cản con cho con ngoài…”
Không thể nghi ngờ những lời của cô chẳng khác gì đâm một nhát tim mẹ Thời
Thời Ôn bộ dáng thống khổ nỉ non của mẹ Thời sâu trong nội tâm như thuốc độc đang tràn lan càng ngày càng đắng chát Cô kéo chăn trùm qua đầu giấu cả
–
Ngày xuất viện Thời Ôn một lần nữa thấy ánh mặt trời Những ngày cô viện nhất quyết chịu khỏi phòng Lúc ánh sáng mặt trời đột ngột xông tới khiến hai mắt cô cay cay
Trên đường về nhà mẹ Thời ôm lấy cánh tay cô cả một đoạn đường đều im lặng
Thời Ôn tới con đường mới chỉ tuần thôi đây chính là nơi cô đuổi theo xe của Trần Trì
“Hôm con giữ nhưng mẹ cản con Đến lúc con xuống lầu cũng con nữa Mẹ Trần Trì xuất ngoại thật …”
Thời Ôn ôm lấy mẹ Thời gục ở vai bà oà : “Mẹ con xin nhưng con thật sự khó chịu quá…”
– —
Thời Ôn chậm rãi điều chỉnh xong tâm trạng so với an tĩnh hơn nhiều
Trước hai ngày diễn kì thi đại học mẹ Thời tổ chức một party nhỏ cho hai chị em còn tự tay làm một cái bánh kem thật lớn
Trên đó còn : “Chúc hai cục cưng của mẹ như ý nguyện”
Bánh kem tan trong miệng mềm mại cực kì những lo lắng cùng muộn phiền cũng giống như hoà tan theo bơ biến thành vị ngọt
Vào ngày thi đại học Thời Ôn búi tóc lên cô trong gương cũng cảm giác gì đặc biệt
Đi cửa mới cảm thấy thời tiết hôm nay thật mát mẻ
–
Kỳ thi đại học kết thúc bộ học sinh lớp 12 như sôi trào
Mặt trời của ngày hôm đó đặc biệt rực rỡ Thời Ôn ở giữa sân trường xung quanh là gương mặt tươi của những học sinh khối 12 trải qua kì thi sinh tử bầu khí vui vẻ náo nhiệt Thời Ôn bật cô cảm thấy bản thân cũng sẽ dần dần lên thôi
Tựa như cô với : Hai chúng nhất định sống thật
Cô cảm thấy đáng lẽ còn thêm một câu: Cho dù chúng ở chung một chỗ
Thế nhưng hạnh phúc đến bao lâu niềm đau đã ập tới
Ngày hôm khi kết thúc kì thi đại học thời tiết ba Thời lái xe chở mẹ Thời sang khu phố bên cạnh để lấy quà đã đặt cho các cô đó may…gặp tai nạn
Khoảnh khắc nhận tin tức Thời Ôn phảng phất giống như ai cầm búa gõ mạnh đầu gõ thẳng linh hồn của cô
Hình ảnh tai nạn ở kiếp rõ mồn một ngay mắt cảm nhận sâu sắc khi chướng ngại vật đè nặng thân cô mờ mịt bản thân hao tổn một chút gì ngây ngốc sang Thời Noãn
Các cô còn sống
Cảnh sát thở mạnh vẻ mặt cảm thông: “Ba mẹ các cháu mất ”
Họ hàng thân thích cũng đến
Thời Noãn thương tâm quá độ lập tức đổ bệnh
Thời Ôn nháo cực kì yên tĩnh trưởng bối tới an ủi cô cô cũng chỉ nhẹ nhàng gật đầu cảm ơn
Đêm đến cô co rúc salon ánh mắt vô hồn Thời Noãn ở giường bệnh
Cô dám ngủ nhắm mắt cô nhớ tới ngày đó ở trong phòng bệnh cô những lời làm tổn thương mẹ
Bị dồn đến đường cùng nên cô mới trách mắng mẹ thân yêu nhất của cô cũng còn cơ hội để xin nữa
Thời Ôn bây giờ một thân một chiếc ghế salon như con thuyền mà cô đang lênh đênh mặt biển lạnh giá rõ phương hướng thấy lối
Mơ mơ màng màng ngủ mất trong mộng một con chim ưng đang cõng cô bay nhanh Lúc đầu cô còn sợ hãi nó giữ ném cô xuống biển đó Thời Ôn phát hiện mặc kệ nó mệt mỏi bao nhiêu mặc kệ đường xá xa xôi cỡ nào nó cũng gắt gao ôm lấy cô
Thời Ôn cảm thấy rốt cuộc cũng thể nghỉ ngơi cô buông lỏng tay chân tuỳ ý để nó ôm lấy
–
Hai ngày Ôn Tư Sương đến bộ dáng tiều tuỵ của cô mặt tỏ rõ đành lòng:
“Tiểu Ôn mẹ ở đây Con còn mẹ mà”
Giọng ôn nhu như thế nhưng chuẩn xác khơi mào dây thần kinh mẫn cảm nhất của Thời Ôn:
Lời đả thương lập tức xuất : “Mẹ chết nếu bà thay thế thì bà chết thay bà ”
–
Phòng bệnh đen kịt Thời Ôn rúc ở ghế salon trong đầu lúc thì là gương mặt của mẹ lúc thì là gương mặt của Ôn Tư Sương thay chuyển đổi đều mang dáng vẻ đau lòng như
“Tiểu Ôn…”
Thời Ôn giật giật thân thể qua
Quan Ngọc bên cạnh ghế sopha ánh mắt đau xót đưa đồ vật trong tay cho cô: “Uống chút sữa bò nóng ngủ sớm Dạo em gầy quá…”
Thời Ôn vài giây đó mới chần chờ nhận lấy
Quan Ngọc nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Khi còn bé em thích nhất là uống sữa bò nóng”
Thời Ôn uống một ngụm sữa bò tràn trong miệng bỗng nhiên cô cảm thấy khổ sở
Nếu nhớ sai đây cô đã từng hứa với một … cô trở thành một ấm áp giống như sữa bò nóng
Thế nhưng cô làm
Không ai ở bên cạnh cô ai sưởi ấm cho cô cô cũng thể làm bên cạnh cảm thấy ấm áp
Sóng biển vỗ đá ngầm gió biển mặn cuồng dã thổi biển giương mắt thế giới trống trải ngoại trừ biển cũng chỉ bầu trời
Thời Ôn một mỏm đá con chim ưng đang cặm cụi bắt cá
Nó bắt vài con cá ném lên tảng đá con cá giẫy lên liều mạng hô hấp
Thời Ôn thấy chút đau lòng: “Chúng thả nó ”
“Vậy cô sẽ chết đói” Chim ưng hung hăng trừng mắt cô
Cá trong nước sôi cuồn cuộn khói mờ mịt như sương mù bay lên
Mắt Thời Ôn sáng lên: “Canh cá giống sữa bò nóng quá”
Cô múc một bát canh cho chim ưng nó cô một cái đó mới xoay lưng bắt đầu ăn
Thời Ôn chằm chằm bóng lưng của nó một hồi cúi đầu xuống yên tĩnh ăn ăn xong mới phát hiện nó đang
Móng của nó thương lông vũ cũng mất vài cái
Thời Ôn nhẹ giọng hỏi: “Tôi thể ôm một cái ”
Nghe cô nó trực tiếp nhào trong lòng cô đầu nhẹ nhàng ghé lên vai cô
“Cô sẽ mãi mãi ở bên cạnh ” Nó đột nhiên hỏi
Cô nhu hoà vuốt ve lông vũ nó cơ thể nó cảm nhận độ ấm của cô cơ bắp nhảy lên giống như nhịp tim
Thời Ôn ngẩn sóng biển đó chậm rãi : “Tôi nghĩ từ đến nay luôn là bạn của ”
Sóng biển điên cuồng xô đến dòng nước lạnh như băng bắn cánh tay của Thời Ôn
Nó vỗ cánh vài cái cuốn cô trong ngực: “Thuỷ triều lên mang cô ”
–
Thời Ôn bắt đầu đúng giờ ngủ đúng giờ thức dậy tinh thần cũng chuyển biến theo chiều hướng
Khai giảng Thời Ôn cùng Thời Noãn tạm chia tay Thời Noãn học cùng trường với cô cô nàng đã như ý nguyện đậu trường chính trị và pháp luật
Sân trường đại học cực kỳ xinh tân sinh viên tinh thần phấn chấn vui vẻ lạc quan trong mắt còn mang theo ánh sáng của niềm tin và ước mơ
Ba bạn cùng phòng của Thời Ôn thích các cô cũng tự giới thiệu nhiệt tình
Nhạc Cẩm Vu Đồng Bối Thi
Thời Ôn các cô tán gẫu vui vẻ thi thoảng cũng đáp vài câu
Đếm giờ tắt đèn ở KTX Thời Ôn gửi tin nhắn cho Thời Noãn đó mới giấc ngủ
Hai giờ sáng Thời Ôn mở mắt cô chần chờ trần nhà điện thoại Cuối cùng trùm chăn kín mít bức bản thân ngủ
Đã còn nữa
Không ở đây nữa
Thời Ôn liên tục mất ngủ cả nửa tháng uống bao nhiêu sữa bò nóng cũng tác dụng
Một trận mưa lớn trút xuống cô trực tiếp sốt cao
Sáng sớm chim chóc líu ríu Thời Ôn ở giường trong ktx cách màn cùng cửa sổ thuỷ tinh bầu trời bên ngoài
“Tiểu Ôn mua bữa sáng cho là bánh bao với sữa đậu nành”
Trong khoảnh khắc cắn miếng bánh bao Thời Ôn bỗng nhiên bật
Trần Trì…
Cô đau đớn che mắt đến nỗi mất khống chế
–
Sau khi lớn một trận Thời Ôn phát sốt
Thời Noãn đến thăm cô cũng ở chăm sóc vài ngày
Sáng thứ hai Thời Ôn tắm nước nóng thay một bộ quần áo sạch sẽ búi gọn tóc lên
Đám Nhạc Cẩm cũng biết cô đã trải qua những gì chỉ cảm thấy qua lần cô nhất định sẽ hơn
cũng là “diệt cỏ tận gốc” trong những đêm khuya Thời Ôn biết rằng những lúc cô thút thít nỉ non đều bạn cùng phòng
Cô gái ban ngày rạng rỡ ôn nhu tại đêm đến nhiều bi thương như
Một lần nào đó khi kết thúc buổi tiệc liên hoan của phòng các cô Thời Ôn uống nhiều rượu các cô hỏi lí do Thời Ôn – bởi vì một nam sinh
Ba bày mưu tính kế cuối cùng chọn ưu tú nhất trong hội những theo đuổi Thời Ôn
Các cô nghĩ cách sắp xếp cho hai gặp mặt thể ở quán cà phê để tìm hiểu sâu hơn
Lúc Thời Ôn đối diện với nam sinh ở quán cà phê cô thoải mái
Nụ ôn nhu làm thần trí của nam sinh hoảng hốt
Thời Ôn dùng phương thức ôn nhu nhất để cự tuyệt
Nam sinh nghẹn họng cả buổi cuối cùng chie gian nan hỏi một câu: “Tôi thể hỏi gì ”
Cô cần nghĩ ngợi: “Anh đáng yêu”
Nam sinh sững sờ: “Đáng yêu…Cái để hình dung về nữ sinh ”
Cô khẽ: “Ý chính là…đáng để yêu”
–
Người theo đuổi Thời Ôn ngày càng nhiều cô cũng càng ngày càng cảm thấy bản thân như chết lặng
Cô dùng thái độ lễ phép nhất để từ chối tất cả
Có một ngày cuộc thi kết thúc cô cầm lấy chiếc cup lạnh buốt tay cảm giác kì quái bắt đầu phiêu bạt trong thân thể
Cô chợt nhớ tới đã lâu lắm về nhà
Sau khi thi xong cô gọi điện cho Thời Noãn Thời Noãn đang bận rộn chuẩn cho cuộc thi biện luận lớn nhất cả nước qua loa vài câu là tắt điện thoại
Phía là Ôn Tư Sương đang gọi cô đầu cô đau nứt nhanh chóng chạy
–
Bối Thi cùng Vu Đồng quyết định ngoài dạy múa để kiếm thêm chút tiền Các cô trải qua bao khó khăn vất vả lắm mới lôi kéo quan hệ cuối cùng cũng tìm một trung tâm học thêm tệ lắm
Hai chuẩn lôi kéo Thời Ôn làm cùng nhưng cô hứng thú lắm Chỉ là khi thấy tên của trung tâm học thêm Thời Ôn chỉ do dự vài giây đã đồng ý
Ngày đầu tiên dạy Thời Ôn gặp Tôn Thường là giáo viên vũ đạo hồi cấp 3 của cô đó gặp Sở Bách kí ức cứ như thế mở
Góc cua của cầu thang giống như một nam sinh cao gầy đang đó Trong phòng học hình ảnh đầu ngón tay của nam sinh kẹp lấy viên cờ màu đen bỗng dưng trở nên rõ ràng
Bỏi vì ba vẫn còn là sinh viên đại học nên sắp xếp dạy múa cho các bạn nhỏ
Trê con dễ dạy Bối Thi cùng Vu Đồng dạy một lúc đã mất hết bình tĩnh Vốn dĩ Thời Ôn cũng hứng thú lắm nay một đám con nít giày vò trong đầu chỉ mong nhanh nhanh về nhà
“Các em mà lời thì bọn chị sẽ dạy nữa” Bối Thi chống nạnh thở phì phò
Thời Ôn cong khoé miệng đột nhiên một bé gái nhào cô cô vội vàng ôm lấy sợ bé ngã
Cô vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cô bé nho nhỏ một đoàn cuộn trong ngực cô
Lúc rời cô bé còn vẫy tay với Thời Ôn mắt to tròn ngập nước chọc trìu mến
Thời Ôn biết tìmh cảm từ mà đến nhanh như cô xổm xuống xoa xoa gương mặt nhỏ bé : “Ngày mai cô Tiểu Ôn nhất định sẽ đến”
Trên đường về trường học ba ghé một quán ăn lót bụng
Thời Ôn gọi một phần bánh gạo bánh gạo còn nóng cô chậm rãi ăn một tay nghịch điện thoại
Bỗng nhiên xuất hiện một tin tức
Thời Ôn vốn định lướt qua nhưng hai chữ khiến cô ngẩn
C&S
Một công ty mới thành lập
Thời Ôn bắt đầu chú ý tin tức về công ty Mãi cho đến một ngày cô rốt cuộc thấy hai chữ “Trì tổng”
Anh xuất ngoại là lựa chọn chính xác
Anh sống còn trở thành đàn ông vô cùng ưu tú ở vị trí mà xứng đáng nhận
–
Sau khi nghiệp trải qua nhiều trắc trở các cô quyết định thuê nhà ở cùng một tiểu khu
Thời Ôn cùng Nhạc Cẩm ở với
Hôm dọn nhà Thời Noãn cũng đến giúp một tay Tối đến hai chị em ngoài tản bộ
Thời Ôn nhắc đến C&S
Thời Noãn thấp giọng hỏi: “Em cảm thấy “S” là tắt họ của em”
Thời Ôn lắc đầu: “Anh đang ở nước ngoài Thẩm Mạch giám sát lẽ là tắt họ của Thẩm Mạch”
Thời Noãn há mồm những lời nặng nề nhưng những việc liên quan đến thì chỉ cần mở miệng những lời chính là nặng lời
Một năm Hai năm
Hai năm các cô thăm ba mẹ
Thời Noãn nhịn nổi: “Thời Ôn lúc đầu là lựa chọn xuất ngoại rời xa em”
“Đó là bởi vì cách nào thoát khỏi Thẩm Mạch cũng hy vọng bản thân thể trở nên lớn mạnh” Thời Ôn nhẹ giọng : “ em hiểu ý của chị”
Thời Noãn lời ít ý nhiều: “Bây giờ đang ở nước ngoài phát triển Em cũng nghiệp hai năm cũng trở về Thời Ôn lẽ Trần Trì đã quên em lẽ sẽ về nước nữa ”
Thời Ôn chuyện
Thời Noãn: “Em lãng phí quá nhiều năm”
“Em cảm thấy lãng phí” Thời Ôn
Thời Noãn đầu kinh ngạc phát hiện cô đang
“Là em cam tâm tình nguyện” Thời Ôn giữ chặt tay cô nàng: “Bây giờ em ”
“Anh trở về em gặp Những chuyện đó em nghĩ nữa”
“Bây giờ em làm những việc thích cuộc sống phong phú”
“Chúng em đều đã tuân thủ theo lời hứa cả hai sống là ”
Thời Noãn cô đột nhiên hỏi: “Nếu một ngày Trần Trì về em phát hiện sống thì ”
Cô : “Đến gần khiến cho cách nào rời khỏi em”
“Vậy nếu như sống ”
“Trong lòng chúc phúc là ”