Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 109
- Nhà
- Tình Yêu Không Lối Thoát
- Chương 109 - Phiên ngoại 1: Bảy năm của Trần Trì
(Tứ chi thoát lực: 四肢脱力 các bạn thể hiểu nôm na là cả tay cả chân đều còn sức lực nhá:v)
“Trần thiếu đến giờ ăn cơm ” Y Thư liếc mắt Thẩm Mạch vẫn đang đánh máy bên cạnh Áp lực trong phòng đủ để ứa mồ hôi lạnh
Trần Trì giống như suy đoán ngay cả nhúc nhích cũng
Sau mấy phút yên lặng Thẩm Mạch khép máy tính
“Hôm nay việc nên sẽ về nước Y Thư ở đây với chủ chờ tin tức của ”
Bà nhanh chóng thu dọn đồ đạc
Cuối cùng bà liếc mắt về phía đứa con trai quỷ quỷ của :
“Chuyện trường học con cần quan tâm Mười tiếng con Ôn gia đợi Thời Ôn cũng chịu xuống Con lên tìm nó nó cũng thèm giữ con đó chính là sự thật”
“Bây giờ con đã đến đây thì đừng cả ngày suy nghĩ những chuyện Số điện thoại của Thời Ôn bất kì những gì liên quan đến nó mẹ sẽ xoá sạch Nếu để mẹ biết con còn chịu học tập như cấp 3 thì đừng mơ về nước”
Ngữ khí của Thẩm Mạch nguội lạnh xong cũng hề Trần Trì thêm một cái giẫm giày cao gót rời
Trần Trì vẫn nhúc nhích
Vài ngày Y Thư gọi điện cho Thẩm Mạch
“Thẩm tổng…Trần thiếu …” Anh nhíu nhìu mày đây là lần đầu tiên cảm thấy bản thân bất lực: “Cậu chịu ăn cơm đã gầy lắm …”
Dù cũng chỉ mới 18 tuổi đầu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ to xác thân hình cao lớn lúc cuộn giường chẳng khác gì một khung xương
Y Thư yên lặng thầm ở trong lòng mấy câu mấy lần thẳng nhưng cuối cùng vẫn làm
Ngày hôm Trần Trì ngất xỉu đưa bệnh viện Thiếu dinh dưỡng trầm trọng Y Thư cũng mệt mỏi chịu nổi đây chính là tra tấn tâm lý kinh khủng nhất mà từng trải qua
Bây giờ đang phụ trách chăm nom nếu xảy vấn đề thì…
Y Thư ngoài hút thuốc rời Trần Trì liền tỉnh
Một đôi mắt đen láy như nước đọng hề gợn sóng
“Trần Trì nhất định sống …Thế giới lớn…”
“Dùng thiện ý đối xử với tất cả mọi đừng làm ai thương kể cả bản thân cũng Như thế mới cảm nhận tình yêu xung quanh ”
Trần Trì giường bệnh bỗng nhếch lên khoé miệng
Ai cần tình yêu của khác
Ngốc Từ đến nay thứ duy nhất mong ước chính là tình yêu của cô
Ngây thơ
Cô gái ngây thơ như nhỡ khác làm tổn thương thì Bị gạt thì làm bây giờ
Cô nhất nên ở bên
Cậu chợt xuống đột nhiên cổ họng truyền đến từng trận buồn nôn khó chịu rút dây truyền dịch
Cậu nên mềm lòng lúc nên trói cô mang cô đến một nơi mà ai biết chỉ hai ở bên …
Đáy mắt Trần Trì nhảy lên điên cuồng môi mỏng chậm rãi nhếch lên đôi môi vốn đã khô khốc bởi vì căng mà bật máu
Y Thư còn hút xong một điếu thuốc đã thấy Trần Trì chạy ngoài Nhìn Trần Trì sống sờ sờ dùng sức vọt bên ngoài Y Thư vội vàng ném điếu thuốc nhanh chóng đuổi theo
Người phía biết lấy sức lực lớn như trực tiếp cởi áo vest ngoài cắn răng chạy theo
Chạy xuống cầu thang bỗng nhiên thấy
Y Thư chửi thầm vài câu đó chạy bên ngoài gọi điện cho Thẩm Mạch
Điện thoại chuyển cũng đã thấy Trần Trì một tán cây trong hoa viên
“Chúng nhất định sống ”
“Anh sẽ sống thật ”
“Em tin ”
Một lần một lần giọng cứ như ác mộng tan lặp lặp Phảng phất nhue cô đang ở mặt tái diễn câu đó: “Em tin tưởng ”
Tựa như ở mặt chính miệng những lời
Đôi mắt Trần Trì đã chuyển sang màu đỏ tươi bàn tay nắm chặt mu bàn tay cùng cánh tay nổi đầy gân xanh
Vì ở đó mà chịu cho ôm
–
Trần Trì giống như khôi phục như bình thường hàng ngày chỉ học ăn cơm về ngủ
Vào ngày Y Thư rời Trần Trì chằm chằm ngoài cửa sổ thanh âm cao thấp biết đang cho ai
“Trừ cô ai thể khống chế ”
Y Thư chuyển những lời cho Thẩm Mạch
Cảm thấy với “cô ” còn cần tìm hiểu thêm
Hai tháng Y Thư nhận điện thoại của Trần Trì lúc rạng sáng
Ngày đó trời nổi cơn dông Trần Trì từ trong ác mộng tỉnh nghĩ đến Thời Ôn
Nghĩ đến cô vì mà băng bó miệng vết thương nghĩ đến cô dùng thanh âm ôn nhu để dỗ dành nghĩ đến gương mặt nhỏ nhắn của cô hồng lên khi cô mỉm nghĩ đến khi cô rầu rĩ vui…
Tại đồng ý cho xuất ngoại
Cậu hung ác ném bình hoa tủ đầu giường xuống đất tia chớp bên ngoài như vẽ hành động như quái thú của
Cậu mệt mỏi tê liệt ngã xuống cánh tay đâm mảnh thuỷ tinh
Trần Trì miệng vết thương ngây ngốc
“Ôn Ôn thương ”
Cậu cực kì uỷ khuất duỗi cánh tay chờ đợi đôi tay mềm mại chạm chờ đợi cô lo lắng cùng đau lòng…
“Y Thư”
Sau khi sét đánh một tiếng điện thoại mới kết nối đầu bên cũng vang lên một hồi sấm chớp dữ tợn
Cậu lặng lẽ : “Giúp xem cô ngủ ngon ”
Y Thư đã sớm hình thành thói quen rạng sáng đánh thức tuy ngạc nhiên lắm nhưng cũng tránh khỏi nghẹn họng
“Còn nữa giúp tìm bác sĩ tâm lý”
Y Thư bay nước ngoài theo Thẩm Mạch vài chục năm từng lần nào rời Thẩm Mạch nhiều như Bởi vì là một trợ lý thể thay thế nhiều chuyện quan trọng đích thân làm
Bởi mà Y Thư mới nghi hoặc biết Thẩm Mạch đang nghĩ gì Vì thời điểm bà vô tình thì quá vô tình
–
“Tôi là George” Người phụ nữ nhíu mày vươn tay về phía Trần Trì : “Tôi thích giúp những mắt trị liệu”
Trần Trì lẳng lặng cô cũng ý định vươn tay đáp
George thèm để ý xuống đối diện với chậm rãi : “Đây là cách gặp mặt của bệnh nhân cần ỷ bác sĩ tâm lý ”
Lại tự hỏi tự đáp: “Chắc ”
Cô cong môi: “Anh thể tin tưởng nhưng mà cũng nhất định tâm ý mà tin tưởng”
“Tôi sẽ tiến thế giới của thế giới đó đen chỉ và chúng sẽ dựa sự đau khổ của thể trút sang cho bởi vì hề sợ Trần Trì cho nên tâm ý tin tưởng ”
“Căn cứ các dấu hiệu chứng hậm hực”
“Anh đè nén quá nhiều nên cần phát tiết đập phá đồ vật quá lãng phí tự hại là Trần Trì học quyền ”
–
“Kết quả chẩn đoán là đã khoẻ ”
“Nghe mở công ty bây giờ đang con đường lập nghiệp ”
“Rất mọi thứ đang phát triển theo chiều hướng Hợp tác vui vê mà vẫn khuyên nên về nước vội bây giờ đến lúc thích hợp để thấy cô gái ”
Trần Trì cầm lấy kết quả chẩn đoán ánh mắt nhìm đối diện hình như là đang George giống như đang khí
“Cảm ơn…”
–
“Y Thư”
“Vâng Trần thiếu”
“Tôi về nước”
Y Thư từ giường bật dậy bên ngoài trời đã tối đen thành một mảnh:
“Cậu cái gì”
“Tôi về nước một chuyến Giúp chuyển lời cho Thẩm Mạch”
Điện thoại cắt đứt Y Thư gần hai năm nay nhận điện thoại của Trần Trì đối với sự chuyển biến to lớn về thái độ của khiến kịp tiếp thu tiêu hoá hồi lâu
Ngồi hơn nửa giờ bỗng nhiên nghĩ đến một câu của Trần Trì:
“Trừ cô một ai thể khống chế cả”
“Cô ” là ai đã cần tìm tòi nghiên cứu nữa
–
Trì bệnh tâm lý thành tích mở công ty hình tượng đã quá hảo
Anh sống còn trở thành một ưu tú
Trần Trì máy bay tự tổng kết xem bản thân đã trở thành mẫu ngươid lý tưởng trong mắt Thời Ôn
Y Thư ở sân bay đón Trần Trì trong giây phút thấy chút ngây
Âu phục vặn tóc đen lưu loát lệ khí cũng tản Nhớ rõ lúc rời tóc mái đã dài đến mí mắt quần áo bởi vì cân nặng giảm mạnh mà trở nên rộng thùng thình cả áp khí thấp khiến khác khó thở
“Trần thiếu đến khách sạn nghỉ ngơi ”
“Không cần đến viện vũ đạo Nam Đều”
Y Thư cảm thấy nhiều khi một số chuyện trùng hợp hoặc thể là khéo
Anh chút hiểu tại hành hạ bọn họ như
Mưa ngừng vỗ cửa sổ sát đất trượt dài thành từng vệt nước cửa kính nhiệt độ bởi vì trận mưa mà nguội lạnh vài phần
Bên trong quán cà phê ánh đèn ôn nhu liền thấy ấm áp mà Trần Trì ngày nhớ đêm mong đang cửa sổ sát đất ánh đèn mặt mày ôn nhu
“Nam sinh đối diện với cô là ai”
Trần Trì thanh âm của biết hỏi thành lời nhưng còn sức lực để hỏi nữa
Khuôn mặt bình thản của Y Thư xuất hiện khe hở hô hấp hỗn độn
Trạng thái của Trần Trì lúc giống với lúc ở sân bay vẫn là kiểu tóc đó vẫn là gương mặt đó cũng là kiểu quần áo như nhưng khí tràng đã thay đổi
Cặp mắt đen tối như địa ngục
Y Thư cũng biết tại biến hoá nhanh như cả phảng phất giống như rơi xuống hầm băng
“Không quan trọng”
Trần Trì kết luận
“Tôi còn việc mau đưa sân bay ” Trần Trì chuyển ánh mắt tới phía biết nghĩ đến cái gì đột nhiên : “Cảm ơn”
Hô hấp của Y Thư chút khó khăn
Vài ngày Y Thư nhận điện thoại của Trần Trì nhưng đầu bên là giọng của một nam sinh khác
Nam sinh luống cuống tay chân nhặt điện thoại của Trần Trì lên danh sách liên hệ đều là chữ Ả Rập hề ghi chú Cậu trực tiếp ấn cái thứ nhất
“Anh là nhà của Trần Trì Tôi đã chọc mắt của nhiều máu ô ô ô…”
Tiếng Anh thuần khiết thanh âm vô cùng lo lắng e ngại nức nở
Tay Y Thư run lên nhanh chóng chạy đến văn phòng của Thẩm Mạch
“Mất tròng mắt”
“Tôi biết…Thật xin ô ô ô…”
Y Thư đem tình huống thuật cho Thẩm Mạch
Thẩm Mạch trầm ngâm hai giây đó :
“Cậu đến đó Nhất định chữa mắt cho Trần Trì”
“Vâng”
–
“Mắt thoạt vấn đề gì nhưng chẳng khác mù là mấy”
“Hơn nữa chứng nóng nảy”
Y Thư gãi tóc ngắn hiểu tại một nam sinh thể giày vò nhiều lần như
Sau khi George biết Trần Trì về nước liền nổi điên rống lên:
“Không đã với là về nước Chúng hợp tác như tại về nước”
“Vì lời của Cô gái chính là ác mộng của tránh cô thật xa Tôi mới là duy nhất mang thấy mặt trời đừng nên cố chấp như ”
Trần Trì tựa ở giường bệnh im lặng chằm chằm ga giường
Anh liếc thấy bình hoa mặt bàn duỗi tay lấy tới ném qua vẻ nhẹ nhưng lực đạo vô cùng lớn nặng nề nện vai của phụ nữ
George kêu thảm một tiếng bình hoa vỡ nát cô che bả vai
Trần Trì giương mắt con ngươi âm lãnh:
“Cô còn nữa ”
–
Y Thư mơ hồ cảm thấy George thích hợp cuối cùng vất vả tìm kiếm thì gặp Leon
“Leon tất cả nhờ ”
“Khách khí khách khí”
Vì ngày đó biết Leon mang Trần Trì về nước Y Thư sợ đến nỗi phun cả nước trong miệng
“Sao mang về nước Anh biết lần …”
“Tôi biết rõ” Leon cắt ngang : “Yên tâm”
“Vì dẫn trở về gặp cô ” Trần Trì dựa ghế xe hai tay để đầu gối nắm chặt
Leon méo miệng: “Không gặp cô ”
Hơn mười phút nữ sinh từ siêu thị Bên ngoài mưa phùn bay bay nữ sinh mang dù xách theo túi chậm rãi sang đường
Leon híp híp mắt: “Hoá là mua băng vệ sinh”
Không khí bỗng nhiên lạnh như băng
Anh chậm rãi đầu chỉ thấy Trần Trì đang âm trầm ánh mắt lạnh lẽo sắc bén như dao găm
Leon thổn thức
Bệnh nhân tức giận …
Ánh mắt liếc qua thân ảnh Trần Trì dám thêm cúi đầu gọi điện cho Y Thư
“Y Thư giúp gửi bưu kiện gửi ngay lập tức”
“Cậu gửi cái gì”
“Nước đường đỏ túi chườm ấm dù”
“…Vâng”
Leon chút hăng hái mà :
“Sao hỏi cô bạn trai ”
Động tác của Trần Trì cứng đờ hàm răng căng thẳng
Leon thưởng thức biểu tình của vài giây cuối cùng : “Tôi đã tìm hiểu nam sinh bạn trai của cô Mấy năm nay Thời Ôn cũng hề yêu đương”
Mắt Trần Trì sáng lên ngây vài giây
Chốc lát : “Tôi về”
“Hả Không tìm cô ”
“Tôi còn hết bệnh”
–
Lại qua hai năm Trần Trì nhận kết quả chẩn đoán của Leon
“Anh thể về nước” Leon
Trần Trì yên lặng nhắm mắt hồi lâu mới trả lời:
“Không về”
Sau đó khỏi phòng khám
Đêm đến Trần Trì trằn trọc
Trong mộng lúc thì là bộ dáng Thời Ôn lúm đồng tiền như hoa nhỏ khi thì là bộ dáng đáng sợ lúc phát bệnh đập phá đồ đạc
Trị hai năm về nước một lần liền huỷ
Bây giờ trị hai năm nếu lần về nước … Nếu như cô thấy bộ dạng lúc nếu như làm cô thương…
Thì tình nguyện chết
–
Hai năm Leon tình cờ gặp Trần Trì thể tưởng tượng nổi xoa xoa mắt:
“Sao còn về nước”
Trần Trì chấm dứt một hội nghị gặp Leon con ngươi lập loè cuối cùng nhàn nhạt gật đầu: “Đã lâu gặp”
Khoé miệng Leon co rút Thấy vẫn là âu phục mắt kính gọng vàng cử chỉ vặn bộ dáng lễ phép kiêu ngạo giống như một quý công tử
“Vì về nước” Leon nghi hoặc hỏi
Trần Trì bình tĩnh : “Bận công việc”
“Anh đùa đúng ”
“Ừ”
“…”
“Giúp trị bệnh thêm một thời gian ngắn nữa ”
“Anh phát bệnh”
“Có lẽ là ”
Leon nhíu mày cũng hiểu phần nào:
“Thật bệnh nhân tâm lý một vấn đề khiến lo lắng đó chính là từng giây từng phút luôn nhớ kỹ bệnh nhớ kỹ bộ dáng dữ tợn khi bệnh tái phát lo lắng rơi đêm tối lo lắng làm tổn thương khác”
“Trần Trì quá khẩn trương Cậu sợ rơi hắc ám địa ngục chỉ lo sợ sẽ làm tổn thương đến Thời Ôn”
Trần Trì chậm rãi tháo kính gọng vàng xuống về xa xa: “Tính cách quyết định vận mệnh”
“Leon cảm thấy vấn đề tâm lý của lúc nặng hơn bây giờ nặng hơn”
“Tôi sống cũng nhưng vì cô sẽ cố gắng cứu vớt chính sống thật ”
–
Một năm khi đạt câu trả lời khẳng định của Leon Trần Trì chuẩn về nước
Trên máy bay một lần nữa vạch rõ ưu điểm của cảm thấy bản thân bây giờ chính là hình mẫu lý tưởng trong lòng Thời Ôn
Thiệu Hành xuống bên cạnh nghĩ nghĩ một hồi hỏi: “Hai năm nay đều 25 tuổi nhỉ”
“Ừ”
“Vậy lần về tranh thủ bắt cô ”
Ánh sáng nơi đáy mắt Trần Trì ngưng
“Có tính toán gì Chẳng hạn như kết hôn”
Trần Trì chuyện ngoài cửa sổ
Hỏi cô nhớ
Lúc ngay cả chớp mắt một cái cũng để mặc rời
Hỏi cô bộ dáng của bây giờ cô hài lòng
Anh còn sống hơn nữa sống
Hỏi cô bây giờ Trần Trì đã đủ tư cách để ở trong sinh mệnh của cô trở thành mà cô thể vứt bỏ trở thành mà cô tâm ý yêu