Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 106
Trần Trì nữa Hai cách một cái bàn mặt vô biểu tình đối diện với
Tống Đằng ở bên ngoài qua cửa kính mẹ con bọn họ nhất thời trong lòng cảm giác quái dị
Cậu cũng biết giữa Trần Trì và Thẩm Mạch đã xảy chuyện gì chỉ là ở thời điểm C&S sáng lập phần lớn cản trở đều đến từ Thẩm thị lúc còn đang nghĩ một sinh viên làm thể chọc tới một công ty lớn như còn nghĩ tới chạy trốn theo làm việc cho Trần Trì đương nhiên đấy chỉ là nghĩ
khi biết Trần Trì cùng Thẩm Mạch là quan hệ mẹ con cảm giác lúc của Tống Đằng chính là kính nể Trần Trì
Trong văn phòng Thẩm Mạch cùng Trần Trì ngưng cuộc chiến tiếng động
Thẩm Mạch mở miệng “Sau khi giao Thẩm thị cho con mẹ sẽ xuất ngoại bao giờ trở về”
Trần Trì mím môi biểu tình cũng đáp
“Cũng bởi vì con là con ruột của mẹ mà là meh cảm thấy con năng lực ” Thẩm Mạch xong yên tĩnh một lát cuối cùng dùng ánh mắt thâm thúy một cái dậy
Trần Trì cũng nhúc nhích một chút tiếng giày cao gót thanh thuý cũng xa dần chằm chằm mặt bàn phản quang thấy thấy rõ cảm xúc đọng nơi đáy mắt
Chạng vạng rơi xuống một trận tuyết nhỏ đoàn phim loạn thành một đoàn sợ mấy phân cảnh chụp cần tuyết còn xong tuyết đã ngừng rơi
Thiên thời địa lợi nhân hoà Chạng vạng mặt trời lặn ở cuối chân trời bông tuyết trắng muốt rơi lả tả theo gió lay động đảo quanh dừng ở cành cây hoa đào bao lâu liền tan
Thời Ôn ở cây hoa đào bầu trời phương xa ánh mắt thông thấu hốt hoảng
“Cut ——” đạo diễn hô: “Tốt lắm”
Thời Ôn buông tay trợ lý chạy tới phủ thêm áo khoác cho cô Trợ lý là cô gái nhỏ mới tới tính tình vui vẻ hoạt bát
“Quá lợi hại chị Tiểu Ôn Ánh mắt dáng vẻ rôdi Thật sự giống như tiên nữ ”
Thời Ôn mỉm nhéo nhéo mặt của cô nàng “Cái miệng nhỏ ngọt như ”
“Thật sự là siêu giống như là khám phá hồng trần một thân thanh phong tiên nữ Còn động tác hứng tuyết cũng là chị ngẫu hứng thêm siêu cảm giác lúc chị đang suy nghĩ cái gì ạ”
Thời Ôn mà mặc kệ cô nàng tiếp tục ríu rít
Rạng sáng 12 giờ chụp kết thúc Thời Ôn mệt mỏi ê ẩm chỉ khát vọng về với ôm ấp của chiếc giường lớn lăn lộn cả ngày cho dù là mùa đông cũng vẫn mồ hôi
Cô ngửa ở sô pha dùng tay banh mí mắt đã đánh loảng xoảng từ nãy tới giờ bức tắm rửa
Tắm rửa xong Thời Ôn mới thanh tỉnh một chút bắt đầu sấy tóc tóc khô mới tắt máy sấy đó liền thấy chuông điện thoại
Là Trần Trì gọi tới khi điện thoại cắt đứt cô đã nhanh chóng ấn Trong lòng kỳ quái Trần Trì bao giờ gọi cho cô muộn như
“Trần Trì”
“Ừm” Giọng của ám ách chút trầm trọng “Mở cửa”
“A” Thời Ôn chớp chớp mắt xỏ giày xuống giường
Ngoài cửa Trần Trì tay cầm di động dựa bức tường đối diện rũ đầu tóc đen cùng áo khoác màu đen đều ướt Cả đều tẩm một tầng nước
Nghe động tĩnh mới ngẩng đầu hầu kết giật giật nguyên bản ôm cô đến áo ngủ của cô cuối cùng đành từ bỏ
“Anh mau trong tắm đừng để cảm lạnh” Thời Ôn thúc giục
Trần Trì tắm rửa xong đầu đắp khăn lông màu trắng tùy ý giường dựa nàng đem khăn lông ném ở một bên “Anh em sấy tóc cho ”
Thời Ôn thích hợp coi cũng nhiều lời giúp sấy tóc Trần Trì thoải mái mà nheo mắt
Máy sấy mới tắt Thời Ôn đã đỡ vai đẩy đến giường đè nặng cô thân thể nóng bỏng
Thời Ôn: “Trần Trì hôm nay em mệt……”
Trần Trì vùi đầu ở cổ của cô cọ cọ “Thật xin hơn nửa đêm vẫn còn đến đây”
“Ý em ”
Hơi thở nóng bỏng của khiến cổ cô ngứa ngáy “Anh biết làm gì ”
Trần Trì xong một nụ hôn tinh mịn mà dừng cổ cùng sườn mặt Thời Ôn ngang qua lỗ tai của cô thấp giọng : “Anh chỉ hôn hôn thôi”
Hôn một hồi Trần Trì kéo chăn che hai trở xuống giường Anh ôm lấy thân thể mềm mại của cô thoải mái thật sự
Thời Ôn dần dần chút buồn ngủ mí mắt bắt đầu đánh
“Ôn Ôn”
Giọng của Trần Trì thực nhẹ cơ hồ giống như khí âm biết rốt cuộc cô thấy
“Ở văn phòng mơ một giấc mơ”
Hô hấp của Thời Ôn cũng thực nhẹ ann phản xạ điều kiện hỏi: “Mơ cái gì ạ”
“Mơ thấy khi còn nhỏ”
Đầu óc Thời Ôn thanh tỉnh vài phần xoa xoa mắt
Trần Trì chống tay bên cạnh đầu của cô đôi mắt nhắm chặt thanh âm trầm thấp như đàn cello sân khấu trống trải
“Khi còn nhỏ tên là Trần Trì Sinh bởi vì ba tên là Trần Sinh ông thích trẻ con đợi khi sinh liền thêm một chữ “Trì” khi bọn họ ly hôn chữ “Sinh” bỏ ”
“…… Thật ba của trượt chân ngã”
Thời Ôn tỉnh táo
Cô hé răng ngẩng đầu xem Anh vẫn như cũ nhắm hai mắt
“Anh trốn đến ban công ông cầm bình rượu tới bỗng nhiên oà ” Trần Trì mở mắt đôi mắt đen nhánh giống như nước lặng bất luận cái gì gợn sóng cùng cảm xúc phập phồng “Ông dùng bàn tay đac tàn phế của để xoa đầu …… Sau đó lui dựa ban công cố ý làm ngã xuống”
Thời Ôn ngây ngốc
Lúc Nhậm Xích cảnh sát ở camera thấy chính là Trần Trì tránh ở ban công đàn ông một tay xách theo bình rượu một tay đánh Trần Trì đó đại khái là uống quá say vững cẩn thận nhảy khỏi vòng bảo hộ
“Câu cuối cùng mà ông với chính là tay của ông là do của Thẩm gia làm……”
Trần Sinh là nghiên cứu hoá học chế dược chính là công cuộc mà ông theo đuổi cả đời cũng giá trị duy nhất của ông Đã còn tay cái gì cũng làm
“Trần Trì……” Thanh âm Thời Ôn chua xót cẩn thận ôm lấy
Anh mở miệng giọng bình thản gợn sóng “Thẩm Mạch đem Thẩm thị tặng cho chúng làm quà cưới bà sẽ xuất ngoại bao giờ trở ”
Thời Ôn ngơ ngẩn
Xuất ngoại về
Ra nước ngoài dưỡng bệnh
Hoặc là thật bà ……
Thời Ôn dám nghĩ
Thời Ôn sờ sờ gương mặt của trấn an nghĩ đến cái gì đột nhiên hỏi: “Trần Trì tin chuyện trọng sinh ”
“Không biết” Anh tay ở bên hông cô lướt qua lướt “ nếu như em trọng sinh cũng nhất định đến bên cạnh thể trốn ”
Thời Ôn: “Vậy nếu trọng sinh thì ”
Anh bỗng nhiên hôn hôn cái trán của cô
Cô giống như đang suy tư gì đó ngẩng đầu thấy cằm của đã bắt đầu râu ngón tay cong nhẹ nhàng vuốt ve
“Mặc kệ trọng sinh bao nhiêu lần đều sẽ về phía em”
Trần Trì bỗng dưng cúi đầu ngậm lấy ngón tay của cô khiến cô giật một cái Khoé miệng nhếch lên đáy mắt tình yêu tràn lan ôm chặt lấy cô
Một hồi lâu : “Được ở bên cạnh em cái gì cũng ”
Thời Ôn khi sẽ nghĩ một ít tính cách của Trần Trì sinh đã như
đều quan trọng Hiện tại bọn họ đều cả
“Vậy vĩnh vĩnh viễn viễn ở bên ”
Từ yết hầu phát một tiếng trầm thấp “Từ khi nào biết mấy câu thích ”
“Học Không thích nhất mấy loại lời quanh co lòng vòng ”
“Ừm” Anh thản nhiên đáp hạ giọng “Vậy khi nào em mới nguyện ý ngủ với ”
Thời Ôn bỗng nhiên cảm thấy buồn ngủ “Hôm nay đóng phim mệt mỏi quá”
Trần Trì vuốt nhẹ tóc của cô khẽ thở dài “Ngủ Anh cũng lần đầu tiên ở khách sạn”
–
Sau đó mỗi ngày Trần Trì đều hỏi Thời Ôn một câu khi nào mới thể trở về Thời Ôn cảm thấy gấp gáp điên cũng lăn lộn nữa cô cho một bất ngờ hôm trở về mới cho
Xe của Trần Trì đã sớm chờ ở ngoài sân bay Anh cũng trở cô tiểu khu cô cùng Nhạc Cẩm ở phong cảnh mắt ngày càng quen mắt Trần Trì trực tiếp mang Thời Ôn về tiểu khu mà ở hồi cao trung
Bảy năm qua chỗ vẫn là tiểu khu hoàng kim của Nam Đều cao ốc chung quanh cũng càng ngày càng cao
Hai thang máy đến tầng mười tám Thời Ôn từ cửa sổ sát đất đến những toà cao ốc biết đã xây từ khi nào Hai năm cao trung hai số lần cô tới đây nhiều ít cũng biết đã trị bệnh sợ độ cao từ khi nào
Phòng ở đã trang hoàng một lần vẫn là phong cách đơn giản nhưng lần màu xám nhiều thêm chút hương vị gia đình
Trần Trì đóng cửa Thời Ôn chung quanh phòng khách ký ức cao trung ùa về Cô từng nghĩ sẽ ngày dọn tới nơi ở
“Trần Trì em vui vẻ” Thời Ôn giữ chặt lấy cánh tay của
Anh cầm bàn tay phiếm lạnh của cô hôn vài cái : “Đi tắm nước nóng ”
Thời Ôn tắm rửa xong tắt nước cầm lấy khăn lông liền thanh âm của Trần Trì từ ngoài cửa truyền đến
“Tắm xong”
Thời Ôn khẽ “Tắm xong ạ ——”
Bỗng nhiên đèn phòng khách tắt Thời Ôn sửng sốt vội hỏi: “Làm ”
“Không việc gì cúp điện”
Thời Ôn nhanh chóng lau khô dư quang giống như xuất hiện đủ mọi màu sắc của ánh sáng Cô mặc váy ngủ cách cửa kính mờ bên ngoài loáng thoáng thấy ánh đèn màu màu xanh lục sáng lên đên màu lam màu tím……
Thời Ôn chớp chớp mắt vội vàng chạy ngoài lập tức hương hoa hồng tràn trong phổi
“Thơm quá——”
Mùi thơm của hoa hồng hoà trong khí mỗi một lần hô hấp đều thâm nhập phế phủ cũng quá đậm mà chỉ nhàn nhạt dễ chịu
Mà cảnh tượng mắt cũng làm Thời Ôn ngơ ngẩn Phòng khách to như để đầy ly pha lê trong ly biết đựng chất lỏng gì phát màu sắc khác
Bên ngoài cửa sổ sát đất cao ốc lập loè phòng khách tối tăm nhiều ly pha lê “Tiểu vũ trụ” soi sáng
Trần Trì biết từ nơi nào chạy ôm lấy cô
“Đây là thuốc thử lấy từ phòng thí nghiệm là hương dầu mè thể phát sáng trong hai giờ”
Anh hôn theo mái tóc ướt của cô xuống dán cổ là liên tiếp những nụ hôn nóng rực Thời Ôn thuận theo động tác của nhẹ nhàng hưởng thụ
Trần Trì xoay cô lúc cô mới để ý biết đã tắm khi nào Áo ngủ là đưa bọn họ là đang mặc đồ ngủ đôi
Trần Trì cúi đầu ngậm lấy môi cô cô cũng ôm lấy cổ sờ đến trán ướt cẩn thận đáp nụ hôn của Răng môi gắn bó khăng khít hai phòng ngủ bên trong cũng là hương hoa hồng hương dễ chịu
Trần Trì đem cô ôm đến giường đè nặng cô chậm rãi nghịch tóc mai của cô một cái tay khác xuống vén váy của cô
Thời Ôn chút khẩn trương đặc biệt là cố ý thả chậm động tác đầu ngón tay nhẹ cào làn da đều phát ngứa chọc cô càng thêm bất an