Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 101
Trên bàn trà ngoài phòng khách bữa sáng mà Trần Trì chuyển cho cô trong lòng Thời Ôn ấm áp cắn bánh bao xem di động
Có mất cuộc gọi nhỡ cùng vài tin nhắn
Ban đầu cô còn tưởng là George click mở mới phát hiện hoá là Nhạc Cẩm
Sớm như đã dậy
Bánh bao bàn cũng đủ cho hai ăn Thời Ôn ăn nốt bánh trong tay ăn đó mở cửa phòng
Cửa phòng đối diện vẫn còn đóng Thời Ôn qua gõ gõ
Không lâu cửa mở Nhạc Cẩm trừng mắt cô “Cô là ai ”
Thời Ôn bật “Là bạn cùng phòng của ”
mà lâu nữa sẽ còn là bạn cùng phòng……
Nhạc Cẩm nhạo “Tôi cũng thấy cũng đã báo mất tích đừng nghĩ giả danh thay thế”
Thời Ôn thở dài kéo lấy cô “Được chúng ăn sáng Trần Trì làm xong ”
“Mình ”
“Trần Trì làm từ sớm chỉ hai chúng ăn thôi”
Nhạc Cẩm mắt lé liếc cô một cái dong dong dài dài một hồi mới nhà
“Các làm ” Nhạc Cẩm chậm rì rì hỏi
Thời Ôn đang uống sữa bò thiếu chút nữa phun tới “Hả”
“Hả cái gì Đừng giả ngu với ”
Mặt Thời Ôn nóng lên cúi đầu cắn một miếng trứng chiên “Không …… Cậu đừng bừa”
“Đm” Nhạc Cẩm thanh âm giương lên “Không hôm qua hai ngủ cùng một cái giường ”
Thời Ôn gật đầu như gà con mổ thóc
Nhạc Cẩm bánh bao cũng ăn ném mâm “Cục cưng chia tay Người đàn ông cũng chỉ cái vẻ ngoài thôi chứ làm ăn gì ”
“Cậu cạu cái gì ” Thời Ôn vì Trần Trì giải thích nhưng biết giải thích như thế nào
“Anh cùng ngủ cả một đêm cũng động đến còn thì là cái gì”
Cô đỏ mặt giải thích “Anh …… chạm ”
Nhạc Cẩm thở hốc vì kinh ngạc “Vậy càng vấn đề đã chạm còn thể nhịn xuống tiến hành đến bước cuối cùng tuyệt đối vấn đề Tiểu Ôn tin tưởng cho dù các yêu nhưng tình dục là ”
Thời Ôn nghĩ giải thích cạn lời mà liếc cô nàng một cái Nghĩ đến cái gì miệng nhỏ uống sữa bò : “À thật còn một chuyện nữa với Tiểu Cẩm tính cùng Trần Trì ở chung chúng thể……”
Nói đến đây Thời Ôn khó tránh khỏi mặt đỏ “Mỗi ngày ở cùng như bọn thể…học tập…học tập một chút…”
Lần đến phiên Nhạc Cẩm thiếu chút nữa một ngụm nãi phun tới cô nàng lau lau khóe miệng : “Cái gì Hả Cậu lặp lần nữa”
“Mình ở chung với Trần Trì”
Nhạc Cẩm cúi gằm mặt xuống “Cậu yêu ”
“Không ……”
“Không quan trọng Phương diện của tên đó cũng quan trọng Hơn nữa kể cả hai ở chung ngươi chính là ——”
Thời Ôn nghẹn họng “ mà vẫn thử một chút”
“Cậu chính là bỏ rơi mà”
Thời Ôn ăn nốt một miếng trứng chiên cuối cùng chậm rãi : “Vậy cứ nghĩ như ”
“Cậu đúng là cô gái xa” Nhạc Cẩm vô cùng đau đớn che ngực “Sao thể bỏ mặc cô đơn ở đât như Lương tâm của cắn rứt ”
Thời Ôn cảm thấy chút áy náy nhưng đêm qua cô đã suy nghĩ biện pháp giải quyết “Trong tiểu khu còn một phòng lớn hơn ba phòng một sảnh nếu hỏi một bọn Tiểu Đồng xem hai đồng ý ở cùng ”
Lúc nghiệp các cô bốn ở cùng nhưng ở đây phòng nào lớn như vì thế đành chia thành hai nhóm ở chung
Nhạc Cẩm nhăn mi biểu tình nghiêm túc “Cậu thật sự ở cùng với Trần Trì”
Thời Ôn gật gật đầu
“Thấy sắc quên bạn”
“Đây là chuyện sớm muộn sẽ xảy thôi mà về bọn còn kết hôn”
“Các đã tính đến chuyện kết hôn á”
Thời Ôn vội vàng lắc đầu “Không ”
“Chưa kết hôn đã ở chung Tiểu Ôn ngoan ngoãn giờ hư hỏng lắm nhé”
Nhạc Cẩm lắc đầu thở dài mãi cho đến khi hai ăn xong cơm sáng
Lúc cô nàng mới thoát từ trong sự thổn thức “ một vở kịch tình yêu tham gia ”
“Vở kịch tình yêu gì” Thời Ôn hỏi
“Chính là khiêu vũ cho mấy bạn nhỏ ở cô nhi viện xem đó dạy mấy em đó một chút khiêu vũ”
“Có chứ” Thời Ôn lập tức đồng ý hỏi: “Khi nào ”
“Chiều nay”
“Thân thể của chứ Hôm qua mới máy bay về”
“Không việc gì nghỉ một chút là Trần Trì”
Thời Ôn phồng má buột miệng thốt “Trần Trì cũng thể thức đêm”
Nói xong cũng cảm thấy vấn đề chuyện cái gì mà đem khoe chứ……
Nhạc Cẩm xì một tiếng : “Bảo phương diện đều là do thức đêm nhiều quá đấy”
Thời Ôn chỉ hy vọng lời Trần Trì bằng với tính cách của Trần Trì nhất định sẽ vì câu mà làm chút gì đó để chứng minh thể
Buổi chiều hai tới cô nhi viện ở vùng ngoại ô
Cô nhi viện còn một cái sân khấu nhỏ để phục vụ hoạt động nghệ thuật
Thời Ôn thay xong quần áo thì gặp mấy cô bé ở ngoài cửa bé lớn nhất thoạt bảy tám tuổi nhỏ nhất tầm hai ba tuổi
Bé gái nhỏ thấy hai mặc bộ váy khinh khinh phiêu phiêu váy liền vui vẻ chạy ngây ngô gọi hai là tiên nữ tỷ tỷ
Một hồi lâu mấy nữ hộ sĩ mới tới dẫn tụi nhỏ dấu tay quần áo của hai liền vội vàng xin các cô cũng để ý mà chỉ
Hộ sĩ mang theo tụi nhỏ xa Nhạc Cẩm bẹp bẹp miệng “Đáng yêu quá…… Không biết là cha mẹ đã xảy chuyện là vứt bỏ nữa”
Thời Ôn bóng dáng của bọn họ
Mặc kệ là bao nhiêu tuổi cha mẹ đều đau đớn Bọn họ là mang đến thế giới là bắt đầu cuộc sống của nếu thể bên cả đời thì thật biết bao
Thời Ôn rũ mắt “Cha mẹ xảy chuyện khi bọn nhỏ lớn lên sẽ cảm thấy vứt bỏ nhưng cả đời cũng còn gặp cha mẹ ; còn vứt bỏ cho dù gặp cha mẹ một lần nữa cũng chắc đã xoá cách mà thời gian tạo ”
Loại cảm giác phức tạp mâu thuẫn khiến cô nghĩ tới Trần Trì
Cho dù là loại tình huống nào thương đều là Trần Trì
Nhạc Cẩm ôm lấy vai cô “Sao ủ rũ thế”
Thời Ôn lắc đầu
Dưới lầu các bạn nhỏ xếp thành từng hàng bé đã thay quần áo đáng yêu lẽ là đóng kịch
Thời Ôn chụp mấy tấm ảnh gửi cho Trần Trì thêm:
[Chiều nay em tới cô nhi viện khiêu vũ các bạn nhỏ đều đáng yêu Với cả hôm nay em về nhà đúng giờ cũng đừng tới đón em làm gì nhé Lúc về em sẽ cùng với Nhạc Cẩm]
Khiêu vũ kết thúc Thời Ôn cùng Nhạc Cẩm ở dạy các bạn nhỏ khiêu vũ
Lúc xong việc cũng đã 6 rưỡi Thời Ôn gửi cho Trần Trì một tin nhắn:
[Em xong việc tan làm ]
Trần Trì nhanh chóng trả lời:
【 Anh đang ở ngã rẽ thứ hai em Nhạc Cẩm đến chỗ 】
【 Anh đã đến 】
【 Ừm 】
Nhạc Cẩm lái xe chở Thời Ôn tới biết Trần Trì tới đón cô nguýt môi lườm cô một cái
Ngã rẽ thứ hai quả nhiên xe của Trần Trì dừng ở đó Xe màu đen ở đèn đường giống như phản quang nóc xe còn vài miếng lá rụng
Thời Ôn lên xe của nhớ biểu tình lúc cô xuống xe của Nhạc Cẩm cũng cảm thấy chính quá trọng sắc khinh bạn
Xe Nhạc Cẩm ở phía Trần Trì nhanh chậm theo ở Thời Ôn bỏ ảnh chụp ngắm nghía hứng thú dạt dào chia sẻ cảm xúc với Trần Trì
Trần Trì lẳng lặng ngẫu nhiên đáp vài câu trong lúc đợi đèn đỏ ánh mắt ngưng ở nụ ngọt ngào gương mặt cô
“Em cùng Tiểu Cẩm còn dạy bọn trẻ khiêu vũ cô nhi viện một ít tiết học nghệ thuật nhưng tiết dạy khiêu vũ cổ điển vũ tiếc thật ……”
Trần Trì cảm nhận cảm xúc của cô chìm xuống mới vươn tay xoa xoa đầu cô
Thời Ôn miễn cưỡng cong cong môi đột nhiên hô lên một tiếng “ em đã với Nhạc Cẩm em thể ở chung với đấy”
Đèn xanh sáng lên
Trần Trì còn đang cô Thời Ôn đẩy đẩy tay “Đèn xanh kìa ”
“Nhạc Cẩm cùng Tiểu Đồng và Bối Thi ở chung bây giờ vẫn còn đang tìm phòng ở dọn cũng cần thời gian cho nên Nhạc Cẩm khi cô tìm phòng em vẫn ở chung với Nhạc Cẩm”
Tốc độ của xe phía nhanh hơn Trần Trì đuổi theo lãnh đạm : “Anh giúp bọn họ tìm”
Thời Ôn cong mắt “Trần Trì thật ”
Trần Trì khựng liếc cô một cái môi mỏng giật giật “Em khen thêm một câu nữa ”
Thời Ôn phối hợp “Trần Trì đúng là vô cùng bụng Anh chính là đàn ông ưu tú mê nhất thế giới mà em
từng gặp”
Trần Trì bộ dáng vô cùng hưởng thụ khóe miệng nhàn nhạt cong lên mắt đen ý lóe sáng
Trần Trì đem những lời Thời Ôn lời ghi tạc trong lòng hơn nữa ngày hôm qua cô còn khen như khẳng định cần thiết làm chút gì đó
Đêm đó Trần Trì gửi cho Tống Đằng một tin nhắn Bắt đầu hoạt động từ thiện nhất là đầu tư cô nhi cùng bệnh viện nhi
Ngày hôm Tống Đằng liên hệ đại diện của bên từ thiện Có lẽ biết Trần Trì chính là đầu tư tài chính nhanh đá chọn xong thời gian gặp mặt
“Một tầng bọc một tầng quan hệ phức tạp nhưng chặt chẽ giống như một đoàn mực tàu tích giấy nhoè hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ dính một chút vết nhơ” Người đàn ông mặc tây trang giày da mỉm khéo léo “Số tiền đó của ngài nhất định sẽ một số tâm cơ bòn rút cho nên Trì tổng bằng ngài thử hợp tác với xem ”
Trần Trì dựa lưng sô pha chút để ý “Hiểu rõ con của ”
Người đàn ông khó hiểu “Cái cái gì”
Trần Trì lên chống cái bàn tùy ý gõ hai tiếng như ngữ khí nghiền ngẫm “Tôi chính là đàn ông ưu tú nhất mê nhất”
Nói xong thì rời khỏi phòng họp
Sau kho đóng cửa đàn ông nhỏ giọng chửi thầm “Bệnh tâm thần”
Trần Trì kéo kéo cà vạt với Tống Đằng: “Thay bàn ghế trong phòng họp khí cũng tiêu độc”
Tống Đằng tìm sai cũng biêt bất cẩn cúi đầu “Vâng”
“Tinh thần vấn đề cùng nhân phẩm vấn đề cái nào khó trị hơn”
Tống Đằng biết trả lời thế nào
Cả một buổi trưa Thời Ôn nhận tin nhắn của Trần Trì nghĩ thầm khả năng đang bận khi kết thúc tiết học khiêu vũ ở đường trở về cô ghé tiệm bánh ngọt mua một cái bánh kem
Từ đến nay cô vẫn luôn sợ béo cũng biết bao lâu động đến bánh kem
“Ngại quá Cô giúp một chuyện ”
Thời Ôn đang ở một góc chọn bánh kem đột nhiên một đàn ông kéo lấy tay áo
Còn kịp phản ứng một phụ nữ trung niên hùng hổ vọt tới
Người đàn ông lôi kéo Thời Ôn đột nhiên ôm lấy bả vai cô: “Mẹ đây là bạn gái con Con lừa mẹ mà nếu con bạn gái thì tại thể xem mắt chứ”