Tình Yêu Không Lối Thoát - Chương 100
Nhiệt độ Trần Trì còn tản bởi vì Thời Ôn sợ hãi mà ngừng là một chuyện khác đánh gãy là một chuyện khác
Anh trầm mắt sắc mặt lập tức trở nên khó coi tầm mắt âm lãnh quét về phía cửa
Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục càng ngày càng vang
Thời Ôn về phía cửa tim đập nhanh vì đột nhiên gõ cửa lúc nửa đêm
…… Là Nhạc Cẩm
Cô cầm cánh tay Trần Trì nhỏ giọng : “Có thể là Nhạc Cẩm”
Cô gái đã trở
Đầu lưỡi Trần Trì liếm liếm hàm răng chút bực bội
Thời Ôn nhanh chóng sửa sang quần áo vòng qua bàn mở cửa
Trần Trì nhắm nửa mắt trong lòng chỉ một ý niệm ——
Chuyển nhà
Bọn họ cùng dọn về chung cư lúc của
Trần Trì chỉ tưởng tượng như nhưng ý niệm nghĩ liền thể thu hồi
“Trì tổng ——”
Một tiếng kêu truyền đến từ cửa Trần Trì sững nửa giây mới phản ứng ánh mắt đầu tiên là lạu quần áo của Thời Ôn thấy vấn đề gì mới đổi sắc mặt về phía đàn ông ở cửa
Tâm trạng của tính là cũng tâm tình khách sáo với đàn ông
Người đàn ông đổ một thân mồ hôi “Trợ lý Phương nhờ với Thẩm tổng làm giải phẫu cần nhà ký tên gọi điện cho nên mới tới đây nhanh cùng một chuyến đến bệnh viện ”
Thời Ôn sửng sốt về phía Trần Trì biểu tình của sững cũng chỉ vỏn vẹn một giây
“Người của Thẩm gia ” Trần Trì dựa tường mặt mày nhạt nhẽo
“Trì tổng thật sự sắp kịp nữa bác sĩ thể kéo dài”
Người đàn ông đồng hồ nghĩ đến lời Y Thư lập tức khom lưng hướng Thời Ôn: “Cô Ôn cô giúp khuyên nhủ ”
Trần Trì trầm mặt che ở Thời Ôn biểu tình lạnh nhạt “Tìm của Thẩm gia ”
Người sững lau mồ hôi “Thẩm tổng đã sớm trở mặt với Thẩm gia mười mấy năm đều như ”
Thời Ôn bộ dáng lo âu của đàn ông chạm tới cũng luống cuống mặc kệ gì thì bà vẫn là mẹ ruột của Trần Trì hơn nữa cũng là mạng
Cô kéo lấy góc áo Trần Trì “Trần Trì ký tên Mặc kệ như thế nào bà cũng là…… Lần đó phòng thí nghiệm nổ mạnh thương bà cũng tới ký tên”
Trần Trì cùng Thời Ôn một hồi cuối cùng cúi đầu hôn hôn cái trán của cô “Về phòng của ngủ nhanh về nhanh”
Thời Ôn vội vàng lắc đầu nghi ngờ mà đàn ông ngoài cửa
Ai biết kẻ lừa đảo lỡ ở chỉ một chờ thì
Trần Trì cô đang băn khoăn trấn an: “Anh đã thấy là của Thẩm Mạch đừng lo lắng ngoan về ngủ ”
Thời Ôn cũng dám trì hoãn dù cũng là mạng
Trần Trì nhanh liền rời thân ảnh biến mất ở chỗ ngoặt của hành lang Thời Ôn đóng cửa ghé cửa sổ Trước khi lên xe còn ngẩng đầu cô một cái
Thời Ôn ở giường của Trần Trì cảm thấy buồn ngủ nghịch di động
Trần Trì đúng là “ nhanh về nhanh” hơn nửa giờ đã trở về dáng vẻ mệt mỏi sắc mặt thay đổi
“Sao còn ngủ” Thanh âm của mang theo vẻ ủ rũ
“Không thấy buồn ngủ” Cô chậm rãi hỏi: “Bà làm ”
“Bệnh tim” Anh cởi áo khoác vắt ở cánh tay : “Đang làm phẫu thuật”
Thời Ôn dậy
Trần Trì: “Ngủ tắm rửa”
Trần Trì tắm rửa xong ở phòng khách sấy khô tóc mới trở về phòng
Phòng mở một bóng đèn ngủ ánh sáng mông lung Anh nhẹ nhàng xuống giường Thời Ôn nghiêng tới gần cánh tay duỗi ôm cô
“Anh cảm giác gì” Giọng và thở của gần “Em cần lo lắng”
Thời Ôn duỗi tay vòng lấy eo ôm sát rũ mắt cô khép mắt thanh âm trầm thấp “Ôn Ôn chúng cùng dọn về chung cư ”
Thời Ôn chậm rãi mở mắt chớp vài cái “Ý là chung cư ở ”
Anh vuốt tóc cô “Ừm”
Thời Ôn mím môi nghĩ đến Nhạc Cẩm chút do dự “ Nhạc Cẩm làm bây giờ……”
Động tác của khựng vốn dĩ cho rằng cô chỉ biết thẹn thùng đó sẽ đáp ứng nghĩ tới còn Nhạc Cẩm
Trần Trì nhíu mày “Cô ở một ”
Thời Ôn rối rắm “Bọn em chia đôi tiền thuê nhà hơn nữa cô ở một sẽ cô đơn bọn Đồng Đồng đều là hai ở cùng ……”
Trần Trì cảm thấy cô thật sự thể mặc kệ Nhạc Cẩm kéo mí mắt xuống chậm rì rì : “Chúng kết hôn mới ”
Thời Ôn trợn tròn mắt biểu tình kinh ngạc
Trần Trì ý thức gì đó yên lặng hai giây : “Ngủ ”
Anh tắt đèn ngủ ôm cô
Thời Ôn câu tâm loạn đầu cũng loạn đôi mắt ở trong đêm đen bất an nháy nháy nào còn tâm tư để ngủ
Trần Trì cũng ngủ mặt biểu tình trần nhà
Anh biết tên Nhạc Cẩm thích còn luôn coi như tên biến thái Về thời gian và Ôn Ôn ở bên khẳng định sẽ còn ít hơn hiện tại…… Nói chừng trời tối cô liền sẽ kêu Ôn Ôn trở về
Trần Trì trầm mắt ôm sát Thời Ôn Thân Ôn Ôn mềm mại làm buông tay đem cô nhập trong xương cốt
Anh đem mặt chôn ở cổ cô rốt cuộc nhịn lười biếng : “Em cảm thấy ở một cũng sẽ cô độc ”
Thời Ôn từ suy nghĩ đang bay tán loạn rút về khóe miệng cong lên ý nồng đậm ôn nhu : “Không em đang ở bên Chúng ở đối diện tìm em lúc nào cũng mà”
Trần Trì bất mãn mà bĩu môi uể oải : “Em là bạn gái vì cô gái cứ giữ chân em ”
Thời Ôn như biết nên phản ứng như thế nào cô cảm thấy chút buồn nhưng cô biết lúc thể
Trần Trì ở cổ cô cọ vài cái dùng sức ngửi bao lâu liền hôn miệng cô một chút
“Em thích Ôn Ôn”
Thời Ôn nghiêm túc : “Thích”
Anh nhẹ nhàng cắn ở động mạch cô hàm hồ : “Vậy em thể nhẫn tâm để một chứ”
Thời Ôn: “……”
Cuối cùng dùng sức cắn cô một ngụm “Em đúng là phụ nữ tàn nhẫn”
Thời Ôn lăn lộn như giọng lên án của chút uất ức mềm lòng đến chảy nước
Đã tách bảy năm…… Anh vẫn dính như khẳng định là cô luôn ở bên
Trần Trì liếm liếm dấu răng nhàn nhạt cả dính cô : “Anh một bạn tên là Thiệu Hành Anh đối với chuyện tình cảm nhiều kinh nghiệm với một phụ nữ nếu……”
Giọng của khựng nghĩ đến Thiệu Hành gọi là chuyên gia tình cảm khi về nước cũng giúp gì cho nháy mắt cảm thấy lời tính thuyết phục hứng thú tiếp
Thời Ôn lời xoay chuyển đôi mắt “A —— cho nên kịch bản lúc mới về nước đều là học từ Vậy gia sư tình cảm của đáng tin cậy ”
Còn đẳng cấp bằng Trần Trì lúc học cao trung
Anh đồng tình “ ”
Trần Trì biết rõ khi về nước là cơ hội duy nhất để bọn họ với Lúc học cao trung vẫn luôn thuận theo bản năng từ thủ đoạn để đến gần cô nhưng khi về nước dám cái gì cũng dám làm cái gì cũng thể đánh cược bởi vì một khi làm việc gì sai lầm sẽ mất cô đây là việc duy nhất thể chấp nhận
Cô là bảo bối trong tay dám giống như lúc cao trung dùng mánh khoé bịp dám giữ quá chặt cũng cầm quá lỏng cho nên mới đem bộ hi vọng trao cho Thiệu Hành chỉ mong lần bọn họ thể đường đường chính chính nắm lấy tay dùng cách đúng đắn để con đường định nhất bọn họ sẽ mãi mãi bên
Trần Trì nghĩ đột nhiên ngừng thân áp về phía cô “Em đã sớm biết mục đích của ”
Thời Ôn nhớ xém chút tiếng
Giữa mày của nhăn cảm thấy
Hai đã thích nghi với bóng đêm tầm mắt dần dần rõ ràng Thời Ôn ngẩng mặt : “Hôm Vương Đình kết hôn uống say đó……”
Cô cố tình dừng một chút mỉm gằn từng chữ một : “Hiện tại biến thành bộ dạng cô thích sẽ làm cho cô yêu ……”
Sắc mặt của Trần Trì khẽ biến tuy nhớ rõ qua những lời nhưng cái quả thật đều là suy nghĩ lúc của
Thời Ôn tiếp tục : “Tôi sẽ trở thành mà cô thể vứt bỏ”
Nói xong câu tim cô chợt đập nhanh hơn ý phai nhạt một chút
Mà Trần Trì sớm đã cô chọc tới dậy nguy hiểm mà cô thấp giọng hỏi: “Buồn ”
Thời Ôn ngửi mùi nguy hiểm Anh ở phía cô đêm tối vô biên bất cứ thứ gì giờ phút bộ thế giới của cô ước chừng chính là
Cô biết sẽ làm việc gì làm tới bước nào tự giác đồng hồ quang
Đã trễ thế
Cô đang xuống Trần Trì bỗng nhiên cúi đầu lấp kín môi cô mổ vài cái âm cuối nhẹ kéo lên “Còn dán nhạo Ôn Ôn của hoá cũng ác liệt như ”
Anh hôn càng ngày càng sâu
Thời Ôn phát hiện thật sự thích hôn cô bọn họ bao lâu cũng biết đã hôn bao nhiêu lần dù mỗi ngày đều hôn
Thời Ôn biết nụ hôn hôm nay giống như từ sô pha đã khác biệt cô liếc mắt đồng hồ
Thật sự quá muộn……
mà lần hẳn là ai gõ cửa
Cơ mà ngày mai cô còn khiêu vũ
Thời Ôn nghĩ đến gì đó né tránh
Môi cô đột nhiên dời độ ấm biến mất Trần Trì sửng sốt con ngươi u ám trầm thấp chóp mũi cọ gương mặt cô
Thời Ôn ôm mặt giọng nghiêm túc “Hôm nay làm việc bao lâu”
Trần Trì cứng
“Sinh hoạt của vất vả lắm mới bình thường một chút” Cô đẩy ngực đem đẩy đến giường “Nhanh ngủ thôi hôm nay mở họp đến tận 12 giờ chắc chắn mệt”
Anh cách nào khác giường một hồi đã thèm mà liếm liếm khóe miệng dán lên cô lần nữa dựa cổ cô “Hôn em đủ”
Mặt Thời Ôn đỏ lên
Anh cọ cọ hạ giọng “Ôn Ôn môi em mềm với thơm quá hôn như thế nào cũng đủ”
Lỗ tai Thời Ôn cũng đỏ may mắn đèn đã tắt ngượng ngùng giận dỗi liếc một cái xoay đưa lưng về phía ý thức lập tức ôm sát cô bất mãn nhíu mày “Chúng chỉ buổi tối mới ở chung em còn gần gũi với em cũng ở cùng nhẫn tâm quá”
Thời Ôn: “……”
Phòng tối mịt một giường chăn gối còn cô mềm mại kế bên
Anh hít hương thơm của cô thanh âm thực nhẹ “Không rời xa em”
Thời Ôn mềm lòng
…… Thật xin Tiểu Cẩm
Trẻ nhỏ biết đường ăn đúng là đạo lý Cô thật sự chịu nổi khi Trần Trì những lời như
Ở trong lòng Thời Ôn nhiều lời giải thích với Nhạc Cẩm mới nhỏ giọng : “Trần Trì chúng cùng về chung cư ở ”
Dứt lời ba giây bên cạnh cũng phản ứng
Cô kinh ngạc qua lặng im một lát ý thức ngủ
Trong đêm đen làn da của loại cảm giác trắng nõn độc đáo hình dáng tóc cùng khuôn mặt mơ hồ tựa như ảo ảnh trong mộng bất cứ lúc nào cũng khả năng tan
Thời Ôn lẳng lặng yên lặng suy nghĩ bỗng nhiên nghĩ đến chuyện của Thẩm Mạch
Anh thật sự để ý
mà nếu Thẩm Mạch thật sự xảy chuyện thế giới sẽ còn thân nữa Tốt gì cô cũng còn một chị……
Thời Ôn đau lòng mà đặt tay tóc của mặt dựa ngực tiếng tim đập rõ ràng bên tai
Một thân đồng phục biến thành tây trang giày da đây đều là mỗi một dáng vẻ đều là
Cô mong rằng vạn vật đều thể đối xử ôn hoà với dù chỉ một chút cũng
“Em sẽ luôn ở bên cần lo lắng gì cả chỉ cần hạnh phúc”
– ——-
Sel: Vậy là đã xong chương 100 của Bệnh Chiếm Hữu còn 8c nữa thôi là sẽ Cảm ơn wattpadcom/user/definitelynotmy" target="_blank" rel="nofollow noopener">definitelynotmy edit với chị từ chương 50 đến 100 để truyện nhanh chóng thành và cũng cảm ơn mọi đã ủng hộ trong suốt thời gian qua