Tình Nào Không Bội Bạc - Chương 3
Cũng để Lý Văn Hiên biết còn thể nhiều nam nhân hơn vô số lần
Hạ Cảnh Diệu dắt tay từ từ đến phòng chứa củi
Khóe miệng treo nụ ấm áp như gặp một kẻ đáng nhắc đến
Đối với càng ngày càng hài lòng
Mới qua một ngày phòng chứa củi đã loạn hết cả lên
Trần Tư Thanh tức giận sát ý trong mắt ngừng
Xem ả vẫn biết ngoan ngoãn cần mạng nữa
Lý Văn Hiên chằm chằm bàn tay và Hạ Cảnh Diệu nắm chặt lấy
Mặt đầy vẻ thể tin : “Yên Nhi nàng đối xử với như Rõ ràng mới là phu quân của nàng”
“Ta và Trần Tư Thanh vượt ranh giới vẫn còn sạch sẽ thể cần danh phận chỉ cần theo bên cạnh nàng là ”
Bàn tay đang nắm tay của Hạ Cảnh Diệu nắm chặt hơn trong mắt thoáng qua chút chê bai
Hắn nở nụ : “Xin Yên Nhi là của chúng đã bái đường thành thân ngươi đã còn cơ hội Còn nữa đừng gọi linh tinh Yên Nhi cái tên ngươi thể gọi ”
Đột nhiên Hạ Cảnh Diệu bật : “Còn cảm ơn ngươi nữa đó nếu như ngươi tự tìm chết cũng dễ gả cho Yên Nhi đến thế”
18
Lý Văn Hiên tức giận đỏ cả mặt từ từ bò về phía
“Quận chúa mặt còn nàng đừng bỏ Rốt cuộc nàng làm gì thì mới thể cho về bên cạnh nàng”
Ta lắc đầu ngay khi ngoại tình tư tưởng thì đã cần nữa
Rốt cuộc bàn tay Hạ Cảnh Diệu cũng thả lỏng nhiều dịu dàng
Ánh mắt đó nhu tình
Ta vô cùng nghi ngờ đã thích từ lâu
Trần Tư Thanh Lý Văn Hiên như kẻ ngu nếu thể chuyện chắc chắn ả sẽ chế giễu mấy câu
Hạ Cảnh Diệu dịu dàng : “Nương tử thấy chúng về thôi”
Ta liếc Lý Văn Hiên liệt giường mặt đầy chán chường
Vẫn chết cũng tính là
Lý Văn Hiên bằng gương mặt đầy uất ức: “Quận chúa thật sự biết nàng tha thứ cho mà Không câu “biết sai mà sửa” Ta theo nàng mười năm cũng chỉ sai một lần chẳng lẽ nàng thể tha thứ cho một lần ”
Ta còn trả lời Hạ Cảnh Diệu đã kéo tay rời
Hắn nhỏ giọng bên tai : “Lỗi thể tha thứ là nam nhân nên biết căn bản thật lòng hối cải”
“Nương tử yên tâm đối với nàng một lòng một chắc chắn phạm sai lầm cấp thấp đó
Ta khỏi thành tiếng
Nam nhân thú vị
Dường như thú vị hơn Lý Văn Hiên nhiều
Quả nhiên linh hồn thú vị khiến vui hơn
19
Hạ Cảnh Diệu chuyện dễ ít nhất cũng khiến thoải mái
Ta bắt đầu cảnh tỉnh bản thân quá coi trọng gương mặt thực tế thì nội hàm cũng quan trọng
sẽ khảo sát nhiều phương diện
Giống như tam phụ thân dáng của ông mẫu thân thích
Đoạn đường chúng chuyện trời nam đất bắc cả chuyện khi còn bé bầu khí giữa hai chúng càng ngày càng hòa hợp
Uống xong rượu hợp cẩn mơ mơ màng màng động phòng xong
Ngày hôm mỏi eo đau lưng đường khập khiễng Việc đáng ghét ghê hiểu mẫu thân thích nữa
Bữa sáng do Hạ Cảnh Diệu tự nấu năm vị phụ thân ở bên cạnh đích thân dạy
Hạ Cảnh Diệu ngoan nấu một bàn đồ ăn đầy màu sắc mùi vị
Chắc chắn đã từng học
Mẫu thân bên năm vị phụ thân ở bên cạnh gắp đồ ăn cho bà
Thực tế thì bình thường họ như mọi đều cùng hòa hợp ăn cơm
Ta liếc mẫu thân đây là đang oai phủ đầu với Hạ Cảnh Diệu thôi
Trên mặt Hạ Cảnh Diệu vẻ bất mãn ngoan ngoãn học năm vị phụ thân gắp đồ ăn
Đột nhiên cảm nhận niềm hạnh phúc của mẫu thân cũng cảm nhận đồ ăn trong miệng đặc biệt thơm ngon
Tài nấu nướng của Hạ Cảnh Diệu đúng là
Thấy mẫu thân cong khóe miệng lên cũng biết bà hài lòng
Nếu là Lý Văn Hiên biểu hiện của chắc chắn như Hạ Cảnh DIệu
20
Khi dâng trà Hạ Cảnh Diệu quỳ thẳng cả năm vị phụ thân đều cho một xấp ngân phiếu thật dày
Mỗi đều một đoạn thật dài hàm ý dạy làm và làm việc
Hạ Cảnh Diệu nghiêm túc lắng còn thường mỉm với
Lần dâng trà thật dễ dàng
Toàn thân đau nhức quỳ đến mức khó chịu nháy mắt với mấy vị phụ thân
Không bao lâu bọn họ thả cho chúng
Mẫu thân còn sai đưa tới nhiều đồ bổ nữa
Ma ma cho một vài kĩ xảo
Ta mà đỏ mặt
Mẫu thân đang chê cơ thể yếu đuối đây mà
Mấy ngày đó và Hạ Cảnh Diệu sống với hài hòa nếu gặp Trần Tư Mẫn suýt chút nữa đã quên luôn hai ở phòng chứa củi
Tốc độ của hoàng đế cữu cữu chậm quá còn tra vấn đề nữa thế
“Quận chúa tới đón xá nó đã trừng phạt thể thả nó ”
Hắn mơ quá
Trần Tư Mẫn học chẳng đến mưu mẹo thật nhiều
Hắn biết sức đến thành trạng nguyên cũng là nhờ tiền cả
Nhà ba đời làm thương nhân đúng là kiếm nhiều tiền Bọn họ chỗ dựa vững mạnh nên đầu cơ trục lợi
Ta là chỉ mặt nổi tiếng khắp kinh thành mẫu thân và hoàng đế cữu cữu cưng chiều chỉ cần thành thân với chắc chắn thể giúp
Hắn cho rằng Trần Tư Thanh và Lý Văn Hiên ở bên cứu nguy thì sẽ chọn
Nghĩ dễ quá
Dù mất mặt cũng sẽ tìm
Bây giờ nghĩ gì hiểu rõ
21
Ta lắc đầu: “Gì mà thả chứ ả một đời một kiếp một đôi với Lý Văn Hiên ngươi thể quấy rầy bọn họ
Trần Tư Mẫn tối mặt Hạ Cảnh Diệu lập tức chắn mặt : “Bọn họ sống ngươi cần quan tâm”
“Phu nhân của đã nhân từ ngươi đừng voi đòi tiên”
Sắc mặt Trần Tư Mẫn càng khó coi hơn
Hắn cảm thấy Hạ Cảnh Diệu đã cướp mất chuyện của
“Hạ ngươi đường đường là nhị công tử của phủ thừa tướng ở rể đúng là mất mặt thư viện của chúng ”
Hắn ăn nho chê nho chua
Ta lạnh lùng : “Trần Tư Mẫn đừng ép đánh ngươi”
Một tên trạng nguyên thôi đánh thì đánh
Cùng lắm là phạt cấm túc từng phạt
Hạ Cảnh Diệu nhếch khóe miệng lên tâm trạng
Hắn khẽ ho sâu kín : “Nghe ngươi đến tận nơi tự bán tiếc quá phu nhân nhà coi thường ngươi Nói thật ngươi làm như thế coi thường cũng đúng”
Lời đã chọc tim của Trần Tư Mẫn mà nhịn chứ Hắn giơ tay lên tát cho Hạ Cảnh Diệu một cái
Ta định để thị vệ bên cạnh đánh nhưng đã Hạ Cảnh Diệu đè xuống đất đánh túi bụi
Hạ Cảnh Diệu cố ý đánh mặt lực mạnh Trần Tư Mẫn đánh cho cực kì thê thảm
“Ngươi là cái thá gì chứ Thứ như ngươi mà cũng dám nhòm ngó phu nhân của ”
“Trần Tư Mẫn nhất là ngươi rời kinh ngay thì sẽ khiến ngươi sống bằng chết”
Hạ Cảnh Diệu nhỏ nhưng vẫn
Ta gì cả Hạ Cảnh Diệu vô cùng vui vẻ
Đến khi đánh xong Trần Tư Mẫn đã đất nhúc nhích
Hắn sửa quần áo nghiêm túc rửa tay mới dắt về nhà
22
Ta thư cho mẫu thân bảo bà giục hoàng đế cữu cữu
Trần gia quá nhiều tiền những năm gần đây nhiều thiên tai cữu cữu thiếu nhiều tiền biết ông đang chờ cơ hội
Bọn họ đã đụng đến họng súng
Ngoan ngoãn làm ăn Lại cứ triều đình
Ta nhỏ giọng sai bảo nha : “Bắt đầu từ hôm nay mỗi bữa chỉ cho bọn họ thức ăn đủ cho một ăn”
Ai cướp đó ăn
Nếu bọn họ là chân ái chắc chắn sẽ chết đói
Nửa tháng Lý Văn Hiên đã đói thành da bọc xương giờ đã hận Trần Tư Thanh thấu xương
Nghe mỗi ngày bọn họ đều đánh
mà Lý Văn Hiên đã gãy hai chân nên luôn ở thế hạ phong
Đêm khuya từng bước leo đến bên cạnh Trần Tư Thanh cầm gậy đánh ả
Đáng tiếc sức quá yếu đánh mấy cái đã Trần Tư Thanh đánh
Lần hai bên đều liều mạng
Đến cuối cùng thị vệ ngăn cản
Ngày hôm sai đưa Trần Tư Thanh về
Người Trần gia nổi giận bọn họ giết chết và mẫu thân Bọn họ lấy hơn nửa tài sản hối lộ Tam hoàng tử Trần Tư Mẫn cản cũng
Bọn họ mới bước khỏi cửa nội gián của hoàng đế đã hành động
Đến khi hai bên giao dịch thành công thì bắt quả tang
Chẳng trách hoàng đế cữu cữu lề mề như thế hóa là liên quan đến tam hoàng tử
Lần cả Trần gia và tam hoàng tử đều tiêu đời
Rất nhanh chuyện Trần gia hối lộ tam hoàng tử và quan chấm thi ăn gian và việc họ kết hợp với tam hoàng tử sản xuất súng ống đạn dược điều tra
Trần gia hoàng đế cữu cữu tịch thu tài sản nam chém đầu ngoài phố nữ đày tới quân doanh ở biên cương
Ngay cả Trần Tư Thanh liệt giường cũng đóng gói ném đến biên cương
Đoạn đường trời Đông giá rét cũng biết ả còn mạng sống đến biên cương nữa
Tam hoàng tử cũng biếm thành thứ dân đuổi khỏi kinh thành
23
Ngày Trần gia chém đầu Hạ Cảnh Diệu kéo hóng chuyện còn sai mang Lý Văn Hiên xem luôn
Gương mặt Lý Văn Hiên tuấn nhưng đã vẻ tang thương che lấp hết
Ta chê bai nghiêng đầu còn thích nữa
Lý Văn Hiên dám vội vàng dùng ống tay áo che kín mặt
Hạ Cảnh Diệu nhếch môi lên trong mắt là sự hài lòng
“Nương tử ngày ngày nuôi cũng gì đưa về nhé”
Ta biết về là về
Lý Văn Hiên vốn là tên ăn mày nghề cũ cũng mà
Bây giờ đã què chân thương hại ít chắc chắn thể sống tiếp “ ”
Ta gật đầu đồng ý
Hạ Cảnh Diệu vui hơn nhiều nhỏ giọng với về kế hoạch du ngoạn
Trần gia ba mươi tư nam đinh Trần Tư Mẫn quỳ đầu trong mắt là hối hận
Hắn kích động : “Quận chúa cứu mạng Cầu xin tha cho một mạng bằng lòng làm trâu làm ngựa cho ”
Sao thể chứ Hắn còn giết nữa kìa Ta là thánh mẫu
Hắn cũng tư cách làm trâu làm ngựa cho
Đây là do đáng đời
Đến giờ từng cái đầu cam lòng rơi xuống đất
Lý Văn Hiên sợ vỡ mật còn tè quần
Ta ghét bỏ sai ném ở ven đường
“Lý Văn Hiên làm ăn mày vui Hãy tiếp tục hưởng thụ cuộc sống ăn mày của ngươi ”
Hắn lóc vô cùng đau lòng
Hắn hối hận cầu xin tha thứ
Đáng tiếc cho một cơ hội nào cả
Ta đầu Hạ Cảnh Diệu: “Phu quân ngoan ngoãn đó”
“Yên tâm chắc chắc sẽ phạm sai lầm cấp thấp đó ” Nam nhân đối mặt với sự cưng chiều trong mắt đã sắp tràn ngoài
Da đầu lập tức tê dại: “Hạ Cảnh Diệu đã thích từ lâu ”
Những lời đã hỏi từ lâu
Mặt Hạ Cảnh Diệu đầy uất ức: “ Cực kì lâu Tiếc là nàng luôn thấy ”
Nói xong đổi qua vẻ mặt đắc ý: “May mắn đã là phu quân của nàng ”
(Hoàn Chính Văn)