Tình Cũ Chẳng Rủ Cũng Tới - Chương 2
Chia xa bao năm nên giải thích thế nào về tình cảnh hiện tại đây
Tôi cắn răng qua loa đáp:
“Chưa kịp thôi…”
Một đôi nam nữ chuẩn cưới mà còn từng lên giường
Trong xã hội hiện đại ai mà tin Ai mà làm
lý do của
Vì thật giữa và Mục Xuyên từng thực sự yêu đương
Chúng bỏ qua giai đoạn bước một bước dài đến hôn nhân
Dù điều đó ngăn cản mong chân thành của Anh thật lòng cưới và cũng từng thật tâm cùng hết đời
Chỉ là đêm nay mọi thứ lẽ sẽ thay đổi
Lông mày rậm của Dễ Yến Đông chau thật lâu lẽ vẫn thấy khó tin
Tôi và Mục Xuyên từng quan hệ thể xác
sự thật bày mắt buộc tin
Rằng đúng là từng quan hệ với bất kỳ đàn ông nào khác
Đôi mắt đẽ dần dần tan băng từng chút một nhuốm màu đỏ ửng
Giống như nỗi ấm ức dồn nén bao năm và thứ thâm tình từng hé lộ cuối cùng cũng chịu hé một góc nhỏ cho thấy
Cuối cùng buông lỏng tựa như thỏa hiệp ôm lòng
Trên vết môi cắn rách lúc nãy hôn xuống
Anh lật ôm lấy ghì đầu hõm cổ
Tai kề sát tai
Tôi thấy thở nóng bỏng khẽ :
“Lý Duệ Hề vẫn còn yêu em”
Sau câu đó nụ hôn của càng thêm quấn quýt dây dưa
Mềm mại Dịu dàng
4
Khóe mắt ướt nhòe ánh đèn trần lắc lư ngừng mắt mờ mịt đến choáng váng
Đã qua nửa đêm
Điện thoại bất ngờ rung lên ngừng
Tiếng nhạc chuông vốn dịu nhẹ lúc vô cùng phiền nhiễu làm gián đoạn cả sự tập trung của đàn ông bên cạnh
Là điện thoại của …
Là Mục Xuyên…
Giờ phút ai rảnh mà để tâm tới chứ
Tôi định giơ tay tắt nào ngờ vì ngón tay run nên vô tình trượt trúng nút máy
Đầu bên lập tức vang lên giọng Mục Xuyên – hề bình tĩnh:
“Vợ ơi em ở nhà Yến Đông đưa em ”
“Đừng chơi cái trò tự do hôn nhân ngớ ngẩn đó nữa Anh nghĩ kỹ chán chết Với Bạch Ấu Lê căn bản là đồ rách rưới bằng một cọng tóc của em”
“Em đang ở Anh đến đón em về Anh hối hận thật sự hối hận vì đã cái đề nghị ngu ngốc đó trong phòng bao…”
Tôi còn kịp mở miệng điện thoại đã Dễ Yến Đông lấy thẳng từ tay
Anh thản nhiên giọng điệu đầy khiêu khích:
“Hối hận Muộn ”
“Cô thể về với vì bây giờ cô đang ở giường của ”
“Cái gì Dễ Yến Đông —” Tút —
Điện thoại cúp ngang tắt nguồn tiện tay ném hẳn xa
Mục Xuyên chọc ai chọc chọc đúng mà khổ là
Tôi ôm từ đầu giường xoay cuối giường
Anh cắn nhẹ vành tai : “Làm tiếp”
Từng giây từng phút trôi qua hết đợt đến đợt khác ngơi nghỉ
Tôi chỉ biết thầm mong mong mãi mong mãi… mà thể mong nổi một chút dừng
Màn đêm cuối cùng cũng trôi qua trời đã sáng rõ
Ngay cả rèm cửa kéo kín cũng chẳng che nổi ánh sáng chói chang ngoài
Hôm nay là ngày và Mục Xuyên làm lễ cưới
Vào giờ lẽ vội vàng trở về nhà
Thay váy cưới gương để chuyên viên trang điểm điểm tô cho thành một cô dâu xinh
Lặng lẽ chờ đợi mang theo hy vọng đón Mục Xuyên và đoàn xe cưới dài đến rước
Dễ Yến Đông dĩ nhiên cũng biết điều đó
đàn ông đã quần thảo cả đêm mệt mỏi khi ánh sáng ngày mới lên cơn giận dữ trong lần nữa về
Anh chịu buông Không chịu dừng
Cầu xin tác dụng Van nài cũng tác dụng Dịu lời càng vô ích
Anh chỉ dùng đôi mắt đã hoe đỏ lặp lặp câu hỏi:
“Đừng lấy đồng ý đồng ý …”
“Lý Duệ Hề đừng cưới làm ơn đồng ý …”
Tôi thực sự đồng ý chỉ cầu cho một nghỉ cho thở một chút
Giờ đến một câu chỉnh cũng nổi nữa…
Thấy mãi trả lời như tuyệt vọng bất ngờ đổ đè lên
Siết chặt trong lòng giọng lộ rõ nỗi khẩn cầu:
“Lý Duệ Hề đừng lấy làm ơn…”
Khó lắm cuối cùng mới một chút trống để đáp
“Được” Giọng khản đặc
Anh lập tức chống tay dậy mắt sáng rực:
“Em đồng ý ”
Tôi gật đầu thật mạnh Không gật liệu để cưới gọi là “ em thân thiết” của
Hơn nữa khi rõ bộ mặt thật của Mục Xuyên còn ngu đến mức cưới
Cổ họng khẽ động môi mấp máy như đang cân nhắc từng lời mới lên tiếng:
“Nếu bây giờ với em…”
“Em đồng ý ”
Toàn thân đau nhức đến mức cũng nổi
Chỉ thể dùng nắm tay bé xíu còn chút sức lực đấm nhẹ ngực :
“Dễ Yến Đông em ngủ cả một đêm nghỉ lấy một phút nào…”
“Giờ còn hỏi em đồng ý …”
Khóe môi bất chợt giãn : “Vậy là em đồng ý ”
Tôi chỉ thể gật đầu thật mạnh để trả lời
5
Một tiếng hôn rõ ràng vang lên bên môi
Anh kéo dậy: “Lý Duệ Hề với một nơi”
“Đi ”
“Rồi sẽ biết”
Tôi lắc đầu ngã xuống giường: “Không … để hôm khác Em mệt lắm nhấc nổi nữa…”
Giọng cứng rắn: “Không là hôm nay Là bây giờ”
“Em cũng bế em cõng em cũng ”
Vừa đã vội vàng mặc quần áo cho khiến kịp trở tay
Người lúc lộn xộn dính đầy mồ hôi và vết tích… Cả đêm qua chúng đã…
“Yến Đông… em… đừng mặc kiểu đó…”
“Ít nhất cũng để em tắm qua cái đã…”
Anh vẻ gấp: “Không khác biết Về tắm quần áo vứt hết mua mới là ”
Thế là một cặp nam nữ một đêm triền miên kiểm soát mỗi khoác đại vài mảnh vải che tạm cứ thế nghênh ngang cửa
Dễ Yến Đông bế khỏi nhà đặt ghế phụ
Anh lái xe nhanh định
Lên xe còn thấy kiểm tra túi xách tay của rõ để làm gì
Xe rời khỏi biệt thự hai phút đã nhắc:
“Duệ Hề mở máy điện thoại Gọi về nhà báo hủy đám cưới đỡ để nhà em đến nơi về tay ”
“Ờ đúng ”
Tôi lúc mới hồn – đúng thật là dày vò đến ngu luôn
Không quan tâm đến vô số tin nhắn và cuộc gọi từ Mục Xuyên gọi cho ba mẹ
Liên hệ hết thân phía xong thì xe cũng dừng ở điểm đến
Tôi liếc sang bên cửa sổ
Cái là…
Bốn chữ đỏ rực hiện rõ tấm bảng treo cổng:
Đăng Ký Kết Hôn
“Phòng hộ tịch dân sự”
Anh điên Điên
Tôi tròn mắt mà chỉ mỉm dịu dàng
Sau đó tắt máy mở cửa xe bế xuống
Chúng ghế chờ cửa phòng đăng ký kết hôn
Mà… còn mở cửa
Anh cứ thế vội vàng đến mức chẳng buồn chỉnh trang cho cả hai kéo đến thẳng nơi
Một tay ôm một tay nắm chặt cả hai tay
Dường như lúc mới thật sự bình tĩnh hơn một chút mở lời:
“Lý Duệ Hề chúng xa đã bảy năm ”
“Bảy năm bỏ lỡ em thấy… lâu quá ”
“Anh thực sự đợi thêm nổi một giây nào nữa Nếu em đồng ý chúng đăng ký luôn Được ”
Tôi đồng ý chứ Mối tình đầu của chờ suốt bảy năm mà cũng từng thực sự buông bỏ Giờ thể thành đôi lý do gì để từ chối
… trong đầu hiện lên cảnh năm xưa mẹ gọi đến gặp mặt cứng rắn đến mức nào
Tôi với Dễ Yến Đông… trực tiếp đăng ký kết hôn Anh là thế nào chứ Nhà top bảng xếp hạng phú hào quốc gia đấy
Chuyện hôn sự giữa chúng thể đơn giản như
Thế là kìm hỏi:
“Vậy… nhà thì ”
“Duệ Hề” Anh ngắt lời
Nhìn thẳng mắt nghiêm túc:
“Một đôi nam nữ trưởng thành yêu bên cùng cả đời”
“Muốn lấy một tờ giấy chứng nhận để bảo vệ cho tình yêu – nghĩ chuyện đó nhất định sự đồng ý của lớn”
“Họ suy nghĩ của họ và em đều là trưởng thành Việc đăng ký kết hôn là chuyện giữa với em”
“Tất nhiên với ba mẹ em… sẽ chủ động đến xin để họ đánh họ mắng họ phạt cũng Chừng nào họ đồng ý để làm con rể cũng chấp nhận hết”
“Còn về phía nhà …”
Dễ Yến Đông hít sâu một Dù là quá khứ hiện tại vẫn là vấn đề nan giải
Ánh mắt ánh lên một tia sắc lạnh:
“Lý Duệ Hề chỉ một câu”
“Nếu em dám giống như bảy năm — bỏ trốn né tránh rời bỏ lần nữa…”
“Thì đời em coi như xong”
Tôi vội vàng tựa đầu ngực nhẹ nhàng dỗ dành:
“Em trốn Em rút lui nữa Em theo hết”