Tìm Lại Thê Tử - Chương 5
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
LÃO PHẬT GIA XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN QUÝ ĐỘC GIẢ!
15
Từ đó về thái độ của đối với Tạ Kỳ An hơn một chút
Ít nhất vẻ mặt lạnh lùng như mấy ngày
A Lâm nhận thái độ thay đổi của cau mày hỏi :
“Ngươi định tha thứ cho ”
Ta cúi đầu tính toán trực tiếp trả lời mà ngược là hỏi :
“Lần ngươi hồi kinh biết vị đại tiểu thư phủ Quốc Công hiện giờ thế nào ”
A Lâm càng thêm lạnh lùng cũng định trả lời
“A Lâm”
“Sống ” Lúc mới cứng rắn mở miệng: “Quốc Công phủ thua cược nàng vẫn gả cho Triệu vương gia Triệu vương gia làm việc thô lỗ trong chuyện phòng the chút sở thích đặc thù Chu Từ Tuyết gả mấy ngày liền nháo trở về phủ nhưng ai để ý tới Vất vả lắm nàng tìm cơ hội chạy trốn sơn tặc bắt mấy ngày Lúc trở về khuôn mặt đã hủy giống…”
A Lâm đột nhiên dừng
Ta để ý tới việc chỉ hỏi: “Triệu vương gia mang nàng trở về”
A Lâm ừ một tiếng sắc mặt khó xử vô cùng: “Hắn còn chiếm thanh danh thâm tình trong chốn kinh thành”
“Vậy ngươi cảm thấy Triệu vương gia là rộng lượng như ”
Ta hỏi
A Lâm lên tiếng
Ta tiếp tục cúi đầu nghịch bàn tính:
“Thật sự tiếp và Tạ Kỳ An vẫn là phu thê”
“ bây giờ …”
“A Thư”
Giọng Tạ Kỳ An đột nhiên vang lên cắt ngang lời A Lâm
Hắn về phía bất động thanh sắc đẩy A Lâm tựa như dâng hiến trân bảo đưa đồ chơi tay cho xem:
“A Thư thích ”
Mấy ngày nay Tạ Kỳ An luôn thay đổi phương pháp tặng quà cho
Ta nhận đôi hoa tai bằng hồng ngọc đáy mắt hiện lên chút kinh diễm
“Thích”
“Vậy thể đeo cho A Thư ” Tạ Kỳ An cẩn thận hỏi
Ta dừng nở nụ với : “Được”
Tạ Kỳ An mím môi
Động tác cúi đeo khuyên tai cho mềm mại run rẩy
Mà lời của A Lâm vẫn hết
16
Độc của Tạ Kỳ An mãi vẫn giải
Thuộc hạ của gấp gáp tìm danh y thánh thủ nhưng chủ tử vội vàng chút nào
Mà nhanh đã đến sinh thần Tạ Kỳ An
Ta với Tạ Kỳ An hy vọng đến ngày sinh thần của hán quá nhiều bên ngoài quấy nhiễu
“Ta cho ngươi một ngày đáng nhớ”
Tạ Kỳ An cần nghĩ ngợi liền đáp ứng yêu cầu của
Hắn cong cong con ngươi nhẹ giọng: “Điều A Thư đều đáp ứng”
Vì thế ngày sinh thần của Tạ Kỳ An bên cạnh cũng lưu quá nhiều ám vệ
Ta dẫn Tạ Kỳ An qua con phố dài phồn hoa nhất nơi biên cảnh kể cho chuyện từng xảy ở đây
Tạ Kỳ An nghiêm túc
Chỉ là khi chịu nhục khó tránh khỏi xúc động bắt lấy tay đau lòng áy náy
Lại hứa với :
“Ta sẽ đối xử với A Thư thật ”
“Đều đã qua ”
Ta cảnh tượng náo nhiệt khó phía khẽ
Chờ cho đến khi đoạn đường dài kết thúc
Mọi chuyện sẽ qua thôi
Tạ Kỳ An cũng nhận điều gì
Hắn vẫn nghiêm túc chọn quà cho
Cho đến khi tiếng vó ngựa dồn dập vang lên xa xa tiếng động lớn
Trong khí mơ hồ tràn ngập mùi máu tươi
Ta rút tay lùi về vài bước trong ánh mắt khiếp sợ của Tạ Kỳ An
Nghiêng đầu với :
“Kẻ ngốc thật sự khó diễn”
“Tạ Kỳ An ngươi vẫn nên trở về làm Hoàng Đế thì hơn”
17
Tạ Kỳ An cũng là một nhân từ nương tay
Nhất là lúc đoạt đích mấy vị hoàng của cũng từng lưu tình với
Cho nên khi Tạ Kỳ An lên ngôi đã diệt trừ hết những kẻ dã tâm
Vài vị vương gia còn giả vờ cung kính thực tế đều tâm tư riêng
Mở khách điếm ưu điểm như đó
Người từ khắp nơi thường lui tới nên tin tức nhiều hơn một chút
Hơn nữa Lục Trì Vân là của Tam vương gia
Ta đưa ngọc bội bên Tạ Kỳ An cho
Tạ Kỳ An sững sờ
Nụ mặt thu từng chút một
Hắn biến trở về bộ dáng
hốc mắt đã biến thành màu đỏ tươi
Yết hầu lăn xuống mở miệng khàn khàn: “A Thư đã phát hiện tối hôm đó nhỉ”
Không nghi ngờ
Ta trả lời
Vì thế Tạ Kỳ An thấp giọng nở nụ : “Nàng gạt ”
“Bốn năm nàng gạt rằng nàng đã chết giờ bốn năm nàng còn gạt …”
Giọng vang lên đột nhiên dừng
Tạ Kỳ An giơ tay che mắt ho nhẹ vài tiếng
Từng câu từng chữ đều giống như :
“A Thư nàng bao giờ tha thứ cho bây giờ đến cả việc lừa gạt cũng gạt ”
“Ta nên tha thứ cho ngươi ”
Ta nghiêm túc hỏi : “Lúc rơi xuống nước ngươi bỏ từng quản ngày đó thiếu chút nữa chết đuối thiếu chút nữa lăng nhục Ngươi biết rõ thương sốt cao nhưng vẫn mặc cho nha ngăn cản cho đại phu tới khám bệnh cho Sau đó ngươi mang rời mang theo Chu Từ Tuyết đào hôn nghĩ tới việc sẽ gặp chuyện gì”
“Tạ Kỳ An lúc vẫn luôn tin tưởng ngươi lúc tin ngươi gặp nạn ngược tin ngươi sống sót”
Tạ Kỳ An chặn họng nửa chữ
Hắn đột nhiên che môi ho khan
Khống chế ho nặng khóe môi vệt máu lưu
vẫn gắt gao chằm chằm vươn tay về phía
Ngữ điệu ôn hòa : “A Thư chúng vẫn là phu thê”
“Nàng theo trở về ngôi vị Hoàng Hậu vẫn thuộc về nàng Nếu nàng còn tức giận nàng đánh cũng mắng cũng đều nhận Chỉ là A Thư… nàng nên về nhà xem một chút”
Trước đây luôn mong một ngôi nhà
Tạ Kỳ An cũng sẽ mang rời
tin
Cho nên lắc đầu: “Lúc ngươi lừa nhưng cũng mượn chuyện đào hôn giả chết thoát thân coi như hai bên huề ”
“Vậy là xong”
Có lao đến định đâm Tạ Kỳ An
Hắn mặc cho đao kiếm đâm thân thể trở tay bẻ gãy cổ nọ thái độ vẫn ôn hòa như cũ
Chỉ về phía đôi mắt đen láy nặng nề của
“A Thư nợ nàng nhiều nàng đòi cho đủ chứ”
Một cỗ hàn khí khó hiểu
Ta mím môi nghĩ thầm nên biết Tạ Kỳ An đã thay đổi nhiều
“A Thư…”
Tạ Kỳ An cố gắng về phía
mới hai bước sắc mặt của đột nhiên trở nên cực kỳ khó xử
Ta hạ độc Tạ Kỳ An
Ta về phía bóng phía đột nhiên nở nụ :
“Tạ Kỳ An ngươi xem ngươi cũng từng tin tưởng mà”
Người của Tạ Kỳ An đã tới nơi
Tam vương gia nhất định sẽ thua
18
Kỳ thật đây cũng là điều trong dự liệu
Chỉ điều nghĩ tới Tam vương gia sẽ dùng Lục Trì Vân để uy hiếp
“Tiểu nương tử” Đáy mắt hiện lên sự tàn nhẫn: “Nếu ngươi cứu tiểu tình nhân của ngươi thì nguơi giết ”
Lại là hai chọn một
Lục Trì Vân vốn là một lão hồ ly thích sự xinh nhưng hôm nay chật vật
Hắn cố sức mở mắt chậc một tiếng
Sau đó nhắm mắt tựa hồ cũng ôm bất kỳ sự chờ mong gì
Tạ Kỳ An cũng im lặng
Người chung quanh tựa hồ xông lên ngăn
Hắn đang chờ đợi phản ứng của
điều gì chờ mong chứ
Ta nhặt con dao găm bên chân lên về phía Tạ Kỳ An
Sau đó vững vàng đâm chủy thủ lệch khỏi tim một chút
Tạ Kỳ An tựa hồ cực kỳ đau đớn
Hắn đau đến cong sống lưng xung quanh là sự tĩnh mịch lan tràn
vẫn gắt gao chằm chằm buông
Chỉ nhẹ giọng :
“A Thư hôm nay là sinh thần của ”
“Nàng thật sự vì khác mà tổn thương ”
“Thư nha đầu ngươi làm trò gì đó”
Lục Trì Vân tức giận mắng
Ta để ý tới chỉ cực kỳ nghiêm túc với Tạ Kỳ An:
“Ta đường lui Tạ Kỳ An”
“Ta sẽ vì ngươi sinh con nối dõi vì tuyệt thế; cấu kết với nam tử khác vì loạn tộc; ghen tị với nữ tử bên cạnh ngươi vì loạn gia Ngươi nên bỏ ”
“Hôm nay đã ám sát bệ hạ…”
“Câm miệng”
Tạ Kỳ An đột nhiên nổi giận cắt ngang lời gân xanh trán nổi lên: “Ta bảo nàng im miệng”
vẫn bình tĩnh tiếp:
“Ta đã hành thích bệ hạ còn là dư nghiệt tiền triều ngươi nên giết mới ”
Ta đang ép bản thân
Càng ép Tạ Kỳ An
Tam vương gia giết
Lục Trì Vân cứu
chung quanh vẫn vô cùng yên lặng
“Nàng cùng trở về”
Tạ Kỳ An hỏi đáy mắt là một mảnh huyết sắc
Ta trả lời chỉ : “Ta đột nhiên nhớ một chuyện”
“Năm đó một tiểu khất cái đã kéo lúc đuổi giết cứu một mạng vết thương mặt cũng lưu từ lúc đó Sau đó cõng sốt cao từ trong ngôi miếu đổ nát ngoài cầu cứu mạng từng nhà tiểu khất cái chỉ nhớ rõ vị thiên kim đại tiểu thư từng cho một cái bánh bao ”
Thân thể Tạ Kỳ An cứng đờ
“ hôm nay cảm thấy vẻ tiểu khất cái vẫn nhớ rõ”
Ta nở nụ : “Tạ Kỳ An tình yêu của ngươi điều kiện cần”
“Không như …”
Hắn theo bản năng hoảng loạn giải thích cắt ngang
“Ngươi hỏi vì cùng ngươi trở về chỉ hỏi ngươi năm đó khi ngươi nhớ là Hoàng tử ngươi từng nghĩ sẽ để làm chính thê của ngươi”
Tạ Kỳ An há miệng nhưng trầm mặc
Ta hiểu Tạ Kỳ An
Hắn sẽ
Người ngoài cũng cho phép
Bằng cũng của phủ Quốc Công ‘loạn côn đánh chết’
“Ngươi hề yêu ”
Vì thế gằn từng chữ: “Ngươi quen đối xử với ngươi vô điều kiện cam lòng kẻ thân phận thấp hèn vứt bỏ ngươi ”
Những lời đều là đánh cược
Đánh cược cái mạng của thể lưu
Ta đã sớm giao khách điếm cho A Lâm cùng Tiểu Điệp
Chỗ cô mẫu cũng chăm sóc
Ta chỉ còn cái mạng
Một mảnh tĩnh mịch
Sau một lúc lâu Tạ Kỳ An ho khan kịch liệt
Ho đến tê tâm liệt phế
chỉ hờ hững lau máu tràn bên môi
Mà mu bàn tay của bao phủ một tầng ấm áp
Là Tạ Kỳ An cầm tay hung hăng đâm dao găm trong
“Nàng từng hành thích Hoàng Đế”
Tạ Kỳ An đau đến cùng cực nhưng vẫn rõ từng chữ để chung quanh rõ ràng:
“Là trẫm lệnh cho nàng làm như ”
Mang theo uy nghiêm của đế vương
hốc mắt đỏ lên đáy mắt bi thương ảm đạm gần như hít thở thông
19
Tạ Kỳ An rời
Trước khi còn sẽ luôn chờ trở về
Ta phớt lờ
Cũng biết Tạ Kỳ An đã làm gì
Cũng may ai quấy rầy
Ta vẫn là bà chủ khách điếm nhỏ ở biên cảnh
Làm biết mệt mỏi để kiếm tiền đủ loại chuyện bát quái của qua đường
Thỉnh thoảng làm ăn với Lục Trì Vân thỉnh thoảng trêu chọc đứa nhỏ của A Lâm và Tiểu Điệp một phen
Sau đó Tạ Kỳ An chịu nổi áp lực tiền triều nên vẫn lập hậu
Loại chuyện một thì sẽ hai
Rất bình thường
Thế nhưng chuyện cũng liên quan nhiều đến
Dù chỉ là bà chủ khách điếm kiếm tiền mà thôi