Thuyền Trôi Giữa Rừng - Chương 2
03
Tôi bao giờ thấy một khuôn mặt trẻ con nào biểu cảm phong phú đến thế
Tần Thư Phàm chằm chằm chiếc laptop trong lòng khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú của lộ một biểu cảm phức tạp hề hợp với tuổi
Một lúc cái đầu nhỏ dường như đã nghĩ thông suốt giọng run rẩy :
“Cô… cô giáo Tiểu Lâm là cô mua cái máy đó … em… em linh tinh đấy ạ”
Trẻ con miệng kịp nghĩ đã cũng hiểu liền dứt khoát nhét luôn cái máy tay bé:
“Nè trả cho em đó”
Nói xong khựng bổ sung:
“Nói dối thói quen nha đừng bịa chuyện nữa nhé Mà nhớ bảo em chuyển tiền cho cô đấy”
Tần Thư Phàm vội vàng :
“Cô ơi chuyện tiền thì ạ em bán máy cho cô giờ mà tự nhiên chuyển tiền ổng mà biết là do em gửi nhầm thì thế nào cũng nổi giận mất”
Cậu bé sờ mặt bắt đầu nức nở:
“Hu hu ảnh đánh đau lắm đó suốt ngày ăn hiếp em cô cũng thấy em mặt mày bầm dập học ha”
Nghe kể lể nước mắt nước mũi đầy mặt cũng mềm lòng
“Không em em là cảnh sát Sao đánh em”
“À À đúng Không ảnh đánh ai hết chỉ đánh em… ảnh cũng đánh em thiệt ảnh cũng lắm á chỉ là… hiểu lầm thôi cô giáo Tiểu Lâm đừng…”
Tần Thư Phàm hoảng hốt sửa lời càng giọng càng nhỏ cuối cùng cả hệ thống ngôn ngữ cũng sập nguồn luôn
Tôi bé tiếp tục bịa thêm chuyện “ông trai ngược đãi em trai” gì nữa bèn xòe tay kiên nhẫn rõ tình hình:
“ bây giờ em cũng đưa cho cô cái máy máy chẳng đành tiền ”
Tần Thư Phàm lau nước mắt ánh mắt bất an giọng lí nhí:
“Vậy… cô giáo Tiểu Lâm cô tiện… tiện theo em về nhà lấy luôn ạ”
04
Tôi theo Tần Thư Phàm đến nhà bé Vừa mở cửa bước mọi trong phòng khách đồng loạt sang
Tần Thư Phàm đảo mắt một vòng lễ phép chào từng :
“Ba mẹ buổi tối vui vẻ ạ”
“Anh… về ”
Tôi theo ánh mắt của Thư Phàm thấy một đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi sofa
Không ngoài dự đoán đây chắc là “ông trai” trong truyền thuyết
Người đàn ông mặc áo thun đơn giản và quần thể thao làn da nâu khỏe khoắn cơ bắp rắn chắc hiện lấp ló qua lớp vải mỏng
Anh vắt chân một tay chống má ngũ quan sắc sảo môi mím nhẹ Dù đang nhắm mắt cũng đủ thấy gương mặt thuộc loại “ dễ đụng hàng” khí chất vượt trội
Không chứ Tần Thư Phàm nhỏ em sớm em trai dữ
Ánh mắt như radar quét tới quét lui dán chặt đàn ông nỡ rời nổi
Cuối cùng Tần Thư Phàm cũng chịu nổi kéo tay áo nhắc khéo:
“Cô giáo Tiểu Lâm nước miếng cô sắp nhỏ lên đầu em đó”
Tôi: “…”
Tôi ho nhẹ mấy tiếng để che giấu sự lúng túng định trong nhà họ khom hạ giọng nhỏ với bé:
“Em mau lấy máy cho cô ”
Tần Thư Phàm gật đầu bước chân lạch bạch chạy về phía đàn ông vẫn đang nhắm mắt
Cậu bé lắc tay :
“Anh Mau mở mắt Nghiêm trọng Có chuyện lớn lắm luôn đó”
Bố mẹ bên cạnh nổi nữa nhắc nhở:
“Này Thư Phàm con mới thành nhiệm vụ về mệt lắm đừng làm phiền nghỉ ngơi”
“ để con ngủ thêm chút ”
Nói xong hai lớn tới chào hỏi
Thấy mặt họ hiện lên vẻ hoang mang và nghi hoặc:
“Cô là…”
Lúc tới lượt ngớ
Tôi nhớ rõ hồi mới lập nhóm lớp phụ của Tần Thư Phàm là đầu tiên add WeChat tuy từng trò chuyện gì nhưng họ thường xuyên like bài đăng của
Tôi là nhiều đăng ảnh và status lảm nhảm mạng xã hội cũng chặn ai bao giờ
Thế nên họ lý do gì để biết mặt cả
phản ứng hiện tại của họ… trông cứ như lần đầu tiên gặp
Tôi cũng tiện hỏi gì thêm chỉ nở nụ nghề nghiệp gật đầu lịch sự:
“Chào hai bác cháu là giáo viên chủ nhiệm lớp của Thư Phàm tên là Lâm Thư Nhàn”
Vừa dứt lời phản ứng nhanh hơn cả bố mẹ bé chính là đàn ông vẫn im sofa
Anh đột ngột mở mắt về phía nơi cửa ánh mắt sắc bén đặc trưng của cảnh sát xuyên thẳng tới
Tôi vội vàng né tránh lảng chỗ khác để tránh bắt gặp ánh lúc đang “ngắm trai ”
Nghe thấy là giáo viên chủ nhiệm bố mẹ Tần Thư Phàm vội vã mời nhà
Tôi ngại nhưng Tần Thư Phàm vẫn đang lôi kéo trai dường như quên mất chuyện lấy máy tính
Cậu bé lớn tiếng đe dọa:
“Đại xe tăng Anh mau mua cho em cái mô hình xe tăng đó Nếu … hừ hừ”
Người đàn ông bịt tai mặt biểu cảm móc cổ áo đồng phục của xách như gà con quẳng sang một bên:
“Đã thi đạt thì khỏi mua Im lặng giùm cái”
Bó tay đành theo hai bác trong
Mẹ của Tần Thư Phàm bên cạnh vẻ rõ tới đây làm gì dè dặt hỏi:
“Cô giáo Lâm Thư Phàm gây chuyện gì ở trường Thằng nhỏ đúng là nghịch nếu nó làm phiền cô thì nhất định cho chúng biết…”
Bị hiểu nhầm là đang thăm nhà bối rối giải thích ngay:
“Không Thư Phàm ngoan ạ”
“Cháu tới đây là để lấy máy tính… cái máy mà… trai Thư Phàm đã bán cho cháu”
“Phạm Châu Phạm Châu Còn đó làm gì Mau mang máy cho cô giáo Tiểu Lâm chứ”
Người đàn ông sofa cau mày đôi mắt đào hoa mê hồn cụp xuống dường như đang suy nghĩ điều gì
Phải đến khi bố gọi mới dường như bừng tỉnh
Anh chống tay lên đùi dậy bước nhanh phòng lướt ngang qua mà mặt đổi sắc
Tần Thư Phàm theo bóng đập đập tay lên sofa nhỏ giọng lầu bầu đầy phẫn nộ:
“Không mua cho em Không mua cho em Tần Phạm Châu đồ xa Cứ chờ đấy”
Mẹ của Thư Phàm mời xuống ghế còn rót cho ly trà
Tôi im hai vị phụ ba im lặng – ánh mắt to tròn trừng – ai lên tiếng
Không khí … ngại thật sự
Thế là quyết định tìm đại một chủ đề để phá vỡ bầu khí khiến cảm thấy ngột ngạt đến phát sợ
Mà chủ đề thuận tiện nhất… tất nhiên là Tần Thư Phàm
Đã đến tận nơi thế chi bằng tranh thủ mách tội một phen
Tôi đổi sang giọng điệu thường dùng khi trao đổi với phụ :
“Bạn Thư Phàm ở trường chung ngoan chỉ là nhiều lời một chút thôi ạ Em đã ‘ chuyện’ bay mất chín bạn cùng bàn …”
Tôi còn dứt câu đã nhét một múi quýt miệng
“Cô giáo Tiểu Lâm chắc nhiều quá khát nước nhỉ Ăn chút quýt em bóc đó”
Tôi cúi xuống liền bắt gặp ánh mắt đầy u oán của nhóc
Chết
Tôi linh cảm… cũng sắp đưa danh sách “kẻ thù nhắm đến”
Tần Thư Phàm nhảy từ ghế xuống kéo chiếc laptop bàn mặt
Mở máy
Tôi còn kịp phản ứng màn hình bỗng sáng lên
Tấm hình nền – chính là ảnh của – bất ngờ hiện rõ mồn một
Tần Thư Phàm “ồ” lên một tiếng đầy phấn khích
Bố mẹ bé cũng tò mò theo đó kinh ngạc sang
lúc đó Tần Phạm Châu từ phòng ngủ
Tần Thư Phàm phồng má làm bộ ngạc nhiên như hề biết chuyện gì giả vờ với bằng giọng hết sức khoa trương:
“Ơ kìa ơi”
“Sao hình nền máy tính của là ảnh cô giáo Tiểu Lâm Khó đoán quá mất á~”