Thuyền Trôi Giữa Rừng - Chương 1
01.
Chiếc laptop tôi dùng suốt bốn năm trời đột nhiên lăn đùng ra chết máy, sửa kiểu gì cũng không lên.
Hết cách, tôi đành phải mua một cái mới. Nhưng lương thì chưa về, ngân sách lại eo hẹp.
Cân nhắc đủ đường, tôi quyết định mua máy cũ, giá rẻ mà vẫn dùng được.
Sau bốn ngày cày cuốc trên chợ mạng, cuối cùng cũng chọn được một chiếc vừa túi tiền lại đúng ý.
Không chỉ giá cả hợp lý, mà người bán cũng rất dễ thương, nói chuyện cực kỳ dễ chịu.
Để bớt thêm chút tiền, tôi còn giả vờ hỏi han nghiêm túc, cuối cùng lấy hết can đảm xuất chiêu tối thượng:
“Anh ơi, 1500 được không ạ?”
Một người nghèo đầy dũng cảm, chém bay một nửa giá, chỉ mong gặp được người tốt bụng mềm lòng.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần bị chửi xéo, bị block, thậm chí còn bị lôi lên hội bóc phốt.
Nhưng đối phương chỉ nhẹ nhàng trả lời:
“Được đó, còn free ship luôn.”
Mẹ ơi, tôi thật sự gặp được người tốt bụng rồi hu hu hu!
Tôi cảm động muốn khóc, đối mặt với cái avatar người máy mặc định, tôi gửi hàng loạt lời chúc nhảm nhí:
“Anh trai phát tài nha!”
“Anh trai vạn sự như ý!”
“Anh trai tốt bụng thế này chắc chắn làm gì cũng thành công!”
“Anh trai trúng số, thăng chức, lương tăng, sinh tám đứa, tỏ tình thành công!”
Không thấy phản hồi, đến khi tôi gửi câu cuối cùng thì nhận được một tin nhắn:
“Nhận lộc bạn ban.”
Quả nhiên, ai mà chẳng muốn phát tài trúng số chứ.
Tôi cũng vậy.
Tôi nhanh chóng thanh toán, điền địa chỉ.
Anh ta nhắn lại: “Mình cùng thành phố, bạn tiện qua lấy không?”
“Tôi tiện mà.”
Một lúc sau, anh ấy lại trả lời:
“Ngại quá, mai tôi bị gọi đi công tác đột xuất, không đưa cho bạn được rồi.”
Tôi vội vàng nói:
“Tôi tự đến lấy cũng được, anh ở đâu?”
Nhưng anh ta có vẻ khá cảnh giác, không tiết lộ địa chỉ.
Chỉ nói:
“Xa lắm, mai tôi nhờ người nhà đưa cho shipper giao tận nơi cho bạn nhé.”
Hôm sau, buổi chiều không có tiết, tôi về nhà sớm thì thấy máy đã được giao đến.
Tôi vui như Tết, háo hức mở ra… nhưng nụ cười trên mặt lập tức đông cứng.
Có gì đó sai sai.
Chiếc máy này màu hồng kim!
Mà tôi nhớ rõ mình mua máy màu xám cơ mà?
Mẫu mã thì lại là dòng mới nhất của hãng này, giá chắc chắn gấp mười lần cái tôi đặt mua.
Tôi xoay tới xoay lui kiểm tra trong nghi hoặc, lỡ tay chạm vào nút nguồn.
Màn hình sáng lên.
Một khuôn mặt quen thuộc bất ngờ hiện ra trước mắt tôi.
Tôi sững sờ.
Trên đó là ảnh của chính tôi.
Tôi đứng dưới tán hoa anh đào, cầm một cây kem, miệng cười rạng rỡ vẫy tay, lúm đồng tiền lộ ra lấp ló.
Nhìn quần áo, chắc là hồi cấp ba.
Trông vẫn còn trong trẻo, đầy sức sống.
Không như bây giờ, đi làm mệt mỏi, chỉ còn lại cái xác di động.
Tôi nghi hoặc trong lòng – sao máy tính của người lạ lại để ảnh tôi làm hình nền?
Nhưng một ý nghĩ khác dần trỗi dậy – có khi nào là ai đó thân quen âm thầm tặng tôi món quà bất ngờ này?
Dù gì mấy hôm trước tôi cũng vừa đăng lên vòng bạn bè than vãn máy hỏng, công việc dở dang.
Nghĩ vậy, tôi liền nhập thử ngày sinh nhật mình làm mật khẩu.
Quả nhiên, đăng nhập được thật!
Cả màn hình desktop cũng là hình tôi.
Máy còn gần như chưa được sử dụng, chưa cài bất cứ phần mềm nào – ngoài hình nền.
Niềm tin của tôi càng thêm vững chắc.
Tôi lập tức mở điện thoại, chuẩn bị nhắn hỏi người bán xem là bạn nào chơi lớn tặng tôi quà.
Quà đắt thế này, tôi còn phải đáp lễ lại cho tử tế.
Nhưng vừa mở tin nhắn, đã thấy một tràng tin nhắn từ người bán gửi tới:
“Bạn ơi, xin lỗi, tôi gửi nhầm rồi, đó là máy mới anh tôi đặt.”
“Không phải cái định bán cho bạn đâu, trời ơi, anh tôi mà biết thì gi .t tôi mất!”
“Người anh em, thấy được tin nhắn thì trả lời giúp tôi với.”
“Tôi xin bạn luôn đó, lúc tôi đi gửi tôi còn ngái ngủ, không để ý, cầm nhầm mất tiêu rồi huhu.”
“Bạn thấy hình cô gái xinh trên màn hình chưa, đó là chị dâu tôi đó, anh tôi mê chị ấy lắm, không thấy chị ấy là phát khóc á.”
“Người anh em à, nhìn tình nghĩa chiến thần tình yêu, bạn trả lại giùm tôi được không?”
02.
Tôi lặng thinh.
Người trong hình nền… đến chính bản thân còn chưa biết mình có bạn trai đấy.
Rất nhanh sau đó, tôi lại tự thuyết phục bản thân.
Vẻ ngoài của tôi cũng tạm được, có khi tấm ảnh ấy từng bị đăng lên mạng thành ảnh phổ biến, người bán thấy vừa mắt nên dùng làm hình nền cũng không chừng.
Còn về mật khẩu sinh nhật thì… biết bao nhiêu người trùng ngày sinh với tôi, chắc lại trùng hợp thôi.
Sau một loạt suy đoán liên hoàn, tôi bỗng thấy lời giải thích của đối phương thật ngây thơ, buồn cười.
Muốn đòi lại máy tính mà cũng phải dựng cả một màn kịch thâm tình xúc động.
Chuyện thế này chắc chỉ học sinh tiểu học mới nghĩ ra được thôi.
Tôi lập tức trả lời lại:
“Được, tôi gửi trả lại cho anh.”
Biết là người ta gửi nhầm, phản ứng đầu tiên của tôi chính là mau chóng hoàn lại máy tính.
Cho nên tôi không hề do dự chút nào khi nhắn lại cho anh ta.
Bằng không tôi sợ nếu đối phương đợi lâu quá mà sốt ruột, lỡ chẳng nói chẳng rằng đi báo cảnh sát thì phiền to.
Tôi vừa mới đậu vào biên chế giáo viên, công việc còn chưa ổn định, không muốn dính vào rắc rối gì ảnh hưởng tới sự nghiệp.
Phía bên kia thấy tôi đồng ý trả lại, lập tức gửi liên tục mấy icon cảm ơn và mặt khóc.
Anh ta cũng không định làm phiền tôi thêm:
“Cảm ơn bạn hiền, bạn đúng là người tốt đó!”
“Tí nữa tôi sẽ đến cổng trung tâm thương mại gần trường tiểu học phụ cận, chắc cũng gần nhà bạn ha, mình hẹn nhau ở đó được không? Bạn tới thì gọi cho tôi nhé.”
“Được.”
Tôi đồng ý, ôm máy tính xuống nhà, vội vã đến chỗ hẹn ở trung tâm thương mại.
Kết quả là tôi đứng ngó nghiêng một vòng trước cổng mà không thấy ai trông giống người bán. Vừa định rút điện thoại ra gọi, thì bỗng nhìn thấy học sinh lớp tôi – Tần Thư Phàm.
Cậu nhóc đang cúi đầu nhìn đồng hồ thông minh trên cổ tay, miệng lẩm bẩm, một chân dậm dậm xuống sàn, vẻ mặt căng thẳng không yên.
Vừa nhìn thấy cậu bé, tôi lập tức nhớ lại chuyện xảy ra giờ ra chơi sáng nay.
Cậu nhóc đột nhiên thần thần bí bí chạy đến hỏi tôi:
“Cô giáo Tiểu Lâm, cô có bạn trai chưa ạ?”
Tôi sững người một chút rồi lắc đầu, thật thà trả lời:
“Chưa có.”
Nghe tôi nói xong, Thư Phàm đập tay một cái, kéo một bé gái khác trong lớp là Lục Mẫn Mẫn tới, hai cái đầu nhỏ ngẩng lên, vô cùng nghiêm túc nhìn tôi nói:
“Cô giáo Tiểu Lâm, em có hai lựa chọn dành cho cô…”
Nói đến đây, cậu nhóc khựng lại, có vẻ trăn trở, đưa tay gãi đầu, rồi móc trong túi ra một tờ giấy nhỏ, liếc nhanh một cái, sau đó lại ngẩng đầu tiếp tục nói:
“Một là cô làm chị dâu em, hai là cô làm mợ em, cô chọn một cái… được không?”
Tôi nhất thời không hiểu cậu bé đang nói gì.
Sau đó mới sực nhớ ra – Tần Thư Phàm là cậu ruột của Lục Mẫn Mẫn.
Lúc ấy, Lục Mẫn Mẫn cũng hớt hơ hớt hải gật gù phụ họa:
“Đúng đúng đó cô giáo Tiểu Lâm, anh trai em đẹp trai lắm, còn dịu dàng nữa, rất cao luôn, cao tận 1m90, ảnh là cảnh sát, dáng người siêu chuẩn luôn…”
Tôi dở khóc dở cười – hai đứa nhóc này là đang mai mối cho tôi đây mà.
Nhưng tôi cũng không coi mấy lời trẻ con lớp 3 là chuyện nghiêm túc.
Tôi giơ hai ngón tay ra, cũng trêu lại:
“Vậy cô cũng cho hai đứa một lựa chọn nhé. Một là tăng gấp đôi bài tập, hai là nhân ba bài tập lên, chọn một cái nào?”
Nghe xong, hai đứa vốn còn hớn hở lập tức câm nín.
Tần Thư Phàm vừa nghe đến bài tập tăng gấp đôi, khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú liền tái xanh thấy rõ.
Cậu nhóc kéo Mẫn Mẫn, không ngoái đầu lại chạy một mạch.
Nghĩ lại chuyện đó, tôi bắt đầu thấy hơi sợ nó thật.
Tần Thư Phàm đúng kiểu trẻ con lắm mồm, nói chuyện như máy, tôi sợ nó lại chạy tới bắt tôi làm bài kiểm tra chọn đáp án.
Hồi trước còn là học sinh thì sợ ra đường gặp thầy cô.
Bây giờ làm giáo viên rồi, lại sợ ra đường gặp học sinh.
Tôi không do dự mà lập tức quay lưng, ngẩng đầu nhìn lên trời khoảng 45 độ, rồi cúi đầu nhìn mũi chân.
Giả vờ như không nhìn thấy nó.
Kết quả là càng sợ cái gì càng dính cái đó.
“Cô giáo Tiểu Lâm!”
Tần Thư Phàm vẫn nhìn thấy tôi.
Cậu bé vừa vẫy tay vừa chạy lạch bạch tới gần.
“Trùng hợp ghê đó cô giáo Tiểu Lâm!”
Sau đó giọng cậu đột ngột trở nên căng thẳng:
“Cô không phải đang chờ bạn trai đấy chứ?”
“……”
Tôi bất đắc dĩ day day huyệt thái dương.
Quan sát một lúc, tôi phát hiện bên cạnh cậu bé không có người lớn đi cùng.
Nhìn đồng hồ điện thoại, đã bảy giờ rưỡi tối, dù là mùa hè thì trời cũng gần tối hẳn rồi.
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào cậu nhóc, hơi lo lắng hỏi:
“Em làm gì ở đây thế? Sao còn chưa về nhà? Ba mẹ đâu rồi?”
Tần Thư Phàm giơ chiếc đồng hồ thông minh lên, mím môi, ánh mắt kiên định đáp:
“Em trông thì có vẻ là chưa về nhà, nhưng thật ra là đang bảo vệ tình yêu của anh em… và cả tính mạng của em nữa!”
Tôi bị câu nói đậm chất ‘trung nhị’ này của nó làm cho sét đánh ngang tai.
Nhưng thấy cậu bé nhỏ xíu một mình đứng đây, tôi vẫn nhịn không được mà dặn dò:
“Ba mẹ em có biết em ra đây một mình không? Trời tối rồi, không an toàn đâu, mau về nhà đi.”
Tần Thư Phàm lắc đầu, chỉ tay về phía chiếc xe sang bóng loáng đỗ bên đường:
“Không sao đâu cô giáo Tiểu Lâm, xe nhà em và tài xế đang ở đó.”
Tôi: “……”
Nói xong, nó lại tiếp tục cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ thông minh.
Lúc này tôi mới nhớ ra – tôi đến đây để gặp người bán trả lại máy tính, hình như vẫn chưa thấy mặt đâu.
Anh ta bảo khi tôi đến rồi thì gọi điện.
Thế là tôi lấy điện thoại ra, bấm số anh ta từng gửi.
Ngay giây sau đó.
Chiếc đồng hồ thông minh trên tay Tần Thư Phàm… đổ chuông.