Thuở Thiếu Niên, Tôi Không Tin Nhân Gian Có Biệt Ly - Chương 3
9
Dư Thanh đã giúp tôi liên hệ với bác sĩ ở Vienna. Ngoài công việc thường ngày, tôi dành toàn bộ thời gian còn lại để tập phục hồi chức năng.
Tôi đi theo Dư Thanh, hỗ trợ cô ấy làm những việc trong khả năng cho dàn nhạc.
Ban đầu, tôi thường xuyên mất ngủ, thức trắng đêm, chỉ dựa vào thuốc mới có thể thư giãn đôi chút.
Cũng có những đêm nửa khuya giật mình tỉnh giấc, theo phản xạ gọi tên Giang Dật.
Lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào dãy số quen thuộc ấy, nhưng lại chưa bao giờ bấm gọi.
Tôi cứ mãi đoán, liệu Giang Dật… có từng nhớ đến tôi không?
Nhưng anh… đã có gia đình rồi.
Năm đầu tiên ở Vienna, việc hồi phục của tôi có chút tiến triển, nắm tay cũng nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.
Năm thứ hai, tôi bắt đầu thử kéo đàn. Tuy động tác còn gượng gạo, thậm chí chưa kéo được hết bài đã phải dừng lại.
Năm thứ ba, tôi có thể hoàn thành trọn vẹn một bản nhạc. Tuy chưa thật trôi chảy, nhưng các thành viên trong dàn nhạc đã vui mừng nhảy cẫng lên.
Năm thứ tư, tôi cùng dàn nhạc đứng trên sân khấu Đại sảnh Vàng.
Dù không phải là tay đàn chính, nhưng tôi vẫn căng thẳng đến mức lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Tiếng nhạc vang vọng khắp đại sảnh, theo nhịp kéo đàn, ánh mắt tôi rơi lên vết sẹo trên tay.
Bỗng dưng cảm thấy… nó cũng không còn xấu xí như trước, mà đã trở thành một chứng tích – minh chứng rằng tôi đã sống sót.
Ngắm hoàng hôn bên dòng Danube xanh, cầu nguyện trong nhà thờ Karlskirche, ngồi vòng quay khổng lồ ở công viên Prater.
Đôi khi nhớ về Giang Dật, tôi cũng có thể mỉm cười mà nói rằng: chuyện cũ rồi.
Một hôm nhàn rỗi, Dư Thanh nói:
“Giang Dật và Kiều Sương có con rồi, là một bé gái.”
Tôi vừa chải lông cho chú mèo nhỏ vừa đáp nhẹ:
“Ừ, tốt mà.”
Cuộc đời vốn dĩ là chuỗi gặp gỡ và chia ly không ngừng nghỉ, điều đó tôi hiểu rất rõ.
Vui buồn tự mình gánh, người khác khó lòng thấu. Tôi đôi khi vẫn âm thầm sụp đổ, nhưng rồi cũng sẽ lặng lẽ tự chữa lành.
Không yêu mà vẫn lãng mạn, nhiệt huyết và mãi là chính mình.
Tôi có cao thấp riêng của mình, có ngổn ngang sai lệch của riêng tôi.
Tôi cho phép mình được là chính mình, cũng cho phép mọi chuyện cứ thế mà xảy ra.
10
Giang Dật
Trong suốt 27 năm cuộc đời, điều khiến tôi hạnh phúc nhất… là đã gặp được Thẩm Thanh Từ, yêu cô ấy và cùng cô ấy trải qua quãng thời gian đẹp nhất.
Hồi tốt nghiệp cấp ba, trong sổ lưu bút có một câu hỏi: “Cậu thích gì nhất?”
Tôi viết một chữ: 【Cậu】.
Tôi tưởng Thẩm Thanh Từ sẽ không phát hiện ra, ai ngờ chưa đầy một phút sau, cô ấy đã chạy vội tới, ánh mắt long lanh hỏi tôi:
“Thật sao? Cái cậu thích nhất là tớ hả?”
Cả lớp đồng loạt trêu chọc. Tôi theo phản xạ gật đầu.
Cô ấy đột nhiên ôm chầm lấy tôi:
“Thẩm Thanh Từ cũng thích Giang Dật nhất.”
Chúng tôi cùng nhau vào đại học, sống cùng nhau, tự tay trang trí căn hộ nhỏ thuê được.
Vô số đêm khuya, chúng tôi hôn nhau, ôm nhau, nói về những điều trong mơ.
Như là muốn chọn hoa gì cho lễ cưới, tuần trăng mật sẽ đi đâu, sau này muốn có con trai hay con gái.
Điều khiến tôi không thể chấp nhận được nhất… chính là ngày hôm trước cô ấy vẫn còn sinh động giận dỗi với tôi, mà ngày hôm sau đã lặng lẽ nằm bất động trên giường bệnh – một lần là năm năm.
Khi đó, tôi nghĩ, giá mà hôm ấy tôi không tăng ca, đi cùng cô ấy thì tốt biết bao.
Nhưng nghĩ lại… không được. Nếu cả hai chúng tôi đều không còn, khi cô ấy tỉnh lại thì phải làm sao?
Phải có người ở lại, chờ cô ấy tỉnh, cho cô ấy niềm tin.
Tôi thay cha mẹ cô ấy lo hậu sự, xử lý mọi thủ tục giấy tờ, cẩn thận giữ lại toàn bộ tài liệu quan trọng.
Tôi dồn hết số tiền tích cóp, chuyển cô ấy vào phòng bệnh tốt nhất – tôi không muốn cô ấy chịu bất kỳ khổ sở nào.
Mẹ tôi từng hỏi:
“Con chắc chắn sẽ đợi được đến ngày đó sao?”
Tôi trả lời rất chắc nịch:
“Con chắc chắn. Con muốn lúc cô ấy mở mắt ra, người đầu tiên thấy được… là con.”
Bởi vì, cô ấy… chỉ còn lại mình tôi thôi.
11
Năm đầu tiên Thẩm Thanh Từ hôn mê, tôi cuối cùng cũng được nhận vào công ty mà mình mơ ước bấy lâu.
Ngày nào tôi cũng đến thăm cô ấy, mang theo một bó hoa linh lan – loài cô thích nhất.
Bác sĩ nói nên thường xuyên nói chuyện với bệnh nhân, nên tôi kể cho cô ấy nghe mọi thứ trong cuộc sống, trong công việc.
Chỉ cần trên đường bắt gặp một con mèo, một cái cây, tôi đều sẽ kể cho cô ấy nghe.
Tôi vẽ ra tương lai mà tôi đã lên kế hoạch sẵn, tỉ mỉ kể từng chút một cho Thẩm Thanh Từ – một tương lai luôn có cô ấy hiện diện.
Tất cả những nỗ lực của tôi, chỉ để khi cô ấy tỉnh lại, có thể sống một cuộc đời nhàn nhã, như mơ.
Tôi có mệt chút cũng chẳng sao – chỉ cần cô ấy đừng mệt.
Thẩm Thanh Từ là người rất dễ xúc động – dễ khóc, cũng dễ cười. Có lúc nửa đêm còn gọi tôi dậy để kể mấy chuyện cười vô lý, làm tôi mất ngủ cả đêm.
Thế nhưng… giờ tôi lại thấy nhớ dáng vẻ quậy phá ngày xưa ấy đến lạ.
12
Năm thứ hai Thẩm Thanh Từ hôn mê, tôi được thăng chức, lương cũng tăng gấp đôi.
Công việc dần trở nên bận rộn, thường xuyên phải tăng ca đến tận khuya.
Dù muộn đến đâu, tôi vẫn cố đến thăm Thẩm Thanh Từ mỗi ngày, dù chỉ mười phút, nói với cô ấy vài câu.
Tôi cần để cô ấy cảm nhận được rằng tôi vẫn ở đây. Nhất định cô ấy cũng rất nhớ tôi.
Tôi đã lên sẵn mấy kế hoạch cầu hôn – có cảm động, có vui nhộn, có lãng mạn.
Thẩm Thanh Từ là người dễ xúc động như vậy, đến lúc đó chắc chắn sẽ khóc đến mức tèm lem.
Cô ấy chỉ lặng lẽ nằm đó, tôi nói, cô ấy nghe.
Dù người đang ở ngay trước mặt tôi…
Tôi vẫn rất nhớ cô ấy. Rất rất nhớ.
13
Năm thứ ba Thẩm Thanh Từ hôn mê, tôi cùng bạn bè khởi nghiệp, gặt hái được chút thành công.
Ngày nào cũng bận rộn chạy khách, xã giao, mỗi khi uống say tôi lại càng nhớ cô ấy da diết.
Đồng nghiệp nói tôi cứ gọi mãi một cái tên trong cơn say, hỏi đó là ai.
Tôi đáp: “Là người yêu của tôi. Cô ấy đang bệnh. Đợi cô ấy khỏe lại, tôi sẽ cưới cô ấy.”
Thời gian tôi đến thăm Thẩm Thanh Từ ngày càng ít đi, trong lòng dấy lên chút áy náy.
Ngày công ty giành được dự án lớn ở khu Bắc, tôi vui mừng đến mức cả đêm không chợp mắt. Trời chưa sáng tôi đã chạy đến bệnh viện.
Tôi thao thao bất tuyệt kể cho Thẩm Thanh Từ nghe về những nỗ lực, thành tựu của mình.
Nói đến khô cả miệng mới dừng lại. Quanh tôi lặng ngắt như tờ, chẳng có lấy một lời hồi đáp.
Như thể vừa bị dội một gáo nước lạnh. Trong lòng trống rỗng, hụt hẫng.
“Thẩm Thanh Từ… bao giờ em mới tỉnh lại đây?”
14
Năm thứ tư Thẩm Thanh Từ hôn mê, công ty rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng.
Tôi bận đến tối tăm mặt mũi, chẳng còn thời gian ghé bệnh viện.
Ngày nào cũng hoặc cắm mặt trong văn phòng đến sáng, hoặc vùi đầu vào các buổi tiệc xã giao.
Rất mệt. Nhưng chỉ cần nhìn thấy ảnh Thẩm Thanh Từ, tôi lại cố gắng thêm chút nữa.
Tôi uống rượu đến xuất huyết dạ dày, phải nhập viện.
Lúc tỉnh dậy, tôi mơ màng hỏi mẹ:
“Tiểu Từ đâu rồi? Cô ấy không đến thăm con sao?”
Mẹ đỏ mắt, nghẹn giọng:
“Tiểu Dật à, đã bốn năm rồi… hay là chúng ta từ bỏ đi…”
Tôi như bị chạm đến vảy ngược, gằn giọng phản bác:
“Cô ấy sẽ tỉnh lại! Nhất định sẽ!”
Mẹ tôi cũng rất thích Thẩm Thanh Từ, lúc nào cũng giục tôi mau chóng cưới cô ấy. Sao có thể nói ra những lời như vậy được chứ.
Ra viện rồi, tôi lại quay cuồng trong công việc, khủng hoảng công ty vẫn chưa qua. Mẹ thì… lại đột ngột ra đi.
Tôi bỗng cảm thấy bản thân thật vô dụng. Tôi trốn vào bệnh viện, giấu mình trong một góc.
Tôi và Thẩm Thanh Từ… là người thân duy nhất còn lại của nhau.
Lần đầu tiên trước mặt cô ấy, tôi bật khóc.
May mà cô ấy không nhìn thấy.
“Tiểu Từ, anh mệt quá rồi… Em mở mắt nhìn anh một chút thôi được không? Ôm anh một cái thôi cũng được…”
“Anh không biết có thể tiếp tục nổi nữa không… Anh có thể bỏ cuộc không, Tiểu Từ…”
Nhưng khi nhìn thấy hóa đơn viện phí, tôi bỗng chốc bình tĩnh lại.
Dội nước lạnh lên mặt, rồi lập tức quay về công ty.
15
Có một hôm tôi tăng ca đến tận nửa đêm, phát hiện đèn phòng thiết kế vẫn còn sáng.
Rõ ràng Kiều Sương đã rất buồn ngủ, vậy mà tay vẫn không ngừng làm việc.
Tôi khuyên cô ấy về nghỉ ngơi, cô lại vỗ nhẹ mặt mình, kiên quyết không chịu đi, nhất định phải làm ra bản kế hoạch khiến khách hàng hài lòng mới được.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến Thẩm Thanh Từ – lúc cô ấy luyện đàn, chỉ vì một lỗi nhỏ mà kiên trì kéo đi kéo lại một bản nhạc hàng chục, hàng trăm lần.
Nhưng tôi hiểu, không ai có thể thay thế ai.
Kiều Sương là Kiều Sương, còn Thẩm Thanh Từ… mãi mãi là Thẩm Thanh Từ.
Sau đó, thời gian tôi ở bên Kiều Sương ngày càng nhiều. Những hôm cô ấy không tăng ca, sẽ pha sẵn cà phê, chuẩn bị chút đồ ăn khuya cho tôi.
Cho đến một ngày, cô ấy nói rằng thích tôi.
Tôi từ chối.
Tôi không thể ở bên người khác được. Vậy Thẩm Thanh Từ thì sao?
Thế nhưng những ngày có Kiều Sương bên cạnh, lúc vui cũng như khi mệt mỏi… lâu lắm rồi, chưa có ai đáp lại tôi như thế.
Tôi cần cảm giác được hồi đáp ấy.
Khi cô ấy thổ lộ lần thứ sáu, tôi kể cho cô ấy nghe về tôi và Thẩm Thanh Từ – mười hai năm bên nhau.
Tôi cố gắng mở lòng, nhưng cũng thẳng thắn nói ra tất cả những điều tôi còn lưỡng lự.
Kiều Sương nói, cô không để tâm:
“Em có thể ở bên anh, cùng chờ cô ấy tỉnh lại.”
Tôi đã nuốt lời với Thẩm Thanh Từ. Tôi và Kiều Sương ở bên nhau.
Tôi dẫn Kiều Sương đến bệnh viện, cô ấy nhìn Thanh Từ rồi nói:
“Cô ấy thật xinh đẹp.”
Sau đó, tôi lén đến bệnh viện thêm một lần nữa – để nói lời xin lỗi với Thẩm Thanh Từ. Mong cô ấy đừng giận tôi.
Cô ấy có thể đánh tôi, mắng tôi… nhưng làm ơn, nhất định phải tỉnh lại.
16
Năm thứ năm Thẩm Thanh Từ hôn mê, công ty tôi bắt đầu đi vào ổn định, quy mô cũng được mở rộng.
Tôi thường xuyên phải đi công tác, Kiều Sương thay tôi đến thăm Thẩm Thanh Từ, thi thoảng còn giúp cô lau người.
Tôi và Kiều Sương đính hôn.
Kiều Sương hỏi khi nào thì có thể kết hôn. Tôi nói:
“Đợi Thẩm Thanh Từ tỉnh lại đã.”
Sẽ có ngày đó mà.
Dàn nhạc mà Thẩm Thanh Từ thích nhất tổ chức biểu diễn tại Đại sảnh Vàng, Kiều Sương hỏi tôi có muốn đi xem không – thay cô ấy xem một lần.
Tối hôm đó sau buổi biểu diễn, bệnh viện gọi điện.
Nói rằng Thẩm Thanh Từ… đã tỉnh.
Tôi cứ ngỡ mình đang mơ.
Kiều Sương dụi mắt hỏi:
“Sao vậy?”
Tôi nói:
“Là điện thoại từ bệnh viện.”
Cô ấy hỏi tiếp:
“Là Thẩm Thanh Từ tỉnh lại rồi à?”
Tôi đáp:
“Hình như là vậy.”
Cô ấy lặng đi vài giây, rồi bật dậy thu dọn hành lý, không quên gọi tôi:
“Anh còn đứng đó làm gì, mình về ngay thôi!”
Chúng tôi vội vã về nước, từ sân bay lao thẳng tới bệnh viện. Đến cửa phòng bệnh, tôi lại thấy chùn bước.
Kiều Sương buông tay tôi ra.
“Anh vào trước đi. Em sẽ đi sau… Em sợ cô ấy không muốn gặp em.”
Khoảnh khắc ánh mắt tôi chạm vào ánh mắt Thẩm Thanh Từ, tôi mới thực sự tin rằng cô ấy đã sống lại.
Tôi đã đợi ngày này… suốt năm năm trời.
Thì ra những điều tôi từng nói, Thẩm Thanh Từ đều nghe thấy. Cô ấy biết tất cả.
Hôm đó, Kiều Sương khóc và nói với tôi:
“Em không phải kẻ thứ ba. Nếu cô ấy vẫn muốn bên anh, em sẽ là người chủ động rút lui.”
Tôi ôm cô ấy rất lâu để dỗ dành.
Tôi không thể phụ Thẩm Thanh Từ, càng không thể phụ Kiều Sương.
Thẩm Thanh Từ nói với tôi:
“Chia tay đi.”
Chỉ một câu thôi, nhưng lại là một câu nói trễ mất hai năm.
Chúng tôi đều hiểu, câu nói tưởng chừng đơn giản ấy, mang theo ý nghĩa gì.
Mười hai năm của chúng tôi…
Đã kết thúc rồi.
17
Thẩm Thanh Từ và Kiều Sương ở bên nhau cũng khá hòa thuận.
Hôm sinh nhật cô ấy, nhìn dáng vẻ cô nhắm mắt thành tâm ước nguyện, tôi rất muốn hỏi xem điều ước của cô là gì.
Nếu có thể… tôi muốn giúp cô thực hiện.
Ngày cưới của tôi và Kiều Sương đã được ấn định.
Tôi hỏi Thẩm Thanh Từ:
“Em sẽ đến dự đám cưới bọn anh chứ?”
Câu nói như khẳng định, nhưng thật ra là đầy mong chờ lẫn hồi hộp.
Thẩm Thanh Từ đáp:
“Nếu em có thời gian… sẽ đến.”
Tôi chơi violin, ước mơ lớn nhất từng có, chính là được biểu diễn một buổi hòa nhạc tại Đại sảnh Vàng.
Nhưng… cô ấy không đến.
Kiều Sương gọi cho cô ấy, không ai nghe máy. Nhắn tin thì bị từ chối nhận. Tôi cũng vậy.
Kiều Sương buồn bã, hết lần này đến lần khác hỏi tôi:
“Thẩm Thanh Từ vẫn còn giận em sao?”
Buổi tối hôm đó, Kiều Sương ngồi buồn bã mở bao lì xì, rồi rút ra một phong bì duy nhất đặc biệt, đưa cho tôi.
Bìa màu xanh nhạt, trên đó in tranh chibi của tôi và Kiều Sương, vòng hoa linh lan quấn quanh.
Tôi mở ra, bên trong là dòng chữ xiêu vẹo – chắc người viết đã rất khó khăn để viết được nó.
“To: Giang Dật & Kiều Sương
Sớm tối và năm tháng cùng trôi, mong hai người sẽ nắm tay đi đến tận cùng ánh sáng.
Xuân đến, hạ đi, thu gặt, đông cất.
Chúng ta… tương lai còn dài.
– Thẩm Thanh Từ.”
Trong bao lì xì còn có một chiếc thẻ – chính là chiếc thẻ tôi từng làm cho cô ấy, dùng để nhận cổ tức từ công ty.
Kiều Sương trân trọng cất phong bao vào tủ khóa, khẽ hỏi:
“Anh nghĩ… cô ấy giờ đang ở đâu? Có ai bên cạnh cô ấy không?”
Tôi không biết. Những năm sau đó, chúng tôi hầu như không còn tin tức gì về Thẩm Thanh Từ.
Lúc đến viếng mộ ba mẹ cô ấy và mẹ tôi, tôi nhìn thấy một bó linh lan nhỏ.
Cô ấy đã trở về – nhưng không hề liên lạc với chúng tôi.
Một hôm, Kiều Sương gửi cho tôi lịch biểu diễn của dàn nhạc ở Đại sảnh Vàng. Cái tên Thẩm Thanh Từ – nổi bật ngay trong danh sách.
Kiều Sương còn sốt ruột hơn cả tôi. Cô lập tức đặt vé máy bay, hấp tấp thu dọn hành lý.
Nhìn Thẩm Thanh Từ đứng trên sân khấu… cứ như nhìn thấy chính cô của nhiều năm về trước.
Kết thúc buổi biểu diễn, Kiều Sương kéo tôi đi tìm cô ấy ở hậu trường.
Cô không bất ngờ, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng nói:
“Là hai người à? Lâu rồi không gặp.”
(Hết)