Thuở Thiếu Niên, Tôi Không Tin Nhân Gian Có Biệt Ly - Chương 2
4
Kiều Sương kể rất nhiều, có chuyện tôi biết, cũng có chuyện tôi chưa từng hay.
“Năm chị hôn mê thứ tư, công ty gặp khủng hoảng, Giang Dật uống rượu đến xuất huyết dạ dày. Em hỏi tại sao anh ấy phải cố gắng đến vậy, anh nhìn ảnh của chị, nói anh muốn khi chị tỉnh lại sẽ có thể sống những ngày tốt đẹp, không phải chịu khổ nữa.”
“Em đến bệnh viện thăm anh ấy, mẹ anh vừa khóc vừa khuyên buông tay, vì suốt bốn năm chị không có chút phản ứng nào. Nhưng anh ấy như con sư tử nổi giận, lớn tiếng hét rằng chị nhất định sẽ tỉnh, như thể càng hét to, hy vọng càng lớn.”
“Chẳng bao lâu sau, mẹ anh cũng mất. Anh suy sụp hoàn toàn, biến mất vài ngày. Rồi lại trở về công ty, làm việc suốt ngày đêm. Anh có thể không ngủ, không ăn, lúc nào cũng chỉ một mình. Cũng từ lúc đó, em vừa ghen tị với chị, vừa thích anh ấy.”
“Em đã tỏ tình với anh ấy năm lần, lần nào anh cũng từ chối theo phản xạ. Mãi đến lần thứ sáu, anh mới kể về chuyện của hai người. Em biết mười hai năm ấy có ý nghĩa thế nào với hai người. Em thương chị, cũng thương anh. Nhưng anh thật sự quá cô đơn, em muốn ở bên anh.”
“Anh đối xử với em rất tốt. Nói đợi chị tỉnh lại rồi mới cưới, vì hai người là người thân duy nhất của nhau. Anh muốn có được lời chúc phúc của chị. Em không dám hỏi nếu chị mãi không tỉnh thì sao, chỉ hỏi nếu chị không đồng ý thì sao. Anh im rất lâu, mới khẽ nói một câu: ‘Cô ấy sẽ không đâu.’”
Giọng Kiều Sương nhỏ dần, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Tôi biết quãng thời gian khó khăn nhất của Giang Dật, là Kiều Sương ở bên anh cùng vượt qua.
Mấy ngày anh biến mất, là ở trong bệnh viện.
Anh tiều tụy, vùi mặt vào lòng bàn tay tôi, cố nén tiếng nức nở.
“Tiểu Từ, anh mệt quá rồi, anh không muốn cố gắng nữa…”
“Tiểu Từ, anh không còn mẹ nữa, anh chỉ còn em thôi…”
“Tiểu Từ, sao em vẫn chưa tỉnh lại…”
Hôm đó, sau khi rời đi, Giang Dật rất lâu không quay lại.
Lần trở lại sau đó, anh dẫn theo Kiều Sương, xin lỗi tôi, cũng mong tôi hiểu cho anh.
Tôi đã cố gắng lao ra khỏi làn sương trắng, nhưng vô ích. Tôi khóc đến mức gần như ngất lịm. Tôi không muốn anh ở bên người khác, nhưng cũng buộc phải chấp nhận.
Về sau, mỗi lần Giang Dật đến thăm tôi, đều có Kiều Sương đi cùng.
Những lúc Giang Dật không có mặt, Kiều Sương sẽ đến thay. Cô giúp tôi lau người, xoa bóp tay chân.
Cho đến một ngày, Giang Dật nói với tôi, họ sắp đính hôn.
Tôi bỗng vượt qua được làn sương trắng ấy. Nhưng khi thật sự đối mặt với người mình ngày đêm mong nhớ, tôi lại chẳng thốt ra nổi một lời trách móc.
5
Tôi kết bạn WeChat với Kiều Sương.
Trang cá nhân của cô ấy để chế độ công khai hoàn toàn, hầu như tất cả đều liên quan đến Giang Dật.
Cô rất thích chia sẻ những mảnh vụn đời thường, nồng nhiệt và chân thành.
Tôi đang mải xem thì Kiều Sương nhắn tin đến.
“Tiểu Từ, chị thấy bộ váy cưới nào đẹp hơn?”
Cô ấy gửi tôi mấy tấm ảnh mặc các kiểu váy cưới khác nhau, mỗi tấm đều có Giang Dật đứng phía sau, ánh mắt đầy cưng chiều nhìn cô.
Tôi nhắn lại:
“Chọn kiểu trễ vai đi, vai em nhỏ, xương quai xanh rất đẹp.”
Hồi tôi với Giang Dật còn học đại học, từng đi ngang một tiệm váy cưới. Tôi kéo anh vào xem thử. Khi rèm kéo ra, Giang Dật lập tức đỏ hoe mắt.
Tôi cười trêu:
“Mới thử cái váy mà anh đã khóc rồi, đến hôm cưới thì anh tính sao hả?”
Anh bóp eo tôi một cái:
“Ai khóc chứ, có khóc cũng là em khóc…”
Tiếc là, khi còn trẻ, ta chẳng bao giờ tin sẽ có ngày phải rời xa nhau.
Tôi luôn nghĩ, chúng tôi sẽ thuận lợi bước vào lễ đường. Nhưng biến cố luôn đến bất ngờ hơn cả ngày mai.
Tôi vẫn nhớ, ngay trước ngày xảy ra tai nạn, tôi còn đang giận Giang Dật.
“Anh nói sẽ đi cùng em, lại viện cớ tăng ca. Đồ nói dối!”
Giang Dật ở đầu dây bên kia rối rít xin lỗi:
“Xin lỗi em yêu, lần sau anh nhất định đi cùng em, nói được làm được.”
Tôi dễ giận, nhưng lại dễ dỗ.
Sau này tôi không biết bao nhiêu lần tự nhủ, may mà khi ấy Giang Dật không ở trên chiếc xe đó.
Sinh nhật năm nay, tôi xuất viện.
Giang Dật đến đón tôi:
“Về nhà… ba mẹ em nhé?”
Nhìn khung cảnh lạ lẫm bên ngoài cửa sổ, tôi khẽ gật đầu.
Giang Dật do dự:
“Anh vẫn cho người dọn dẹp nhà định kỳ, không động vào bất cứ thứ gì.”
Tất cả đồ đạc trong nhà vẫn nguyên vẹn như xưa. Tôi đi một vòng mới hiểu câu nói lấp lửng kia của Giang Dật là gì.
Là những món quà từ khi học cấp ba đến đại học, Giang Dật tặng tôi.
Ba năm đầu tôi hôn mê, có quà sinh nhật, kỷ niệm ngày yêu nhau, lễ tình nhân, cả Tết.
Hai năm sau, chỉ còn quà sinh nhật và Tết.
Có quà Giang Dật tặng, cũng có quà Kiều Sương gửi.
Tôi không mở ra, chỉ sắp xếp gọn gàng, đặt lại đúng chỗ cũ.
Đó là mười hai năm của tôi, cũng là của Giang Dật. Tôi không hối hận, cũng không muốn trốn tránh.
Trên ban công vẫn còn chậu lan mẹ tôi trồng, trong nhà tắm vẫn đặt dao cạo râu của ba.
Tôi ngắm bức ảnh chụp chung với ba mẹ, chậm rãi vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt họ, nước mắt từng giọt rơi xuống sàn.
Rồi tôi bật khóc nức nở.
Tôi thật sự rất nhớ ba mẹ.
Cũng không nỡ rời xa Giang Dật.
6
Buổi tối, Kiều Sương cùng Giang Dật đến.
Giang Dật vào bếp nấu ăn, còn Kiều Sương thì ngồi xem tivi với tôi.
Cô mang đến một chiếc bánh kem, trông thật sự… rất xấu.
Cô ngượng ngùng cười:
“Em làm theo video hướng dẫn đấy, chị đừng chê nha.”
Tôi bật cười, khẽ lắc đầu, nhắm mắt lại để ước.
Ước gì đây? Tôi cũng không biết mình còn muốn gì nữa. Có thể sống sót, đã là ân huệ của ông trời rồi.
Lúc mở mắt ra, xuyên qua ánh nến lay động, tôi thấy cả Giang Dật và Kiều Sương đều đang nhìn tôi.
Tôi nghĩ, có lẽ… đây chính là kết cục tốt đẹp nhất rồi.
Món quà Kiều Sương tặng tôi là một cây đàn violin.
“Đàn cũ của chị rỉ hết rồi, cây này em đặt làm riêng, có chỉnh sửa một chút.”
“Tuy tay chị chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng em tin một ngày nào đó chị sẽ chơi lại được. Em tặng cây đàn này, cũng là hy vọng chị có thể bắt đầu một cuộc đời mới. Em với Giang Dật đều là người thân của chị, mong chị sẽ thích.”
Nhìn cây đàn đó, tôi như bỗng chốc buông được mọi thứ.
Điều khiến tôi đau lòng chưa bao giờ là vì mất đi, mà là những điều tôi từng tin tưởng tuyệt đối lại trôi đi như nước.
Tôi cũng hiểu, chuyện này không thể tránh khỏi, sẽ có người mới lấp đầy khoảng trống. Chỉ là tôi cứ mãi giằng co với chính mình.
Phần lớn thời gian, tôi ở nhà, thuê người chuyên nghiệp đến giúp tôi tập phục hồi.
Hay nói đúng hơn là… tôi không dám bước ra ngoài. Cảm giác như mình đã bị thế giới này bỏ lại suốt năm năm qua, có chút không theo kịp nữa.
Kiều Sương cũng hay đến nhà tôi, cô không ồn ào gì cả, chỉ lặng lẽ nằm sấp trên thảm trước cửa sổ.
Tôi thấy cô cầm iPad tô vẽ, nghiêng đầu nhìn một chút.
“Thiệp cưới của hai người à?”
“Ừm. Em muốn tự thiết kế, không muốn giống của người khác.”
Tấm thiệp đỏ đơn giản mà tinh tế, có hoa văn chữ hỷ ánh vàng in nổi, đính kèm một chiếc tua rua nhỏ có ngọc trai.
Tôi cũng từng vẽ thiệp như vậy, nhưng tôi dùng màu xanh – một tông rất nhạt.
Khi ấy Giang Dật tức mà bật cười, véo má tôi:
“Em đúng là có vấn đề thật sự luôn á. Ai lại dùng thiệp cưới màu xanh?”
Tôi cười hì hì, ôm mặt anh hôn mấy cái:
“Nhà ai cũng đỏ cả, em muốn đặc biệt một chút. Với lại đâu phải xanh lè đâu.”
“Hay là… em sợ bị đội nón xanh?”
“Anh dám!”
Giang Dật đè tôi xuống ghế sofa, hung hăng cắn tôi một cái.
Tôi nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Kiều Sương, xoa nhẹ đầu cô.
“Đẹp lắm.”
Cô nằm sấp trên thảm, chống cằm, hỏi:
“Tiểu Từ, chị sẽ đến dự đám cưới bọn em chứ?”
“Nếu chị rảnh, sẽ đến.”
Ngày cưới của Giang Dật và Kiều Sương đã được ấn định, chỉ còn một tháng nữa.
Cả hai bận rộn chuẩn bị hôn lễ, cũng ít đến nhà tôi hơn.
Tôi đặt iPad xuống, đắn đo rất lâu, rồi gọi cho một người.
Là lần đầu tiên sau khi tỉnh lại, tôi chủ động liên hệ với ai đó.
Là học tỷ của tôi – cũng từng là người bạn thân nhất.
Người đó, chính là Dư Thanh.
Cô ấy cũng từng đến thăm tôi, lần nào cũng vội đến, rồi vội đi.
“Ai vậy?”
“Là tôi, Thẩm Thanh Từ.”
7
Đầu dây bên kia bỗng im bặt. Sau một tràng loạt xoạt lộn xộn, một tiếng hét vang lên.
“Cậu tỉnh rồi? Thật sự tỉnh rồi?”
Nói đến đây, cô bật khóc:
“Tớ đã nói là cậu nhất định sẽ tỉnh lại mà… Đợi tớ về nhìn tận mắt mới tin nổi…”
Dư Thanh nói được làm được, tối hôm sau đã xuất hiện.
Cô ấy phấn khích ôm chặt lấy tôi không buông, hai đứa rúc trong ghế sofa, từ khi trời tối nói chuyện đến tận sáng.
Dư Thanh hỏi tôi:
“Cậu còn muốn chơi violin không?”
Tôi thử duỗi tay ra, cử động cứng nhắc, vụng về.
“Cậu xem, chắc là hết cơ hội rồi.”
Dư Thanh im lặng vài giây rồi vỗ về tôi:
“Không sao. Cậu có thể làm trợ lý cho tớ mà. Tập phục hồi cho tốt, rồi sẽ có cơ hội thôi.”
Hồi còn đi học, Dư Thanh là học trò được thầy cô yêu quý nhất. Bây giờ cô đang chỉ huy một dàn nhạc tại Vienna.
Tôi có phần lưỡng lự, cô ấy hích vai tôi:
“Trước tiên phải tin vào bản thân đã, thì mới có khả năng xảy ra chứ.”
Tôi gật đầu đồng ý.
Từ đầu đến cuối, Dư Thanh không hề nhắc gì về chuyện giữa tôi và Giang Dật.
Có lẽ cô cũng giống tôi, cảm thấy tình yêu vốn dĩ thuận theo số mệnh.
Thiệp cưới do chính Giang Dật mang tới.
Anh lặng lẽ ngồi lại, cùng tôi ăn một bữa cơm.
Những năm ở bên nhau, chúng tôi cũng từng cãi vã, vì những chuyện rất nhỏ.
Tôi từng vừa khóc vừa hỏi anh:
“Có phải anh thấy hết mới mẻ rồi, không còn thích em nữa đúng không?”
Giang Dật không trả lời, chỉ cúi đầu gõ điện thoại.
Một lát sau, điện thoại tôi sáng lên, anh gửi cho tôi một tin nhắn.
“Trên thế gian này có quá nhiều cách để chứng minh tình yêu. Từ những ngày yêu cuồng si cẩn trọng, đến hiện tại bình yên sống bên nhau, em có thể tua lại từng khoảnh khắc trong quãng thời gian ấy, bất cứ giây phút nào, anh cũng đều rất yêu em.”
Xem xong, tôi hết giận ngay, ôm anh lắc qua lắc lại:
“Mình sau này đừng cãi nhau nữa nha.”
Tôi nghĩ, Giang Dật vẫn luôn yêu tôi. Trước kia là người yêu, bây giờ là người thân.
Ăn xong, anh vừa chờ đợi, vừa hồi hộp hỏi tôi:
“Em sẽ đến chứ?”
Tôi vẫn trả lời y như cũ:
“Nếu em có thời gian, sẽ đến.”
Nhìn bóng lưng anh rời đi, tôi không kìm được gọi:
“Giang Dật.”
Anh quay đầu lại nhìn tôi, mỉm cười hỏi:
“Sao vậy?”
Tôi muốn nói, nếu… nếu giờ em bảo anh đi với em, anh có đồng ý không? Anh đừng cưới Kiều Sương, được không?
“Không có gì. Chúc anh… tân hôn hạnh phúc.”
8
Tôi dọn dẹp căn nhà một lượt thật kỹ. Trước khi rời đi, tôi đến viếng mộ ba mẹ và mẹ của Giang Dật.
Mẹ Giang Dật cũng là một người rất dịu dàng, bà đối xử với tôi rất tốt.
Hồi đại học, tôi và Giang Dật sống bên ngoài. Có lần tôi bị sốt, còn anh thì đang đi thi đấu ở tỉnh khác.
Bà đã vội vã đến chăm sóc tôi. Bà nấu cơm chiên trứng cho tôi, chắc là Giang Dật đã dặn trước đừng cho hành vào, nhưng bà quên mất.
Tôi lén thấy bà vỗ trán, vẻ mặt đầy tiếc nuối, rồi cẩn thận nhặt từng cọng hành ra sạch sẽ.
Tôi ngồi rất lâu trong nghĩa trang, mãi mới đứng dậy đi xuống núi.
Căn nhà tôi định sẽ giữ lại, chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ, cây đàn violin Kiều Sương tặng và tấm ảnh chụp gia đình.
Bao lì xì gửi cho Giang Dật và Kiều Sương là tôi tự tay thiết kế. Vì tay tôi chưa hồi phục hẳn, nên mất rất nhiều công sức.
Bên trong bao lì xì là một chiếc thẻ ngân hàng – do chính Giang Dật làm cho tôi, dùng để nhận cổ tức từ công ty.
Còn về phần cổ phần, tôi đã ủy thác cho luật sư, sau khi tôi đi sẽ liên hệ với Giang Dật để xử lý.
Tôi đã xem qua hóa đơn viện phí, không thể tiếp tục an nhiên nhận mọi thứ Giang Dật lo cho tôi được nữa.
Ngày Giang Dật và Kiều Sương tổ chức hôn lễ, tôi đứng từ xa nhìn một cái.
Sắc xanh khói mờ phối với trắng tinh khôi, tựa như một đại dương lam trắng nở bung trong khung tranh.
Êm dịu, chữa lành, tinh sạch và rạng rỡ.
Sau khi đưa bao lì xì, tôi bắt xe ra sân bay, xóa hết thông tin liên lạc của Giang Dật và Kiều Sương.
Xe chỉ chạy được mấy chục mét, tôi lại bảo tài xế dừng lại, cuối cùng vẫn không kìm được mà ngoái đầu nhìn lại.
Tôi chỉ muốn nhìn Giang Dật trong bộ lễ phục chú rể – một lần thôi.
Dư Thanh hỏi tôi:
“Cậu có thấy không cam tâm không?”
Có chứ. Cũng thấy tiếc nuối nữa.
Nhưng đây… đã là kết cục tốt đẹp nhất rồi.
Tôi còn yêu Giang Dật không? Tôi cũng không biết nữa.
Tôi là kiểu người rất dễ khóc khi xem phim.
Có lần xem đến đoạn nữ chính bị giày vò tan nát, tôi khóc nức nở, hỏi Giang Dật:
“Cô ấy vỡ vụn cả rồi, sau này làm sao gặp được người còn yêu cô ấy nữa đây?”
Giang Dật nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi:
“Không đâu. Người yêu cô ấy sẽ nhặt từng mảnh một, vừa nhặt vừa vui vẻ nói: mảnh này là của tôi, mảnh kia cũng là của tôi. Vừa nhặt vừa giúp cô ấy tốt lên, và chấp nhận tất cả sự không hoàn hảo của cô ấy.”
Tôi đã từng vỡ vụn.
Là Giang Dật đã bỏ ra rất nhiều để gom góp từng mảnh một, vá lại tôi.
Anh đã cố gắng rất nhiều.
Nhưng tình cảm… không phải cứ cố gắng là sẽ có được kết quả như mong muốn.
Chỉ là, tôi đã trở về quá muộn mà thôi.