Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta - Chương 5
Tạ Hoài ngẩn : “Không ngươi cầu hôn cần mang theo sính lễ nghĩ đã đến mang theo cấm vệ quân để tăng thêm khí thế cho nhà ngươi cũng ai dám bắt nạt ngươi”
Ồ nghĩ chu đáo thật trách cha biết điều
Tạ Hoài đợi sốt ruột chọc chọc vai : “Đừng ngây đó nữa khuyên cha ngươi cầu hôn xong ngươi còn về Quốc Tử Giám học”
Ta:…
18
Trong phòng cha dựa cột ở vị trí bằng mắt thường cũng thấy thoải mái
Tạ Hoài tự giác vị trí khách mới xuống cha đã dậy nịnh nọt : “Hay là thừa tướng ”
“Không cần ở đây thừa tướng gì cả đến cầu hôn lẽ ở ”
Cha ồ một tiếng mới xuống đột ngột dậy: “Ngươi đến cầu hôn Cầu hôn ai Công chúa đã chết ”
Ta và Tạ Hoài cùng lật tròng mắt
“Cha thể cưới con ”
Cha tin: “Không thể nào con chẳng gì cả ngoài tứ chi phát triển nghĩ thể coi trọng con ở điểm nào”
Ta định phản bác Tạ Hoài đã : “Không sai chính là coi trọng tứ chi phát triển của nàng”
Cha nên lời khó xử một lúc lâu cố gượng vỗ bàn:
“Ta đồng ý chuyện hôn sự tuyệt đối thừa tướng đại nhân vẫn nên nhà ”
Tạ Hoài ngẩn cũng ngờ còn lóc thảm thiết như mà giờ cha cứng rắn như thế
Hắn chọc chọc vai : “Ngươi khuyên ông để ông đồng ý”
Ta ngoan ngoãn dậy: “Cha cha đồng ý ”
Cha :…
19
“Cha tại đồng ý ”
Tạ Hoài cha đuổi mặc thế nào ông cũng cúi đầu chết sống chịu
“Tần Oản Oản con biết đó là ai đó là Tiết Hoài”
“Là đại gian thần đương triều Tiết Hoài Con biết bao nhiêu chết tay ”
“Con biết và đương kim thái tử là tử địch hiện tại thánh sủng nhưng ai biết thánh thượng còn sống bao lâu”
“Nếu con gả cho khác nhiều nhất chỉ bắt nạt nhưng ít nhất vẫn thể sống nhưng nếu con gả cho
“Tương lai nếu thái tử tru di cửu tộc con sẽ là đầu tiên theo pháp trường thái tử vốn đã ý kiến với chúng lần thậm chí còn cần tìm lý do giết con”
Cha hất tay áo xuống ghế bò bàn bắt đầu than :
“Trưởng công chúa ơi mau xem thảo dân thật sự quản Oản Oản nó nào cũng chịu gả nhất quyết gả cho gian thần… Người vẫn nên mang theo thảo dân …”
Ta:…
20
Giao tiếp với cha kết quả trở về thư viện
Tạ Hoài vẫn bàn đá xem sách đến gần mới phát hiện
Đây là sách gì đây là tấu chương quả nhiên ngu ngốc
“Cha ngươi đồng ý ”
Ta lắc đầu chống cằm : “Ngươi thật sự là thừa tướng Nhìn giống lắm bọn họ đều ngươi giết như ngóe nhưng trông ngươi giống loại đó cho lắm”
Tạ Hoài gật đầu khóe miệng treo nụ : “Cha ngươi vì đồng ý để tìm cho ngươi một phu quân những ngày ông khắp nơi cầu hôn chịu ít lời khinh thường đến lượt ông vui”
“Những ông đến cầu hôn phần lớn đều là của thái tử cha tính tình nhu nhược biết thái tử ghét nên tìm một nhà thân cận với thái tử như nể mặt nhà chồng ít nhất thể giữ cho một con đường sống”
“Ngươi thì khác thái tử ghét ngươi còn hơn cả cha thái tử đăng cơ ngươi sẽ chết đến lúc đó theo ngươi pháp trường ông nỡ để chết cảm thấy sống chịu chút ức hiếp còn hơn”
Tạ Hoài vui vẻ ôn nhu như ngọc giống chút nào với tên gian thần giết như ngóe
“Suy nghĩ của cha ngươi… thật kỳ lạ”
Nói xong còn quên khuyên vài câu: “ mà ngươi cũng đừng trách ông cha ngươi biết chữ từ nhỏ lớn lên ở trong làng khi lấy mẹ ngươi cũng chỉ an ở trong nhà những năm gần đây mới dần dần ngoài mở mang tầm mắt hiểu chuyện triều đình cũng của ông ”
Ta thấy Tạ Hoài lý lúc mẹ còn sống vẫn luôn với :
“Oản Oản cha con là hiểu biết gặp chuyện bắt nạt sẽ phản kháng chỉ một mực thuận theo ảo tưởng như thể khiến đối phương hài lòng mong rằng lương tâm phát hiện sẽ tha cho ông suy nghĩ ngu ngốc vô cùng con đừng lời ông ”
Ta đập mạnh bàn: “Chuyện lời ông gả cho ngươi ông đồng ý cũng ngươi cách nào ”
Tạ Hoài buông bút ngẩng đầu: “Cũng ngươi xác định gả ”
21
Tạ Hoài liền một đám công tử bột trong thư viện chặn
Những kẻ ngốc như côn đồ ngoài phố chặn biết phát điên cái gì
“Tần Oản Oản ngươi còn đến học thừa tướng đến nhà ngươi ”
“ cha ngươi quỳ xuống cầu xin lóc thảm thiết để mẹ ngươi mang ông ha ha ha đúng là đồ vô dụng”
“Nhà ngươi vốn cũng giàu nhà một lần sợ là ngươi tiền mua quần lót là thế nể tình chúng là bạn học ngươi đêm nào cũng đến hầu hạ chúng mỗi đêm năm lượng bạc còn kiếm nhiều hơn cha ngươi lóc ha ha ha…”
Những tên khốn càng càng quá đáng vốn định đợi Tạ Hoài về mới xử lý chúng
những cứ chặn nhất quyết bắt tối nay hầu hạ ai
Ta nắm chặt tay tay chút nương tình
Nửa canh giờ đám công tử bột la liệt một đất mặt mũi bầm dập
Tạ Hoài bước sân thì thấy cảnh tượng như đám công tử bột thấy Tiết Hoài như thấy cứu tinh lóc thảm thiết cầu xin làm chủ:
“Thừa tướng đại nhân Tần Oản Oản vô cớ đánh đại nhân nhất định làm chủ cho chúng ”
“ thừa tướng đại nhân Tần Oản Oản chỉ đánh chúng còn đối với thừa tướng vô lễ mắng ngài là đại gian thần vô cớ phủ công chúa sớm muộn gì cũng giết ngài”
“ đúng chúng thật sự nổi nữa mới trách mắng nàng vài câu nào ngờ Tần Oản Oản hai lời liền động thủ ngài xem nàng đánh chúng … Ngài nhất định nghiêm khắc dạy dỗ nàng ”
Tạ Hoài gật đầu an ủi: “Mấy vị công tử yên tâm hôm nay bản quan nhất định sẽ cho mấy vị một công đạo
Nói xong bước đến góc tường cầm lấy cái sào thông cống màu đỏ nhỏ đến mặt
Bọn công tử bột mặt mày hớn hở như xem kịch còn nhỏ giọng cổ vũ: “Đánh chết nàng đánh chết nàng để xem nàng còn vênh váo nữa ”
Tạ Hoài đầu cổ vũ xoa đầu : “Nương tử thôi cứ bắt đầu từ mà đánh đánh chết vi phu sẽ chịu trách nhiệm”
Mặt bọn công tử bột đều biến sắc
Ta cũng khách sáo cầm gậy đánh cho chúng một trận tơi bời
Đánh nửa canh giờ bọn chúng đã thoi thóp im nhúc nhích
Tạ Hoài lấy khăn tay từ từ lau mồ hôi trán : “Nương tử thật lợi hại thôi đã khiến vi phu thấy máu huyết sôi trào”
22
Tin tức hoàng đế hạ chỉ ban hôn cho chúng nhanh chóng truyền khắp kinh thành
Khi nhận thánh chỉ cha ngất xỉu ngay tại chỗ vẫn là Tạ Hoài xong thánh chỉ cúi đỡ ông dậy dìu phủ
Vào phủ Tạ Hoài và cha chuyện riêng trong phòng lâu mãi đến giờ ngọ mới
Ta vốn tưởng cha lóc om sòm một trận nhưng ngờ khi khỏi cửa ông đã quét sạch mây mù đó kéo tay áo Tạ Hoài vui vẻ dẫn Tạ Hoài thăm phòng đây của mẹ
Ta:…
“Cha thăm phòng của mẹ nên thăm phòng của con ”
Cha đẩy kéo tay Tạ Hoài về phía phòng mẹ
“Phòng con gì trong nhà chúng chỉ phòng của mẹ con là lần đầu tiên hiền tế đến phủ tận tình tiếp đãi để hiền tế vui vẻ”
Đây là cái lý lẽ gì thăm phòng của mẹ thì thể vui vẻ trở về
Ta kéo tay Tạ Hoài: “Chàng thật sự thăm phòng của mẹ chứ thăm phòng của ”
Tạ Hoài đột nhiên tiến gần thì thầm bên tai : “Đợi thăm phòng của mẹ nàng xong sẽ thăm phòng của nàng thật kỹ”
Ta:… Giọng của khi thì thầm bên tai thật sự quyến rũ
23
Ta trong phòng chờ hai canh giờ Tạ Hoài mới lưu luyến cùng cha khỏi phòng mẹ
Quả nhiên hai thăm vui vẻ hứng khởi đó đến tiền sảnh uống thêm hai canh giờ
Uống đến khi trời gần tối cha mới say khướt dìu Tạ Hoài đến cửa phòng
“Uyển Uyển mau đỡ hiền tế hiền tế uống say hôm nay đừng nữa”
“Để hiền tế ở phòng con con ngủ phòng khách thấy ”
“Sao gì con bé cuốc của dùng cuốc đập chết nó…”
Tạ Hoài chút vui: ” Nhạc phụ gì đó là thê tử của … Ngài đập chết nàng lấy ai”
Cha nắm tay Tạ Hoài ngây ngô: ” Hiền tế đừng nóng đùa với ngài thôi đó là con gái thể đập chết nó ”
“Nếu thật sự đập chết nó thì đã đập chết từ lâu ngài biết hai năm khi mẹ nó mất đã sống khổ sở thế nào… Ôi…”
“Uyển Uyển đứa con ngoan suốt ngày chọc mèo đùa chó thì cũng đánh làm cha làm mẹ đường can ngăn nó đánh về nhà còn vá quần áo rách cho nó dễ dàng gì…”
Tạ Hoài vỗ vai cha mặt đỏ bừng an ủi ông: “Ta ngờ phủ nghèo khổ đến ”
“Ngày mai sẽ đưa ít bạc cho nhạc phụ nhạc phụ cần khom lưng cúi đầu cầu xin khác nữa”
Cha xong càng lúc càng xúc động tự thấy tài cán gì đặc biệt ông ôm Tạ Hoài một trận
Đợi Tạ Hoài phòng gần một canh giờ nữa
Hắn loạng choạng bước phòng còn quên đóng cửa cả chút khách sáo đè lên
“Uyển Uyển ngờ… nàng sống khổ sở đến trách nàng giấu nhiều rắn trong phòng như còn tưởng nàng nuôi làm thú cưng hóa là phòng khi đói thì nướng lên ăn”
Ta đỡ Tạ Hoài lên giường cởi giày cho để xuống
Lại múc nước vắt khăn lau mặt cho : “Đừng nhúc nhích lau mặt cho ngủ”
Tạ Hoài ừ một tiếng nhưng đột nhiên kéo cổ tay chống đỡ nổi ngã
Tạ Hoài đột nhiên lật một cái đổi chỗ với
“Uyển Uyển môi nàng trông đỏ quá để nếm thử xem ngon ”
…
Truyện hay, xúc động