Thừa Tướng Đại Nhân Cực Sủng Ta - Chương 4
14
Ta vui vẻ bao lâu liền “vui quá hóa buồn”
Cha gửi thư tới
Nội dung bức thư ngắn gọn ông tìm cho một mối hôn sự bảo tranh thủ về xem mặt Cha còn đặc biệt dặn dò lần gặp đừng động tay động chân nếu đánh nữa thì ai thèm cưới nữa
Đọc xong thư yên
Ta vội vã chạy đến hậu viện kịp thấy Tế tửu đang giận dữ vuốt râu trừng mắt mắng chửi bước khỏi viện
Thấy Tế tửu hậm hực vung tay áo giọng đầy bất mãn:
“Đồ vô dụng ngay cả một tên gian thần như Thừa tướng cũng lười trị ngươi ngươi liền chờ chết là ”
Ta ngây lão già đó hất tay áo bỏ Cảm thấy thể cứ nhẫn nhịn lão mãi như liền nhặt một viên đá đất ném trúng đầu gối của lão
Tế tửu lập tức quỳ xuống thể tin nổi mà đầu
Lão uất ức nhưng còn uất ức hơn
Ta lau nước mắt bắt đầu gào lên: “Lão già ngươi mới chờ chết ”
“Ta mới đến tuổi cập kê ngươi đã nguyền rủa chết ngươi chết ngươi đã một chân chôn đất ”
“Đồ học giả thối đồ già chết ngươi tức chết ”
Ta mắng lớn đến mức Tạ Hoài cũng thấy bước khỏi nhà trong sân
Thấy càng cảm thấy tủi thân kịp để Tế tửu mở miệng mắng đã òa và lao lòng
“Khóc cái gì”
Giọng của Tạ Hoài lúc nào cũng nhàn nhạt vỗ lưng liếc mắt về phía Tế tửu ánh mắt đầy vẻ thiện cảm
“Lão già đó nguyền rủa chết ngay cả Thừa tướng cũng lười trị bảo chờ chết ”
Tạ Hoài hờ hững đáp một tiếng Tế tửu ở xa lập tức run rẩy lúng túng nhấc mông dậy chân cà nhắc chạy
Ta theo bóng lưng của lão mà ngẩn ngơ “Sao lão chạy chẳng lẽ mắng ”
Tạ Hoài khẽ giọng đầy ấm áp: “Già chắc là về chuẩn quan tài”
15
Ta ở lì trong phòng của Tạ Hoài suốt đêm
“Ngươi xem danh tiếng của nữ tử quan trọng biết bao đã ở trong phòng ngươi hai đêm thật sự còn cách nào để sống nữa Cây cổ thụ cong trong sân ngươi chắc chắn ”
Tạ Hoài ngẩng đầu cây cổ thụ trong sân: “Từ khi Quốc Tử Giám xây dựng cây đã ở đây hẳn là chắc chắn”
Ta yên tâm gật đầu: “Ngươi thể cho mượn dây lưng quần ”
Tạ Hoài “ồ” một tiếng rút dây lưng đưa cho còn dặn dò: “Dây lưng làm bằng lụa khá chắc chắn nhưng khi thắt chặt sẽ dễ cuộn thành một sợi ngươi chết chậm sợ là sẽ thoải mái lắm”
Ta sợi dây lưng gật đầu nhấc chân bước sân Khi tới gốc cây thấy Tạ Hoài cũng theo
“Ngươi đến làm gì”
Tạ Hoài đưa tay kéo một cái ghế đá đến gốc cây chỉ ghế đá: “Ngươi thấp bé lên ghế thì treo dây”
Ta vô cùng cảm động thật là chu đáo
Ta buộc dây chắc chắn lần nữa Tạ Hoài: “Thật sự giữ ”
Tạ Hoài chống cằm bàn đá một lúc hỏi: “Ta thể hỏi ngươi tại nhất quyết treo cổ ”
“Đương nhiên là vì danh tiếng đã hủy thể gả cho ai nữa”
“Cho nên”
“Ngươi thể cưới ”
Tạ Hoài ngẩn : “Ngươi chỉ vì chuyện mà treo cổ ”
“Không thì Ngươi yên tâm nếu ngươi nhất quyết ép buộc ngươi Ta sẽ tự đưa đầu dây ngươi coi như thấy đợi chết hẳn ngươi hãy gọi đến lo liệu hậu sự cho Khi gặp cha ngươi hãy khuyên ông đôi lời Ông nhiều sẽ dễ mù mắt ngươi nhớ bảo ông ít ”
Ta làm động tác đưa đầu dây Tạ Hoài liền đá văng cái ghế đá đầu ngoài dự đoán mà mắc dây hai chân quẫy đạp cảm giác ngạt thở ập tới
Thật cảm ơn thật biết cách đối nhân xử thế
Quả nhiên dây lụa như Tạ Hoài đã cuộn thành một sợi khi cảm thấy cổ sắp gãy mất Tạ Hoài bế xuống
“Trở về với cha ngươi sáng mai sẽ đến cầu hôn”
Ta vui mừng khôn xiết quên cả việc cổ còn đau chân thành hỏi : “Thật Chỉ cần ngươi đến cầu hôn quan tâm lễ vật chỉ cần ngươi đến là đủ Dù ngươi chỉ là một mã phu cũng nguyện gả cho ngươi còn sinh con cho ngươi nữa ”
Tạ Hoài nghĩ một lúc gật đầu: “Ngươi hối hận là ”
16
Hối hận Không đời nào hối hận
Ta xoa xoa cổ leo tường khỏi Quốc Tử Giám leo tường viện của cha
Lúc đó vẫn đang giữa đêm cha ngủ say đến mức ngáy to
Ta đấm một cú thành giường làm ông tỉnh giấc nước bọt văng tung tóe vì phấn khích
“Cha cuối cùng cha cũng thể yên tâm cưới con sáng mai sẽ đến cầu hôn”
“Cha đừng ngủ nữa mau dậy quét dọn sân đừng để mặt nhà chúng giống như chuồng lợn ”
Cha dậy mắt còn ngái ngủ: “Ai mà mù quáng cưới ngươi chẳng lẽ là một tên mù”
“Không mù là một mã phu chính là chăn ngựa ở Quốc Tử Giám”
“Hắn ở Quốc Tử Giám đã nhiều năm đúng là hình mẫu lý tưởng của tri thức hiểu lễ nghĩa giống cha mong ”
“Cha đừng coi thường là mã phu phong thái của còn hơn cả Tế tửu cha chắc chắn sẽ thích”
Cha đáp một tiếng: “Là một mã phu”
Ta vui vẻ gật đầu: “Là mã phu”
“Thật sự là một mã phu”
Ta gật đầu thật mạnh sung sướng đến mức sắp bay lên: “Thật sự là mã phu”
“Ồ con gái cái cuốc của nhà ”
“Cha để con lấy cho”
Ta nhanh chóng chạy sân mang cái cuốc nhà Cha lúc đã xỏ giày xong cầm cái cuốc trong tay mà thở dài:
“Đây là cái cuốc đã theo cha mấy chục năm khi cha cày ruộng trong làng đều dùng nó Cha luôn nghĩ nó chỉ để cày đất ngờ hôm nay ngày dùng để đập ”
Nói xong cha giơ cuốc lên định đập xuống đầu
Ta giật theo phản xạ nhảy vọt khỏi nhà
“Cha cha làm gì kích động đến mức ”
“Con là con gái ruột của cha là cốt nhục duy nhất của mẫu thân con cha đánh chết con xuống mẫu thân con cũng sẽ đánh chết cha”
Cha nhanh nhẹn bằng nhưng đã làm nông mấy chục năm sức lực khá đuổi theo chạy vòng quanh
“Con còn nhớ con là con gái của Trưởng công chúa hả mà lấy một mã phu Con nghĩ đến xem nếu con lấy một mã phu mặt mũi của mẫu thân con sẽ để ”
“Đêm nay sẽ đánh chết con để trả thể diện cho mẫu thân con”
Ta: …
17
Sáng sớm hôm cha cầm cuốc chặn ngay giữa cổng phủ Công chúa
Ta thụp ở góc tường tự kiểm điểm
Cha khí thế hùng hổ đầu đường mắng :
“Tần Oản Oản hôm nay cha thật với con chỉ cần tên mã phu đó dám đến cha sẽ lấy một nhát cuốc đập chết để biết thế nào là biết trời cao đất dày”
Rồi Tạ Hoài đến
Hắn lưng ngựa vận một bộ cửu phục đỏ thẫm dáng vẻ oai phong lẫm liệt chỉ điều thần thái vẫn lười biếng như mọi khi
Hắn lười nhưng đám cấm vệ quân lưng thì Hơn trăm ai nấy đều đeo đao thêu xuân hoa ánh mắt lom lomnhư bao vây phủ Công chúa
Cha sợ đến mức ném luôn cái cuốc quỳ sụp xuống ngay tại chỗ lẩm bẩm:
“Chắc gần đây quên đốt giấy tiền cho Trưởng công chúa ngờ thổi đến Thừa tướng – Diêm Vương sống Mẹ kiếp chẳng lẽ đến để xét nhà”
Lẩm bẩm xong cha liền gào thét:
“Thừa tướng đại nhân minh xét thảo dân chức quan cũng làm buôn bán tất cả những gì trong nhà đều là di vật của Trưởng công chúa khi còn sống”
“Trưởng công chúa thanh liêm phần lớn tiền bạc đều đã quyên cho quân đội phủ thực sự còn thừa đồng nào Bao năm nay để nuôi Oản Oản thảo dân bữa đói bữa no đến cả dịp lễ tết cung diện thánh cũng nổi tiền để mua một bức tranh”
“Đại nhân xin ngài đừng lời kẻ vu khống nhà chúng thật sự từng tham ô… hu hu hu hu… Công chúa ơi… xin mở mắt mà thảo dân và Oản Oản sống thật khổ sở…”
Cha ngừng đặc biệt khi nhắc đến mẹ hai tay ông nắm chặt thực sự sợ ông chịu nổi mà đập đầu xuống đất
Tạ Hoài tiếng làm cho đau đầu giơ tay xoa trán vẫy tay gọi :
“Cha ngươi sắp ngất ngươi khuyên còn đang chờ để cầu hôn đây”
Ta ngơ ngác Tạ Hoài: “Ngươi là mã phu ”
Tạ Hoài vẻ mặt bình thản thẳng về phía : “Ta từng là mã phu là ngươi tự ngốc ngươi trách ai ”
Ta cảm thấy lý liền gật đầu: “Ngươi đến như thế Nhìn cái cảnh tượng chẳng khác gì sắp tịch thu gia sản làm cha sợ chết khiếp”
Truyện hay, xúc động