Thứ Nữ Đạp Phượng - Chương 4
14
Đây là lần thứ hai rơi nước mắt mặt Huyền Minh
Để xoa dịu Huyền Minh sảng khoái ban chết cho Thanh phi
Sau đó còn bắt Thanh phi chịu cực hình ngũ mã phanh thây Có lẽ còn thấy đủ khi chết còn bẻ gãy tứ chi phá huỷ dung mạo ngày ngày dùng lửa nóng nẹp bản tra tấn mới đem ngũ mã phanh thây
Nghe khi chết Thanh phi còn sai cầu cứu Ti Kim Bình
Ti Kim Bình sợ máu Thanh phi dính lên nên đóng chặt cửa cung cáo ốm nửa tháng khỏi cửa
Ta nhạc hát mỉm về phía cung điện của Ti Kim Bình gì
Cho dù nàng tránh cũng tránh nổi con đường chết đã sắp đặt sẵn cho nàng
Thật cái cũng thể coi là do hại
Rốt cuộc nàng chết vì sự ngu xuẩn của
Hôm đó
Ta Ti Kim Bình bắt đầu noi theo tấm gương của dùng tiền riêng giúp đỡ cung nữ thái giám trong cung lôi kéo lòng
Nàng tự tay khâu lót giày thêu hầu bao đuổi muỗi nấu nước đậu xanh giải nhiệt
Bề ngoài cung nữ thái giám tỏ biết ơn nàng
thực tế mấy việc thể sánh bằng mấy chục lạng bạc vung xuống
Nô tài cung chỉ vì mấy lượng bạc vụn để nuôi gia đình thôi
Nàng tưởng tất cả mọi trong cung trong đầu chỉ tình yêu như nàng
Những ai nàng giúp đỡ còn mấy câu chuyện thời ấu thơ của nàng với Huyền Minh mới
Mãi thể dứt cái câu: “Ta chỉ nguyện trái tim cùng sống đến già…”
Ta thật sự chán ngấy nên với mật thám nếu nàng còn những lời vô tri thì cần bẩm báo cho nữa
15
Ta đợi mãi cuối cùng đó cũng xuất hiện
Trong tiệc trung thu bỗng một thái giám mặt mày thanh tú ánh mắt luôn né tránh mọi hấp dẫn sự chú ý của
Dù ánh mắt Ti Kim Bình cũng nóng bỏng quá
Ta biết tên là Tiểu Hạ Tử
Kiếp Ti Kim Bình cứu một mạng thậm chí còn tự bôi thuốc cho
Huyền Minh tội nghiệp lẽ còn biết long tử trong bụng Ti Kim Bình khi tám chín phần là nhi tử của Tiểu Hạ Tử
Kiếp nhất quyết thể để Huyền Minh “yêu thương” của chịu nỗi nhục đau đớn như
Ta cố tình khen ngợi Tiểu Hạ Tử làm việc nhanh nhẹn thăng chức cho làm thái giám trong cung Ti Kim Bình
Sau đó cho truyền tin đồn Ti Kìm Bình tự tay bôi thuốc cho đại thái giám
Sau khi Huyền Minh phát hiện lập tức rút bỏ thẻ sủng hạnh nàng một tháng
Sự thật đã chứng minh lo lắng của Huyền Minh là đúng
Dù tên thái giám cũng là an ủi Ti Kim Bình mà
Ta bao giờ làm việc chậm chạp
Vào một đêm tối đầy gió sai một tên thái giám giả làm thích khách ám sát Ti Kim Bình
Không ngoài mong đợi của
Tiểu Hạ Tử quan tâm Ti Kim Bình đến mức hai lời liền xông tẩm điện của nàng Ti Kim Bình chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh cũng hề hổ né tránh
Cảnh tượng đập mắt và Huyền Minh vội vàng chạy tới
Huyền Minh tức đến nỗi dựng râu trừng mắt rút kiếm trong tay thị vệ chĩa mi tâm Ti Kim Bình:
“Các ngươi dám làm việc lưng trẫm Trẫm giết cửu tộc nhà ngươi”
Một màn thật sự quá quen thuộc
Rất nhiều năm Huyền Minh cũng làm với
Ti Kim Bình giống năm đó nàng mở to mắt luôn miệng ngụy biện:
“Nô tì và Tiểu Hạ Tử chỉ là mà thôi”
Huyền Minh tát Ti Kim Bình hai phát liên tiếp
“Ti tiện”
“Lý do lần ngươi cũng đã với trẫm thế nào tất cả trong lòng ngươi đều là của ngươi”
Ti Kim Bình đánh đến chảy máu miệng
Nàng mấp máy môi thờ ơ lắc đầu:
“Nô tì hiểu Hoàng thượng Hoàng hậu nương nương mê hoặc tâm trí dĩ nhiên đã chẳng còn phân biệt đúng sai”
Nàng trừng mắt trong mắt chỉ hận ý:
“Đã như cũng còn gì nữa cầu mong Hoàng thượng và Hoàng hậu phu thê tình thâm bạch đầu giai lão”
“Nếu Hoàng thượng mắt nô tì thì một kiếm giết luôn ”
Vậy mà một giây
Thanh kiếm tay Huyền Minh xuyên qua tim Ti Kim Bình
Ti Kim Bình mơ đều nghĩ tới
Tình lang mà nàng dành mọi tình cảm chân thành nhớ mãi quên sẽ tự tay giết nàng
Rốt cuộc nàng cũng rơi giọt nước mắt hối hận
Không bao giờ thể lặp nữa:
“Huyền Minh ca ca Bình Nhi từ tới giờ chỉ yêu một rõ ràng chỉ một …”
Thế nhưng…
Huyền Minh còn những lời nữa
Hắn đã giết Ti Kim Bình chém Tiểu Hạ Tử thành tám mảnh vứt xác hai kẻ nam kẻ bắc bãi tha ma cho chó gặp
Có lẽ là vì hận Ti Kim Bình
Sau Ti Kim Bình chết mấy năm Huyền Minh bao giờ nhớ đến nàng
Trái tim còn ai an ủi của chỉ thể trông chờ sự quan tâm qua loa mà thi thoảng dành cho
Hắn thương nhưng thể rời bỏ
Ta trở nên bận rộn hơn nhiều
Vừa đối phó với Thái hậu vẽ chiếc bánh Thái hoàng thái hậu cho bà
Vừa bí mật thu phục đại thần tiền triều trải sẵn đường cho Nguyên Vọng
Vừa xoa dịu phi tần trong cung cũng để tâm giáo dục các nhi tử
Ta làm Hoàng hậu thực sự là quá xứng chức
Tương lai trăm năm nữa Nguyên Vọng nhất định phong cho thuỵ hào thật hiền đức mới
16
Huyền Minh đăng cơ năm thứ bảy Thái hậu cưỡi hạc về trời
Huyền Minh cuối cùng cũng nắm trọn quyền lực nhưng phát bệnh nặng thân thể ngày càng yếu
Đám phi tần ngày ngày tụng kinh cầu phúc cầu mong Hoàng đế mau khoẻ mạnh
Huyền Minh chống đỡ bốn năm cuối cùng cũng đến ngày đèn cạn dầu
Khi tới Huyền Minh như thoát khỏi cơn ác mộng
Hắn nắm tay cọ má lên tay :
“Ngân Khỉ trẫm mơ thấy một giấc mơ đáng sợ”
“Trẫm mơ nàng trở thành đáp ứng nhốt trong lãnh cung sinh một hoàng tử bình thường nhiều hạ nhục Còn tiện phụ Ti Kim Bình trở thành Hoàng hậu biết đã dùng yêu ma quỷ kế gì mê hoặc trẫm khiến trẫm lời nàng cho phép thái y chữa bệnh cho nàng và hoàng tử cuối cùng khiến nàng chết thảm trong lãnh cung…”
Ta khẽ đưa tay xoa mi tâm Huyền Minh đang nhíu chặt móng tay dài suýt chọc trán :
“Bởi vì trưởng tỷ chỉ là cảm mạo theo mùa mà thôi chẳng lẽ còn giết chết hai bọn Nô tỳ tin một đứa bé ba tuổi thể qua cơn cảm mạo Nếu nó thật sự yếu ớt như thì cũng làm nên chuyện lớn gì thà chết còn hơn”
“Bệ hạ cảm thấy trưởng tỷ lý nên sai thái y đến chữa bệnh cho bọn ”
“Thế nên kiếp nô tì và Nguyên Vọng đã chết trong mùa đông lạnh giá đó”
Huyền Minh kinh ngạc đến mức quên cả thở: “Kiếp …”
“Cái gì mà kiếp …”
Ta lấy chiếc khăn gấm uyên ương nhẹ nhàng đắp lên mặt Huyền Minh
“Giờ nó còn quan trọng nữa ”
“Bệ hạ chỉ cần biết nô tì từ ngày đầu tiên thấy đã xác định giẫm lên hài cốt của ngươi trả thù Ti Kim Bình ”
“Được bệ hạ cũng mệt nên nghỉ ngơi thôi”
Ta nhấn mạnh tay Huyền Minh rên rỉ khó thở
ngày ngày uống nhuyễn cốt tán làm gì còn sức để đẩy
Hắn chỉ thể rít từ kẽ răng vài chữ nghèn nghẹn:
“Ngân Khỉ…”
“Trẫm yêu nàng như …”
“Vì nàng đối xử với trẫm như ”
Hắn tuyệt vọng một hàng nước mắt chảy
Đôi mắt đã mấy chục năm nay
Từng áy náy đồng tình thương cảm cầu xin nhưng bao giờ yêu
Cùng lắm là nhất thời hứng thú với đồ vật mà thôi
Nếu thật sự yêu thể dễ dàng nàng dễ dàng thao túng hết lần đến lần khác như
Còn vị trí Thái tử phi và Hoàng hậu tất cả đều do nỗ lực đoạt lấy
“À bệ hạ nô tì suýt nữa quên mất chiếc khăn gấm do tự tay Ti Kim Bình thêu cặp uyên ương chính là nàng và ngươi đấy”
“Có ngươi định mang theo áy náy xuống gặp nàng ”
Ta từ từ hạ mắt chẳng quan tâm đến vẻ mặt của Huyền Minh nữa lòng bàn tay che kín mũi miệng
“Bệ hạ ngươi và trưởng tỷ của thực sự là một cặp hảo”
“Đều giống …”
“Làm khác thấy ghê tởm”
17
Thế nhân tiếc nuối Huyền Đế nhân hậu tiết kiệm thể sống qua mùa đông năm nay
Mọi thể nghĩ từ nào khen nên chỉ đành dùng bốn chữ “nhân hậu tiết kiệm”
Tân đế đăng cơ hậu phi tiến Lục cung
Nguyên Vọng còn trẻ nên chủ động đề nghị buông rèm chấp chính
Mấy năm phụ thân già của tìm đến
Nguyên nhân là hôm nay Nguyên Vọng cắt chức tiểu nhi tử của ông hạ chỉ hai bọn họ đày trấn thủ biên cương
Ta ông mà chẳng hề quan tâm tiếp tục gương đồng cẩn thận vẽ lông mày
Chưởng sự đại đầu thấy liền ngầm hiểu mời ông ngoài
phụ thân vẫn từ bỏ ý định cách tấm bình phong cố gọi :
“Thái hậu thật sự mặc kệ sự sống chết của Ti gia Ta… Ta là cha ruột của mà”
Ta đặt thỏi son trong tay xuống đôi môi đỏ mọng hé mở:
“Mấy năm đây phụ thân chỉ biết đến Kim Bình mà nhớ đến Ngân Khỉ”
“Bây giờ nhớ đến ai gia ”
“Muộn mất ”
Sau hai năm trấn thủ biên cương cha con Ti gia bỗng chết đột ngột
Nghe khi qua đời phụ thân để cho mười trang thư tay
Ta qua câu đầu tiên là:
[Ngân Khỉ sai lầm của phụ thân đã gây nên mối quan hệ của cha con ngày hôm nay…]
Ta thật sự nổi câu tiếp theo
Chỉ là đột nhiên nhớ đến khuôn mặt lúc nào cũng vẻ thánh thiện của Ti Kim Bình
Giờ phút cái chết của bọn họ cũng gì quá bất ngờ dù huyết thống hoàng gia đều vô cùng quý giá
Mọi chuyện trong quá khứ đã qua
Cuộc sống của Ngân Khỉ đây từ nay về sẽ chỉ còn tươi sáng rực rỡ thôi
-Hoàn-