Thời Khắc Hứa Hẹn - Chương 5
【Không ngờ chứ gì Chính là con rắn cưng mà đào tung Giang Thành vẫn tìm thấy đấy】
【Còn là tổ tông của nữa】
“Bây giờ lập tức rời khỏi cái tên đàn ông lang thang về bên Anh thể truy cứu chuyện cũ”
Cằm hếch lên ánh mắt đầy ngạo mạn
lúc một đoàn vội vàng kéo đến
Người đầu tóc bạc trắng chống gậy thèm liếc Chu Ngôn Tự mà thẳng đến mặt Chu Từ
“Phịch” Một tiếng
Ông lão quỳ xuống: “Lão tổ—”
Chu Ngôn Tự kinh hãi hết Chu Từ cuối cùng ông nội đang quỳ đất:
“Ông… ông gọi là gì”
Lão gia nhà họ Chu vung gậy đập mạnh chân Chu Ngôn Tự:
“Đồ nghiệt chướng Quỳ xuống cho ”
“Đây là lão tổ của Chu gia chúng ”
【Sướng quá ngực còn tắc tia sữa nữa】
【Vậy là Chu Ngôn Tự gọi Ứng Hứa là… tổ bà】
【Tổ tông theo kiểu hôn phối】
22
Chu Ngôn Tự cứng cổ
Không chịu quỳ
“Lão tổ thì thể cướp bạn gái của vãn bối Ứng Hứa rõ ràng là bạn gái cháu Cô chỉ đang giận dỗi thôi”
【Nhìn cây gậy mà suy nghĩ nhé】
【Không cứu nổi 】
【Lão gia còn định để kế thừa gia nghiệp thế thì thôi khỏi luôn】
【Bài học mở mang tầm mắt hôm nay】
【Ngươi bảo cái thứ là nam chính nguyên tác á】
【Nguyên tác thay đổi mau 】
Lão gia tức đến suýt ngất
Ôm ngực quát lớn: “Lôi nó Mau lôi nó ”
“Khoan đã”
Chu Từ phẩy tay một cái đỡ bộ Chu gia dậy
“Về cần quỳ nữa Ước hẹn trăm năm đã kết thúc còn là tổ tiên Chu gia nữa
Lần đến… là để lấy một thứ”
Nói xong Chu Từ đưa tay —
Một mảnh vảy rắn đen ánh kim từ cơ thể Chu Ngôn Tự bay vút rơi lòng bàn tay Chu Từ
Lạ một điều đúng lúc mảnh vảy bay trong mắt Chu Ngôn Tự biến thành một gương mặt bình thường thể tả nổi giống hệt đám em chú bác bên cạnh —
còn gì đặc biệt
“Chỉ cần các ngươi sống yên giữ gìn gia nghiệp thì khối tài sản hiện đủ cho Chu gia sống thêm trăm năm nữa
Còn về Chu Ngôn Tự… nếu các ngươi quản nổi để còn dám quấy rầy Ứng Hứa ngại đích thân tay”
Chu Từ nắm lấy tay : “Đi thôi”
Sau lưng vang lên tiếng gào cam lòng của Chu Ngôn Tự:
“Ứng Hứa Là quen em Là mà”
【Thời khắc tra nam sụp đổ】
【Thật xông màn hình cho một cái tát Lắm mồm quá】
Ngay chân là hồ bơi
Tôi bỗng cảm thấy điềm chẳng lành
Quay đầu —
Quả nhiên thấy Chu Ngôn Tự phát điên lao về phía —
“Cẩn thận”
Tôi theo phản xạ kéo Chu Từ né sang một bên
Không ngờ thành khéo quá hóa vụng—
Kéo ngã xuống hồ bơi cùng
Quay bên hồ Chu Từ đưa cho một con dao găm:
“Đây là vảy rắn của hóa thành bên trong ẩn chứa thần lực của Khi ở bên nó thể bảo vệ em”
Tôi nhận lấy con dao ngắm nghía trong chốc lát
Rồi—
Không một chút do dự đâm thẳng tim
24
Cơn đau âm ỉ quá đỗi chân thực
Tựa như một chiếc rìu sắc lạnh chẻ đôi ký ức để lộ một vết nứt sâu hoắm
Tôi quấn khăn tắm co trong lòng Chu Từ
Thiếu nữ hiến tế cho Thủy thần vị thần thiên phạt vì làm trái Thiên đạo để đáp lời cầu khẩn của nàng và dân làng ép nàng giết thần đốt sạch cả gia quyến nàng trong ngọn lửa
“Chu Từ em nhớ hết ”
Chỉ một điều… vẫn hiểu
“Con dao găm mang thần lực của như chẳng là giết
Tôi nhớ đại tế tư từng thần giết thì thể chuyển kiếp càng thể đầu thai
Vậy vì … vì trở thành Ứng Hứa”
Đôi mắt vàng vẫn y như hai nghìn năm
Lặng lẽ gợn sóng
Chu Từ im lặng hồi lâu
khẽ đầu né tránh ánh mắt
Hay lắm đúng
Tôi quàng tay ôm cổ Chu Từ cắn môi hôn y như thường hôn :
“Nói nếu thật thì tối nay cho phép tạm dừng thời gian một lần ”
Cánh tay ôm eo bất giác siết chặt
Hơi thở cũng bắt đầu dồn dập
【Chỉ tò mò biết “tạm dừng thời gian” sướng thế nào 】
【Nhìn nét mặt Chu Từ là biết đảm bảo sướng】
“Linh hồn thần giết sẽ thần lực nghiền nát thành hàng trăm mảnh vụn
Mảnh vụn thể luân hồi cũng chẳng thể đầu thai
chỉ cần một vị thần rảnh rỗi chịu khó gom đủ những mảnh vỡ đó dùng thần lực vá thành một linh hồn chỉnh…thì thể đưa nó trở vòng luân hồi”
Chu Từ nhẹ giọng kể như thể đó chỉ là chuyện vặt
“Một trăm năm tìm mảnh hồn cuối cùng của em vá xong nhờ Diêm Vương đưa nàng cùng gia đình sổ chuyển thế”
【Trời ơi kiếp kiếp 】
【Bảo Chu Ngôn Tự đây mà xem Đừng cái gì mà “ quen ”】
【Muộn Chu Ngôn Tự đã Chu gia gửi sang châu Phi 】
“Vậy còn trai em ba mẹ em… họ cũng ký ức kiếp ”
Chu Từ lắc đầu: “Trước khi chuyển kiếp uống canh Mạnh Bà
linh hồn em thần lực của canh Mạnh Bà chỉ thể tạm thời che mờ ký ức chứ thể xóa sạch ”
Thảo nào cứ cảm giác quen thuộc với Chu Từ
Cảm giác gần gũi ôm hôn…thật ảo giác mà là phản xạ in sâu trong linh hồn
25
Một câu “xin ” mà Chu Từ từng thì thầm bên tai vài ngày bỗng hiện lên trong đầu
“Có … em nhớ quá khứ”
“Chỉ là những ký ức vui thôi”
Chu Từ khẽ vuốt ngón tay giọng nhàn nhạt:
“Có gì đáng để nhớ ”
“ trong những ký ức đó… ”
Gia đình đã luôn ở bên từ khi chào đời
Còn Chu Từ nếu nhờ một chuỗi sai lầm nếu vì Chu Ngôn Tự chen ngang ai biết chúng còn lỡ bao nhiêu năm nữa
“Ứng Hứa” Chu Từ gọi tên
“Thật năm năm khi hồi phục hình nên đến tìm em
khi đó Chu Ngôn Tự tai nạn xe Chu gia cầu xin cứu
Em thích … cũng là vì vảy rắn của ”
Hóa là như
Cằm Chu Từ gác lên đỉnh đầu :
“Dù ký ức thân thể em máu thịt em xương cốt em… đều đang rằng em yêu ”
“Anh… đã mãn nguyện ”
【Ủa bạn mặt như yêu tinh mà chơi trò thuần khiết 】
【Hắn là não Ứng Hứa bổ sung thêm thành “não Hứa Ứng”】
【Mau bản chính tác giả lên tiếng 】
【Hóa ban đầu tác giả chỉ đoạn mở đầu du lịch chúng bản “chính văn” là do web lậu dùng AI tự
Tác giả về thấy trời sập full chính chủ ngay trong đêm】
【Bảo cái bản cũ để Chu Ngôn Tự làm nam chính】
【Tôi xỉu hóa Chu gia thần hộ là vì mảnh hồn cuối cùng của Hứa Ứng bám nắp quan tài của bà cụ Chu】
【Tag truyện cũng đổi Từ “truy thê hỏa táng tràng” thành “gương vỡ lành + ngọt sủng” luôn】
【Các bác phần ghi chú cuối truyện
“Chu Từ nếu dùng thần lực quá nhiều sẽ biến thành tiểu bạch xà nhanh chóng hóa rắn: chạm Ứng Hứa; nhanh chóng hóa : nhập Ứng Hứa hề hề hề~”】
【Trời ơi nghiện nữa nữa 】
Tôi nhớ đến hai nghìn năm
Trước bức tượng Thần trong miếu Sơn Thần Chu Từ ôm trong lòng đuôi rắn quấn quanh eo cúi đầu hôn :
“Ta là thần Tim của thần vốn đập nhưng trái tim … chỉ đập vì nàng”
-HẾT-
MUỐN ĐỌC TRUYỆN HAY – HÃY GHÉ LAOPHATGIA MỖI NGÀY NHÉ MẤY BÀ ƠI