Thời Khắc Hứa Hẹn - Chương 4
Trong phòng ngủ tối đen thấy gì cả
Tất cả giác quan đều phóng đại đến tột cùng
Tôi cảm nhận rõ ràng lực đạo từ đôi tay cảm nhận từng chiếc vảy lạnh băng đuôi rắn miết qua da thịt từng tấc từng tấc gây từng đợt run rẩy như cả ngàn con kiến cắn khắp
“Ứng Hứa” Giọng Chu Từ trầm khàn thở dồn dập: “Đau thì cắn ”
Ý thức nhanh chóng tan rã
Trong cơn mơ màng nhớ đến cái video mổ trai ngọc mấy hôm …
Lúc đầu là dùng vật cạy một khe hẹp vỏ luồn ngón tay từ từ mở toang
Những ngón tay dài dò tìm bên trong lớp thịt mềm tìm viên ngọc lấy
Sau đó là nước xối mạnh rửa sạch…
Cuối cùng vỏ trai ném trả về biển cả
17
Rất nhanh chẳng còn chút sức lực nào
Giống như một sắp chết đuối rong biển quấn chặt chìm nổi ngừng
Cổ họng khô khốc khàn đặc
Chu Từ ôm bếp đặt lên mặt bàn rót nước đút uống
Rồi vén mớ tóc ướt dính trán lên nâng mặt hôn giọt nước đọng nơi khóe mắt:
“Ngoan đợi thêm một chút nữa thôi”
“Sao rắn cũng thể… kết thành thế …”
Tôi rúc lòng bụng trướng đến khó chịu
“Rắn bình thường thì ”
Bàn tay ấm áp xoa dịu nhẹ tấm lưng run rẩy của : “ thì đặc biệt”
Khoảng nửa tiếng
Chu Từ hôn nhẹ lên mắt : “Ứng Hứa mở mắt ”
Dưới ánh trăng mờ mờ
Chiếc đuôi rắn đen đã biến mất
Chưa kịp hỏi gì Chu Từ đã đè xuống ghé tai dụ dỗ:
“Muốn thử xem… đôi chân mọc ”
…
【Sáu chấm sáu lần chuẩn bài luôn】
【Tôi là VIP Có gì mà hội viên cao cấp xem chứ】
【Cô giáo Văn: chi tiết Thầy Toán: quy trình Cô Mỹ thuật: hình ảnh 】
【Trên Chu Từ là vết cào cổ còn dấu răng đêm qua rốt cuộc kịch liệt đến cỡ nào chứ】
【Tác giả chỉ đúng bảy chữ: “Ứng Hứa suốt một đêm”】
【Sâu quá sẽ nước mắt mà là nước mắt kiểm soát đau mà sướng huống chi còn là rắn nhiều hơn một cái…】
【Không hình ảnh âm thanh chỉ con chữ lạnh băng Tôi hận cô tác giả Cô là phụ nữ vô tình】
【Tác giả: Cô cũng chui thật chứ】
Tôi mở mắt đã thấy mấy dòng bình luận
Mặt nóng rực như bốc cháy
Chỉ chui lỗ nào đó trốn luôn
Không ngờ rằng…
Vừa xoay đã nhào lòng Chu Từ
Chóp mũi dính
Đến thở cũng quấn quýt chẳng thể tách rời
18
Vòng tay đang ôm eo khẽ siết
Chu Từ hôn lên giữa hai chân mày : “Chiều nay em tiết đúng Giờ đã 1h30 ”
A a a a a a a —
Mê sắc hại thân đúng là mê sắc hại thân
Tôi thét lên bật dậy khỏi giường như điện giật
Cả rã rời suýt nữa vững
Quay đầu trừng mắt kẻ đầu sỏ
Chu Từ đến lưng kéo khóa váy giúp hai cánh tay thuận thế ôm chặt eo những nụ hôn vụn vặt rơi xuống gáy:
“Anh đưa em đến trường Từ đây đến đó chỉ mười phút lái xe cho nên…”
“Còn thể hôn thêm mười phút nữa”
【Chu Từ thực sự giống như mắc chứng nghiện cô 】
【Nếu hai tiết học chắc nữ chính kéo Bắc Cực “nhổ cỏ” cả ngày】
【Cả ngày Mấy học “Mộc Lan từ” Tịch tịch phục tịch tịch… mà nhắc đến “tịch”…】
【Lời thì thô mà lý thì đúng nhưng lời cũng thô thật mà đã nhắc đến “thô”…】
Tới bãi đỗ xe mới chợt nhớ một chuyện quan trọng
Nhìn Chu Từ đầy nghi hoặc: “Anh biết lái xe ”
Không trách nghi ngờ ai bảo cứ thích dịch chuyển gian như cơm bữa
Chu Từ rút chìa khóa xe ấn mở khóa:
“Thần thì cũng tiến kịp thời đại”
Thần chỉ theo kịp thời đại mà còn biết canh đèn giao thông giảm tốc độ
Dừng xe mỗi đèn đỏ
Một tay lái vô-lăng tay đỡ gáy hôn say đắm
Chỉ khi đèn xanh sáng lên mới chịu buông
Lúc đưa đến trường là như thế
Khi đón về cũng y như
Thật sự khó để nghi ngờ
19
“Chu Từ… cố ý đúng ”
Vừa bước nhà đã bế bổng lên áp sát cửa
Chỗ duy nhất thể vịn chỉ là hai cánh tay đang đỡ lấy
Hơi thở quen thuộc phủ xuống môi
“Ừ cố ý đấy hôn em”
Hôn một lúc…
Ơ quần áo rơi đầy đất
Sao chân nhấc bổng lên
Tôi đẩy vai : “Không hôm nay … hôm nay em luận văn giáo sư nếu mai thấy bản thảo sẽ đuổi em khỏi sư môn đó”
“Đợi em ngủ thay cho”
Đầu chững một nhịp
Tôi bật miệng hỏi: “Anh cần ngủ ”
Chu Từ áp mũi khẽ cọ hõm cổ : “Anh là thần cần ngủ Anh …”
Hắn hai chữ bên tai
Không cần soi gương cũng biết vành tai chắc chắn đỏ đến nhỏ máu
Đêm hè oi bức âm ẩm
Trong nước lượn lờ ôm cổ Chu Từ rên khẽ:
“Anh… tại mê mẩn chuyện đến thế Thần nên thanh tâm quả dục nhiễm khói bụi trần gian ”
“Anh là rắn Bản tính của rắn… chính là như ”
Cơn sóng dâng trào
Tôi kéo dòng nước sôi ngầm lớp băng giá
Cảnh tượng mắt bỗng thay đổi
Chu Từ cũng biến dạng
Mái tóc bạc dài rũ ướt hai bên má
Ánh trăng chiếu lên mặt hồ lưng chiếc đuôi rắn khổng lồ chậm rãi nổi lên khỏi mặt nước
Tôi khẽ nghiêng định kỹ
sức lực trong như rút sạch trong khoảnh khắc
Mắt tối sầm——
Tôi ngã xuống
20
【Sao nữ chính ngất 】
【Chu Từ làm đấy】
【Mới hôm đầu còn hôm qua chắc còn gọi là bắt đầu 】
Thấy tỉnh
Đôi mắt Chu Từ – vẫn luôn canh bên giường – bừng lên ánh sáng trở
Tôi giơ tay với : “Bế~”
“Ứng Hứa…” Chu Từ ôm chặt lấy tuy đã cố kiềm chế nhưng vẫn cảm nhận cơ thể đang run rẩy
Một lúc
Tôi thấy bên tai vang lên một tiếng “xin ” khẽ
Ơ Tôi nhầm
Hắn… khi nào giống đám bình luận tưởng …
“Em chắc do gần đây nóng quá say nắng thôi liên quan đến …”
“Có chút liên quan”
Chu Từ như thể biết đang nghĩ gì
Khuôn mặt nãy còn nghiêm túc bỗng nở nụ :
“ như em nghĩ Sau sẽ chú ý ít nhất sẽ ở trong bồn tắm nữa”
【Vậy là tối qua ở trong bồn tắm á】
【Trời ơi~ khó~ đoán~ ghê á~】
【Rắn mà tất nhiên là thích trườn nước ~】
Tôi đấm ngực Chu Từ một cái giơ ngón trỏ lên cảnh cáo:
“Thôi đừng nữa Luận văn của em xong ”
“Bẩm bệ hạ đã thành”
【Hắn đúng là biết phá hỏng khí là gì】
【Tiêu con rắn biết luận văn thế … cũng một con】
【Tôi khuyên các đừng ham luận văn Chu Từ hả… thôi để các tự 】
“A a a a a——”
“Chu Từ Ai dạy luận văn kiểu hả”
“Đề tài của em là ‘Ba lần xây – ba lần bỏ của Thái Cực Cung thịnh suy triều Tuyên’ Anh là ba lần phá là do Tiểu Tuyên Thành Vương ưa Tuyên Vũ Đế – trai – nên nửa đêm lén phóng hỏa đốt luôn cung điện”
Chu Từ gật đầu: “Ừ lúc đốt nóc cung xem”
“… Thế tận mắt thấy thì ”
Chu Từ trầm mặc
Chu Từ đáp
Để giúp kịp nộp bản thảo đúng hạn
Chu Từ tạm ngưng thời gian
Sau khi gửi mail xong ôm cánh tay hôn lên mặt một cái:
“Pháp thuật hữu ích đấy còn dùng tiếp nha”
Rất nhanh nổi nữa
Nếu thời gian thể tạm dừng để luận văn…
Vậy thì cũng thể dùng … chuyện khác
【Sao nữ chính ném cái gương trong phòng 】
【Không làm “cô gái hiểu chuyện trong một giây” nữa … (che mặt)】
21
Khi Chu Từ đang dỗ dành tạm dừng thời gian thêm lần nữa…
Điện thoại bàn trà bỗng reo lên
Tôi tưởng là tin nhắn của thầy hướng dẫn
Không ngờ là một số lạ gửi đến:
“Ứng Hứa là – Chu Ngôn Tự Tôi sắp chết em thể đến gặp một lần ”
Tôi là Diêm Vương chắc
Chết còn báo cho biết
Chu Từ giúp chỉnh quần áo: “Đi thôi cùng em Vừa còn một thứ cần lấy ”
Không biết do ảo giác …
Chu gia đại trạch luôn cảm thấy nó tiêu điều hơn nhiều so với trong ký ức
Không còn vẻ oai phong lẫm liệt như xưa nữa
Ra mở cửa là quản gia
Mà là… Chu Ngôn Tự
“Haha biết ngay trong lòng em vẫn còn Vừa sắp chết là cuống cuồng chạy đến Không lừa em thì em mãi cũng chẳng dám đối diện với trái tim —”
“Ứng Hứa Hắn là ai”
Thấy Chu Từ cạnh Chu Ngôn Tự lập tức đờ