Thời Khắc Hứa Hẹn - Chương 1
1
Tôi đứng trước gương.
Do dự một chút, tôi vỗ nhẹ lên mặt mình.
Khẽ rít một tiếng… đau thật.
Vậy là mấy dòng bình luận vừa rồi, không phải ảo giác?
Nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương.
Trời rất nóng, trên người tôi chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa mỏng.
Hai sợi dây nhỏ vắt qua bờ vai, để lộ làn da trắng mịn ở giữa, cánh tay và đôi chân lộ ra cũng chẳng khác gì mọi ngày.
Nhưng nhớ lại mấy ngày gần đây, sáng dậy đều cảm thấy “khác lạ”…
Tôi cởi váy ngủ ra trước gương.
Những vùng da bị quần áo che khuất, chi chít vết hằn đỏ đậm nhạt xen kẽ.
Bình luận nói, đây không phải dị ứng, mà là dấu vết do vảy rắn để lại…
Vảy rắn nào lại to đến thế?
Thật sự quá kỳ ảo.
Tôi lắc lắc đầu, nửa tin nửa ngờ bước ra khỏi phòng tắm.
Con rắn nhỏ đang chờ ngoài kia lập tức như thường lệ, trườn quanh mắt cá chân tôi, bò lên theo dáng uốn lượn, cuối cùng chui ra từ cổ áo, quấn quanh cổ tôi, thè chiếc lưỡi mảnh liếm lên xương quai xanh của tôi, ngưa ngứa.
Ngay lúc ấy, dòng bình luận lại hiện ra:
【Trang sức Bvlgari bản giới hạn, toàn cầu chỉ có một chiếc.】
【Đã xác nhận chính thức: Chu Từ mắc chứng “đói da rắn”, mỗi ngày giả làm rắn cưng quấn lấy nữ chính mà cọ qua cọ lại, bao nhiêu mưu mẹo tích cóp suốt ngàn năm đều đổ hết lên người nữ chính rồi.】
【Tha cho hắn đi, nếu không giả làm rắn cưng thì ngay cả tay nữ chính hắn cũng không được chạm vào.】
【Mặt nữ chính sao lại đỏ thế kia?】
【Mọi người ơi, còn bao lâu nữa mới đến cảnh nữ chính bị đuôi rắn quấn chặt, bảy ngày bảy đêm, đồng tử mờ mịt đây?】
【Không rõ nữa, truyện gốc là truyện truy thê mà, nguyên văn không viết.】
【Không có Chu Từ thì truyện này vô nghĩa mất.】
【Sao tôi nhớ nguyên tác chỉ có mỗi Chu Ngôn Tự, đâu có Chu Từ…?】
Chu… Từ.
Chỉ cần hai chữ này vừa xuất hiện trong đầu, cơ thể tôi liền run lên không kiềm chế được.
Vùng da vừa bị hắn liếm qua cũng bắt đầu nóng ran.
2
Tôi nghiêng đầu nhìn con rắn nhỏ đang cuốn trên cổ mình.
Nó dài và thon, toàn thân trắng như tuyết, trông chẳng khác nào ngọc trắng dê được trưng bày trong bảo tàng mấy ngàn năm.
Giữa trán còn có ba chấm đỏ nổi bật.
Một tuần trước, Chu Ngôn Tự tổ chức sinh nhật.
Tôi nói dối với người nhà rằng phải quay lại trường sớm để sửa luận văn tốt nghiệp.
Rồi bay về nước từ Thụy Sĩ trước thời hạn.
Tôi giấu mình trong một con búp bê người thật, định tạo bất ngờ cho hắn.
Ngay lúc len lén tiến gần đến phòng bao, tôi nghe thấy đám bạn hắn hỏi:
“Công chúa nhà họ Ứng ấy, cảm giác ra sao?”
Chu Ngôn Tự bật cười khẽ: “Chưa thử qua.”
“Sao vậy, thật sự để tâm rồi à? Không định quay clip ‘vô tình’ đăng lên mạng cho nhà họ Ứng xấu mặt à? Theo tôi thấy thì Ứng Hứa đúng là ngu xuẩn, cậu với anh cô ta là kẻ thù không đội trời chung, vậy mà cô ta lại dám giấu cả nhà để yêu cậu.”
“Chúng ta đã bàn rồi, đợi cô ta đi nghỉ về thì thử một phen, vừa hay sinh nhật cô ta, coi như tặng cho nhà họ Ứng một món quà bất ngờ.”
…
Tôi đứng ngoài cửa.
Bộ đồ búp bê rất dày, rất nặng, lại không thoáng khí.
Rõ ràng nên thấy nóng.
Nhưng cả người tôi lại như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, lạnh đến tê tái.
Vậy nên, vào ngày chia tay.
Để trả thù Chu Ngôn Tự, tôi tiện tay ôm luôn con rắn cưng quý giá nhất của nhà hắn.
Ngày nào cũng đem ra vuốt ve.
Vuốt đến mức nó cực kỳ ngoan ngoãn, nghe lời.
Ban ngày nó quấn thành vòng quanh cổ tay tôi, lè lưỡi liếm ngón tay.
Ban đêm tôi dùng nó như máy điều hòa tự nhiên, nhét vào ngực ngủ cùng.
Nghĩ kỹ lại…
Những dấu vết trên người hình như đều xuất hiện sau khi tôi ngủ dậy…
Lỡ đâu mấy lời trong bình luận là thật thì sao…
Tôi bình tĩnh suy nghĩ năm giây.
Lập tức đặt mua một chiếc hộp nuôi thú cưng đắt nhất có thể.
3
Không lâu sau, chuông cửa vang lên.
Anh giao hàng nhìn thấy sợi dây chuyền Bvlgari bản giới hạn trên cổ tôi,
Trước tiên khựng lại một bước,
Sau đó làm ra vẻ bình tĩnh đưa hóa đơn cho tôi ký nhận.
Vừa lén liếc, vừa lẩm bẩm: “Tôi từng thấy nhiều rắn cưng rồi, nhưng con của cô… thật sự đặc biệt.”
【Quả thật đặc biệt, sống đến mấy ngàn năm, còn có thể biến thành người.】
【Cười chết mất, anh giao hàng vừa ra khỏi cửa là nhắn tin cho bạn gái luôn: ‘Bảo bối! Anh vừa thấy có người đeo rắn lên cổ như dây chuyền! Mà nhìn cũng đẹp thật đấy…’ Sau đó còn hỏi bạn gái có muốn nuôi một con không, bị bạn gái bảo đi khám đầu đi haha.】
Từng dòng bình luận lướt qua.
Tôi ngồi trên sàn, làm theo hướng dẫn trên điện thoại để lắp hộp nuôi thú.
Hộp đắt như thế mà lại không phải hàng nguyên kiện, thật đáng ghét.
Bất ngờ, màn hình nhảy ra vài tin nhắn.
Đều là anh trai tôi gửi đến:
“Thằng nhóc Chu Ngôn Tự hình như bị đá rồi, ngày nào cũng uống rượu giải sầu, đáng đời haha.”
“Anh còn nghe nói, con rắn cưng nhà họ Chu bị mất, cả nhà Chu phát điên đi tìm, lão gia nhà họ Chu còn tuyên bố ai tìm được sẽ được thừa kế 50% cổ phần của Chu gia.”
“Em nói xem, nếu anh em nhặt được, có được thừa kế không nhỉ?”
Tôi liếc nhìn con rắn trắng bị tôi nhét vào hộp để thử kích cỡ.
Nếu nhà họ Chu biết con rắn cưng của họ bị đứa em gái thân yêu của anh tiện tay ôm đi…
Có được thừa kế hay không thì chưa biết.
Chứ truy sát thì chắc chắn là có.
Đậy nắp hộp lại, hoàn thành rồi!
Qua lớp kính, tôi chọc nhẹ con rắn nhỏ đang ngơ ngác: “Từ giờ, em sẽ sống ở đây.”
【Cứu với, tôi thấy trên mặt Chu Từ hiện lên mấy chữ tuyệt vọng to đùng: Ta chia tay với Ứng Hứa rồi!】
【Ai bảo hắn giả làm rắn cưng để lừa nữ chính, rắn cưng thì phải ở trong hộp chứ~】
【Nghe tôi đi Chu Từ, đừng giả vờ là rắn ngoan nữa, con đường đó không hợp với anh đâu, anh nên hiện nguyên hình rồi cùng nữ chính này kia hai trăm chương!!! Tôi là vip cao cấp đấy, yêu cầu này không quá đáng chứ?】
【Đừng buồn đừng buồn, chờ nữ chính ngủ say rồi anh sẽ được làm bất cứ điều gì mình muốn~】
Con rắn nhỏ khè khè mấy tiếng.
Đôi đồng tử dọc màu vàng kim gắt gao nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt như khóa chặt con mồi.
Tôi dụi mắt.
Con rắn lại trở về dáng vẻ ngoan ngoãn vô hại ban đầu.
Quả nhiên là tôi hoa mắt rồi.
4
Cả một buổi chiều, không còn dòng bình luận nào xuất hiện nữa.
Đêm đến, tôi nằm trên giường.
Nhìn ánh sáng phản chiếu từ chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà, tôi cứ mãi nghĩ về những chuyện kỳ quái xảy ra ban ngày, và những lời trong bình luận.
Lăn qua lăn lại mãi vẫn không thể nào ngủ được.
Mãi đến khi cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến, tôi mới tắt đèn, nhắm mắt lại.
Tiếng sột soạt len lỏi vào tai.
Có gì đó đang di chuyển trên sàn nhà.
Tôi căng thẳng cực độ, nín thở, mấy ngón tay theo phản xạ siết chặt ga trải giường.
Một luồng lạnh lẽo lướt qua mắt cá chân, men theo bắp chân trườn lên, quấn chặt lấy đôi chân tôi.
Cảm giác này quá quen thuộc.
Là… đuôi rắn.
Chỉ là, hoàn toàn khác với ban ngày, lần này cứng hơn, to hơn, thậm chí vảy rắn còn hơi cấn da.
Tôi lập tức hiểu ra mấy vết hằn trên người là từ đâu mà có.
Chiếc đuôi lạnh toát quấn lấy tôi, từng chút từng chút trườn lên trên, không biết chạm phải chỗ nào, khiến tôi rùng mình, vô thức mở mắt ra——
Ánh nhìn đối diện với đôi đồng tử dọc màu vàng kim quen thuộc, phóng đại lên mấy lần.
Một người một rắn, nhìn nhau hồi lâu.
Rắn là bên mở miệng trước: “Xin lỗi, đánh thức em rồi.”
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn như có từ tính, miệng thì xin lỗi, nhưng đuôi lại chẳng hề nới lỏng, thậm chí còn siết chặt hơn.
Tôi cứ nhìn nó chằm chằm, đầu óc trống rỗng.
Không chỉ to lên, mà còn đổi màu nữa?
Tiểu bạch xà biến thành đại hắc xà.
Lớp vảy đen nhánh phản chiếu ánh sáng âm u của trăng rọi qua cửa sổ.
Những điều từng xuất hiện trong bình luận, lần lượt được chứng thực.
Quái đản, nhưng lại có căn cứ.
5.
Kim đồng hồ báo thức đầu giường kêu tích tắc tích tắc.
Tim tôi đập thình thịch.
“Anh… không phải rắn cưng sao? Tôi nhớ là đã nhốt anh trong hộp thú cưng rồi, còn khóa cửa phòng lại nữa.”
“Cái hộp đó không nhốt được tôi. Thật ra, chẳng có thứ gì nhốt được tôi cả.”
Đại hắc xà điềm nhiên đáp.
Mới vừa rồi tôi còn đang nghĩ có phải khóa cửa bị hỏng hay không.
Không ngờ lại là lý do phi khoa học đến vậy.
“Vậy… anh là Chu Từ?” Tôi thử thăm dò.
“Ừ, là tôi.”
Tốt thật đấy, tôi đúng là tiện tay ôm luôn lão tổ nhà họ Chu về rồi.
Bình luận đâu có lừa tôi!
Giờ phải làm sao đây làm sao đây.
Tôi không nói.
Chu Từ cũng im lặng.
Đôi đồng tử vàng kim nhìn chằm chằm không rời, ánh mắt ấy phản chiếu hình bóng của tôi rất rõ.
Đuôi rắn âm thầm lướt ngang hông tôi, phát ra tiếng lạo xạo mơ hồ ma sát trên da.
“Tôi buồn ngủ rồi, Chu Từ, tôi muốn ngủ một lát, anh có thể buông tôi ra trước được không?”
Nói xong, tôi thật sự nhìn thấy trên mặt rắn lộ ra biểu cảm… ủy khuất.
“Vài hôm trước, em còn ôm tôi ngủ đấy thôi.”
Ngữ khí nghe cũng tủi thân lắm.
Tôi kiên nhẫn giải thích: “Khi đó tôi tưởng anh chỉ là một con rắn cưng bình thường, đâu biết anh là… xà yêu…”
“Ứng Hứa.” Chu Từ cắt lời, đuôi rắn siết lại bất mãn: “Tôi là thần, không phải yêu. Thần nào cũng có bản thể, bản thể của tôi vừa khéo là xà thôi.”
Không để tôi kịp nói gì thêm.
Chu Từ cúi đầu xuống, sát lại gần: “Ứng Hứa, hôn tôi một cái, hôn một cái tôi sẽ thả em ra.”