Thời Gian Và Anh Vừa Đúng Lúc - Chương 2
Tưởng tượng là thế nhưng thực tế là Chu Cảnh Niên mặc một chiếc sơ mi đen mưa thấm ướt một nửa cổ áo bung một cúc chiếc áo may đo tinh xảo loang đầy vệt nước
Nước mưa nhỏ giọt từ mái tóc ướt sũng rơi xuống mi mắt lướt qua gò má cuối cùng ẩn xương quai xanh quần áo che khuất
Tôi nuốt nước bọt — trai đến nghẹt thở
Anh đầy bực dọc tiện tay cầm lấy cặp sách của :
“Tôi đã bảo em mang ô mà em tin
“Nếu hôm nay tan học sớm chắc giờ em thành con gà ướt mất
“Lúc phát sốt đừng trách ”
Tôi hì hì rúc gần một chút:
“Thì còn mà”
Lâm Di lúc đó trông thấy Chu Cảnh Niên ánh mắt lập tức sáng rực đang định bước thì một giọng dịu dàng vang lên cắt ngang
“Tiểu Di mẹ đến đón con về”
Mẹ của Lâm Di che ô cho cô ôm cô lòng che chắn khỏi mưa mà dẫn
Mẹ cô hiền hậu vô cùng khiến chút ghen tị theo hai mẹ con
Tôi thầm nghĩ — giá như mẹ cũng đến đón một lần thì biết bao
Chu Cảnh Niên im lặng chắn tầm của
Anh nắm lấy tay kéo lẩm bẩm:
“Chưa thấy ai yếu đuối như em đây gần chút”
Từ ngày đó đã nhớ đến cái tên Lâm Di
Lâm Di cắt ngang dòng hồi tưởng của
“Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây Lâm Thanh Nhất ngờ mới chính là thiên kim thật sự chứ gì”
Tôi bật :
“Thân phận thiên kim đó ai thèm”
Lâm Di liếc bằng ánh mắt đầy điên loạn và oán hận:
“Cô thèm
“Nếu cô chiếm lấy thân phận thiên kim thì loại phế vật như cô lấy mà Chu Cảnh Niên”
Vẻ mặt cô lập tức trở nên dữ tợn thậm chí chút vặn vẹo vì ghen tị
Tôi như một ngoài cuộc lặng lẽ cô nước mắt nước mũi tố cáo:
“Tôi quen còn sớm hơn cô
“ mãi mãi chỉ là một đàn em xa lạ trong mắt
“Còn cô chỉ dựa cuộc đời ăn cắp mà dễ dàng ánh của sự ưu ái đặc biệt ”
Tôi nhịn cắt ngang:
“Này với Chu Cảnh Niên là thanh mai trúc mã quen còn sớm hơn cô
“Với quen vì nhà họ Lâm”
Cô hài lòng vì ngắt lời giọng càng chua chát:
“Cô chỉ ăn cắp ba mẹ cuộc sống hai mươi ba năm đáng lẽ là của cả hôn ước với Chu Cảnh Niên vốn dĩ cũng là của
“Lâm Thanh Nhất cô thấy vô sỉ hèn hạ lắm ”
Tôi thì thể suy nghĩ gì chứ
Tất cả những thứ cô ngoài hôn ước còn chút thật những thứ khác làm như đã thật sự chiếm bằng
Thứ từng tồn tại thì gọi là lấy mất
Tôi đương nhiên thấy áy náy
Cuộc sống đủ đầy của thực chất xây máu thịt và bi kịch của một cô gái khác
cũng hiểu rõ — Lâm Di từng cần lời xin của
Từ đầu đến giờ cô cho cơ hội một câu
Còn Chu Cảnh Niên — là vật sở hữu mà là
Dù giải trừ hôn ước gì khác cũng sẽ chấp nhận đó là cái giá trả
Chỉ là vẫn còn quá ngây thơ
Lâm Di đột nhiên cầm ly nước bưởi gọi toan hất thẳng
Đùa
Nhà hàng đắt chết một ly nước bưởi vài lá bạc hà và vài cục đá mà tính tiền mấy trăm
Trước khi thân phận bại lộ còn là đại tiểu thư nhà họ Lâm gọi cái chỉ là chuyện nhỏ
giờ khác — là chỗ Lâm Di chọn và là tiền của
Cô mà dùng chính tiền bỏ để tạt
Tính gì Tính cố gắng hả
Tôi phản xạ cực nhanh một tay bịt kín miệng ly tay còn chụp lấy cổ tay cô
“Tôi hiểu cô trút giận nhưng mà làm thì quá đáng đấy
“Dù gì cô cũng là thiên kim tiểu thư đàng hoàng đừng làm mất giá như thế”
Bất ngờ một chiếc túi nhỏ ném mạnh cổ tay
Tôi đau điếng buông tay cúi mắt tới im lặng xoa vết bầm đang dần hiện lên
Chưa kịp phản ứng cô đã tát thẳng má trái một cái
Mặt lập tức đỏ bừng
thứ đau hơn cả là trái tim
Phu nhân nhà họ Lâm lập tức kéo tay Lâm Di mắt đầy xót xa bàn tay vỗ về nhẹ nhàng như sợ làm đau bảo bối
Nhìn ánh mắt bà như thể kẻ thù giết cha
“ là hồ ly tinh tiện đến phát ghét”
Lâm Di nhân lúc bà để ý còn liếc đầy đắc ý và châm chọc
Không cả
Tôi sớm đã biết — với vốn dĩ giống
Dù con ruột nhà họ Lâm cũng thế thôi
Chỉ là — giọng điệu ghê tởm vẫn khiến lòng run rẩy
“Nếu bà nội gặp mày tao còn biết mày bắt nạt con gái tao”
Bà nội gặp chỉ nhạt còn gọi bên như mọi lần
Ngược bà gọi Lâm Di cạnh quan tâm hỏi han đủ điều
Bà chỉ liếc một cái:
“Thanh Nhất ăn nhiều một chút
“Giờ con còn là huyết mạch nhà họ Lâm nữa thì nhường Chu Cảnh Niên cho Lâm Di
“Chu gia với Lâm gia kết thân mới là đôi bên cùng lợi còn huyết thống thì con chẳng là gì cả”
Tôi cúi đầu hỏi bà:
“Bà nội Chu Cảnh Niên món đồ sẽ kết hôn với nhà họ Lâm
“Mọi thứ con thể trả cho Lâm Di nhưng Chu Cảnh Niên thì
“Anh là của con”
Bà đập bàn giận dữ quát:
“Cái thái độ gì đấy
“Nhà họ Lâm nuôi lớn mày đồ vong ơn bội nghĩa biết báo đáp còn giành cả những gì thuộc về Lâm Di”
“Từ nhỏ đến lớn con cái gì là của riêng
“Cái gì con cũng tranh
“Ba mẹ thương ngay cả bà cũng con luôn là dùng đồ của chị họ
“Bà nội cái gì cũng … nhưng Chu Cảnh Niên thì ”
“Vậy thì cút Nhà họ Lâm chào đón mày
“Mày với con mẹ chết yểu của mày đều xui xẻo như ”
Tôi lau nước mắt lặng lẽ rời khỏi đó
Lúc trời đã tối đen
Ngay cả taxi cũng bắt
lúc đó điện thoại reo — là Chu Cảnh Niên gọi đến
Tôi ỉu xìu nhấc máy:
“Alo”
“Em đang ở ”
“Về nhà ”
Anh im vài giây đó :
“Đợi đến ngay”
Khi tới đang co ro trong góc âm thầm lau nước mắt
Anh thấy dịu giọng hỏi:
“Sao mỗi lần gặp em em luôn thê thảm thế …”
4
Ngồi trong chiếc Maybach của cuối cùng cũng nhịn mà òa lên
“Chu Cảnh Niên còn nhà nữa…”
“Em còn nhà”
Chu Cảnh Niên thở dài kéo lòng
“Bị bắt nạt ”
Anh bất đắc dĩ cầm khăn giấy lau nước mắt cho
“Đây là cái gọi là trả thù em từng đó hả”
Anh nhàn nhạt đôi mắt màu nâu đến lay động lòng
“Lâm Thanh Nhất từng dạy em đúng
“Người bắt nạt em thế nào thì em cứ trả như thế
“Giống như hồi bé”
Anh nhịn mà lẩm bẩm:
“Khóc chẳng giải quyết gì cả”
Tôi càng to hơn
“Tôi biết chẳng giúp gì… nhưng vẫn thể ”
Anh chọc ghé sát tai khẽ :
“Đừng nữa để dành sức tối tiếp ”
Tôi trừng mắt thể tin nổi:
“Tôi hỏi thật Chu Cảnh Niên còn là đấy
“Tôi đau lòng thế mà còn nghĩ mấy chuyện đó”
Tôi càng thương tâm hơn
Anh cợt nhả:
“Dù trong mắt ai đó cũng chỉ là đồ chó vô liêm sỉ thôi mà”
Hôm để bù đắp cho hỏi gì
Tôi dẫn đến cửa hàng thú cưng chỉ một con husky:
“Tôi con ”
Anh lạnh lùng từ chối:
“Đổi cái khác trong nhà một đứa ngốc là đủ ”
“Tôi ngốc hồi nào
“Tôi chỉ con mua thì bảo”
Cuối cùng vẫn đạt mong ôm con husky về nhà
Câu đầu tiên với nó là:
“Cún ngoan chính là
“Sau thấy là cắn ngay cho chị”
Cuối cùng con chó nhốt chuồng còn thì đưa về nhà tổ
“Mẹ nhớ em
“Hôm nay về nhà tổ ăn cơm”
Vừa đến nhà tổ mẹ Chu liền ân cần hỏi han đủ điều
“Thanh Nhất con yên tâm con dâu nhà họ Chu chỉ thể là con”
Em gái Chu Cảnh Niên — Chu Thi Yên nắm lấy tay híp mắt:
“Chị Thanh Nhất tối nay chị ngủ với em nha
“Có ai bắt nạt chị
“Nếu thì với em em bắt em đánh cho chị”
Chu Cảnh Niên chau mày kéo lưng:
“Chu Thi Yên chú ý chút đây là vợ ”
Hai cãi ầm lên Chu Thi Yên cãi bèn sang mách lẻo:
“Chị Thanh Nhất dù hai cũng cưới
“Hay chị làm con nuôi mẹ em đừng để em chiếm tiện nghi”
Tôi con bé chọc Chu Cảnh Niên đến khép nổi miệng:
“Ý đấy
“Tí nữa với bác gái xem nhé”
Chu Cảnh Niên hai đứa chúng bày trò lạnh lùng buông một câu:
“Chu Thi Yên tháng em hết tiền tiêu vặt ”
Lúc ăn cơm ba thi gắp thức ăn cho
Ba Chu cũng chỉ đó hiền hòa bảo :
“Thanh Nhất con gầy thế ăn nhiều nhé”
Chu Cảnh Niên thì nhỏ giọng với :
“Không ăn hết thì gắp qua cho ”
Không hiểu là do đồ ăn ngon vì bên cạnh bữa cơm đó khiến ăn hương vị của gia đình
Tối đến vẫn chạy qua ngủ cùng Chu Thi Yên
Con bé đắc ý trai nó:
“Thấy Chị Thanh Nhất ngủ với em”
Tôi thấy Chu Cảnh Niên với con bé:
“Cô đang buồn em ở bên cạnh cô nhiều một chút
“Nói với cô nơi chính là nhà của cô ”
Chu Thi Yên lật album ảnh cũ hỏi :
“Chị Thanh Nhất chị còn nhớ lúc nhỏ
“Hồi bé chị sang nhà em ngủ lắm
“Giờ lớn chị ít tới”
Tôi nghĩ đến thời thơ ấu cũng bật theo
“Hồi đó ngày nào hai chị em cũng chọc phá em ngờ lớn lên sắp gả cho ảnh luôn”