Thoát Khỏi Cốt Truyện Máu Chó - Chương 4
13
Sau bữa tối ông Vinh đích thân tiễn chúng xuống tầng
Vừa bước khỏi thang máy chúng đã thấy Vinh Khả Giai khoác tay một phụ nữ ăn vận tinh tế và thanh lịch vui vẻ: “Mẹ ơi mẹ đối với con thật con thật sự rời xa bố mẹ”
Bà Vinh dịu dàng vỗ tay cô : “Con là con gái của mẹ mẹ thể để con rời xa ”
Vinh Khả Giai bật tiếng giòn như chuông bạc Vinh Thành Vũ cũng bên cạnh nụ ôn hòa ấm áp Theo họ là một đoàn vệ sĩ mặc đồ đen mỗi tay xách bảy tám túi đồ hiệu
Cả đoàn rầm rộ lấp đầy sảnh lớn Sắc mặt ông Vinh lập tức tối sầm Bố mẹ cũng rõ mồn một
Không khí vui vẻ của bữa tối tan biến trong nháy mắt
Khi còn kịp nghĩ xem nên xử lý thế nào bố đã buông một câu: “Không cần tiễn chúng tự ”
Nói xong ông kéo tay mẹ nhanh chóng cửa lớn phía bên Tôi và Tiểu Tùng một cái cũng vội vàng theo
Trí tuệ của dân thực sự luôn khiến ngưỡng mộ Chuyện nhà giàu nhất là bình thường như chúng tham gia
Lên xe bố mới hỏi: “Vừa ở sảnh khách sạn cô gái bước đó là Vinh Khả Giai ”
Tôi lái xe gật đầu: “ ạ”
Bố thở dài một : “Sao rắc rối thế ”
Vinh Khả Giai thà giả bệnh để ăn bữa cơm mà giả bệnh chẳng đúng là làm tổn thương lòng lớn
Mẹ tính nóng lập tức nổi cáu: “Thế mà ông còn nhận ”
“Cô gái đó gặp chúng mà”
“Chúng cũng chẳng cần cố chen làm gì cho thêm phiền phức Nhà họ sống xa hoa thế chúng thì chẳng gì để cho”
“Không gặp thì thôi cũng chẳng ”
“Chúng nỡ xa con gái đã nuôi 30 năm chắc họ cũng nỡ xa mà họ nuôi dưỡng ”
“Chỉ cần biết cô sống là Con gái vẫn là con nuôi là nhất”
“Con gái chúng từ nhỏ đã xuất sắc bây giờ cũng xuất sắc lắm Xem mà xem cả gia tài nghìn tỷ mắt mà nó còn thèm nháy mắt…”
“Con gái nhà tỷ phú nuôi cũng chỉ thôi…”
“Thật là chuyện rắc rối thế xảy đến với nhà cơ chứ”
…
Mẹ cứ thế lải nhải cả quãng đường Tôi và bố chẳng cần câu nào bà đã tự hết mọi chuyện
Nếu Vinh Khả Giai gặp họ thì họ cũng coi như chuyện gì làm phiền cô Dù cô cũng sống ở nhà họ Vinh chẳng gì để mà lo lắng
Còn về bà Vinh mẹ rằng việc nỡ rời xa con gái nuôi dưỡng cũng là chuyện thường tình Bà cũng nỡ xa bảo nên suy nghĩ thoáng hơn
Dù thì giờ còn ông Vinh quan tâm yêu thương như một bậc cha chú họ cũng mừng cho Sự việc thiên kim thật giả đến đây coi như đã khép với gia đình
Tôi chuyện thật sự kết thúc tại đây
Tiếc thay ngay ngày hôm mọi hy vọng của đều tan biến
14
Sáng sớm làm
100 tỷ của ông Vinh vẫn đang chờ điều phối
Tôi đội mũ bảo hộ cùng Giám đốc Trương bôn ba khắp công trường cả buổi sáng Khi mệt mỏi xe với khuôn mặt bám đầy bụi đất mới phát hiện cuộc gọi nhỡ từ mẹ
“Mẹ nãy con ở công trường nên thấy chuyện gì ạ”
Mẹ : “Ồ bây giờ thì gì ”
giọng điệu rõ ràng như đang nén một cơn giận
“Thật sự chuyện gì ”
Quả nhiên mẹ bắt đầu ngừng: “Chuyện là thế mẹ kể cho con Sáng nay lúc hơn mười giờ lầu bỗng nhiên xuất hiện một đoàn mặc đồ đen mỗi đều xách vài túi đồ rầm rộ kéo đến nhà gõ cửa Cả đoàn dài từ tầng ba xuống tận nhà”
Gì cơ
Giọng mẹ càng lúc càng cao: “Họ là Vinh tiểu thư bảo họ đến Những túi đồ đó là quần áo cô mua hôm qua Cô vì cô đã chiếm thân phận của con hưởng thụ mọi thứ vốn thuộc về con nên cô áy náy Cô ‘trả tất cả những gì thuộc về con’ vì thế đem bộ số đồ mua hôm qua gửi đến cho con… Ôi trời ơi mẹ tức chết mất để bố con tiếp”
Vinh Khả Giai đúng là luôn những hành động khó hiểu Gió lạnh cả buổi sáng làm đầu óc đơ nghĩ lý do
Bên bố cầm điện thoại gọn gàng rõ: “Con đừng lo Mẹ con đuổi nên báo cảnh sát Tiểu Tùng đã đưa hết ”
Tuyệt vời Như sẽ còn vấn đề gì nữa
Yên tâm lái xe về cơ quan giữa đường nhận cuộc gọi của Tiểu Tùng Tâm trạng mới khá hơn cửa đơn vị thấy chiếc xe quen thuộc cùng dàn vệ sĩ…
Chắc chắn là Vinh Khả Giai
Dặn dò Tiểu Tùng vài câu sảnh tầng một
Tiểu Vương ở văn phòng lập tức chạy đón: “Chị Phương cuối cùng chị về Có một họ Vinh đến tìm chị chờ lâu ”
“Sao gọi cho ”
Tiểu Vương giải thích: “Cô cho gọi”
“Ngay khi cô đến cả tòa nhà đều thấy Khí thế y như đang phim quần áo cũng giống khi chuyện thì như thể tất cả mọi đều đang bắt nạt cô ”
“Thật sự kỳ quái”
“Cô nhất quyết đòi chờ chị mọi ai cũng tò mò thế là…”
Tôi vỗ vai Tiểu Vương bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc Mặc dù đã báo cáo với bí thư Lý về tình hình cá nhân nhưng đây là chuyện riêng đồng nghiệp trong đơn vị vẫn biết
Với thân phận và khí chất của Vinh Khả Giai chạy đến tìm đủ để đơn vị thêu dệt hàng trăm kịch bản phim truyền hình đầy kịch tính
Tiểu Vương lo cô gây chuyện lớn ảnh hưởng đến trách nhiệm của nên đã ở trông chừng cô Tôi bảo Tiểu Vương ăn trưa còn lên tầng
Cửa văn phòng mở đã thấy Vinh Khả Giai ngay ngắn ghế sô pha Mũ beret áo lông vũ váy xòe trắng bốt cao quá gối
Đây là lần ăn mặc giản dị nhất trong bốn lần gặp cô Trang điểm cũng nhẹ nhàng hơn kiểu như trang điểm trong veo đầy tâm cơ trông đáng thương quyến rũ
một chiếc túi Hermès đặt bên cạnh đã phá tan mọi nỗ lực hòa nhập với chiếc ghế da đen bàn trà gỗ đỏ và tủ sắt trong văn phòng
Bên cạnh chiếc túi hàng hiệu trị giá vài trăm triệu đó là một chiếc cốc sứ trắng bên trong ngâm lá trà mua sỉ chỉ vài chục nghìn một cân của khu phố
Nắp cốc vẫn đậy kín hề động đến Vinh Khả Giai luôn miệng sẽ trả tất cả mọi thứ cho nhưng trong mắt đó chỉ là khẩu hiệu trống rỗng
Giống như chiếc túi Hermès và cốc trà khác biệt Cô luôn chặt ở bên đó chịu bước qua nửa bước nhưng ép buộc sang bên đó
nhất định sẽ do dự
Kiên định lập trường là phẩm chất cần của một tin chủ nghĩa Mác
15
Hít sâu một bước văn phòng với vẻ mặt cảm xúc Liếc Vinh Khả Giai: “Đến ”
Giọng điệu chút gợn sóng
Vinh Khả Giai lập tức trông như sắp : “Chị——”
“Dừng” Tôi giơ tay ngăn :
“Theo thông tin ông Vinh cung cấp con gái ruột của nhà họ Phương sinh ”
“Cô thể gọi là chị”
Vinh Khả Giai ngay lập tức trưng vẻ mặt mếu máo: “…Chị”
“Tìm việc gì Nói ”
Đã mất công gây chuyện để ràng buộc đạo đức hẳn là lý do nào đó đáng để
Vinh Khả Giai làm bộ đáng thương: “Em buồn lắm Bố biết rằng những năm qua chị sống nên áy náy nhưng chị chịu về nhà với bố điều đó khiến ông đau lòng Em thấy bố như ”
Thôi nào Rõ ràng là vì hành động hôm qua của ba mẹ con cô làm ông buồn mà
“Rồi nữa” Tôi thẳng thắn hỏi
Vinh Khả Giai tiếp tục vẻ yếu đuối vô tội: “Em biết chị khó chịu khi em vẫn ở nhà họ Vinh nhưng em mẹ buồn Nếu em rời khỏi nhà họ Vinh mà chị về thì ai sẽ ở bên mẹ em đây Bố mẹ chị chị thêm em cũng chẳng nhưng mẹ em thì làm ”
Được lắm tiêu chuẩn kép + logic như cho chó gặm
Tôi hít sâu một : “Rồi nữa”
Vinh Khả Giai khựng một giây tiếp tục thút thít: “Em biết những năm qua em đã sống cuộc đời vốn dĩ thuộc về chị nhưng đó của em Xin chị đừng vì ghét em mà đối đầu với em làm bố mẹ đau lòng”
“Em chỉ trả mọi thứ thuộc về chị chị cứ từ chối em Em khổ tâm lắm…”
…
Vinh Khả Giai càng càng nhập tâm một mạch liền mười mấy phút mới chịu dừng
Trông cô vẻ khát nước nhưng ánh mắt lướt qua chiếc cốc sứ trắng tiêu chuẩn của cơ quan trong năm giây vẫn kiên quyết
Nước cũng uống nổi một ngụm thật đáng thương tôn trọng lựa chọn của cô
Tôi mỉm tuyên bố rõ ràng: “Thứ nhất nhắc việc về nhà họ Vinh về như thế nào đều đã và ông Vinh thống nhất Đây là quyền tự do cá nhân của cô quyền can thiệp”
“Thứ hai tài sản của công dân pháp luật bảo vệ Bất kỳ tài sản nào ông Vinh bà Vinh hoặc Vinh Thành Vũ đã tặng cho cô bao gồm tiền mặt tiền gửi ngân hàng cổ phần bất động sản cũng như quần áo trang sức… đều thuộc quyền sở hữu của cô Họ quyền thu hồi và càng tồn tại cái gọi là ‘thuộc về ’”
“Kể cả nếu cô quyết định tặng những thứ đó cho cũng quyền từ chối”
Lời của Vinh Khả Giai chẳng trọng tâm nhưng phân tích thông tin tổng hợp là kỹ năng cơ bản của công chức Chiến lược của là nhanh gọn lẹ chỉ đáp những điều quan trọng
Lúc điện thoại rung lên một cái Nhìn thoáng qua là tin nhắn từ Tiểu Tùng
Tôi quyết định kết thúc nhanh gọn
“Cuối cùng—đúng là chút ưa cô nên mong cô đừng tìm nữa chúng thân thiết”
“Thay vì mất thời gian thế chi bằng cô gặp bố mẹ ruột của Được nhé Tôi tiễn cô một đoạn”
Nói xong tranh thủ lúc Vinh Khả Giai kịp phản ứng lịch sự “tiễn” cô xuống tầng