Thịnh Vũ - Chương 2
5
Trước khi Hác Chương vén khăn che mặt cho lòng chút lo lắng
Theo lời đồn đại là dễ chung sống
Đêm nay khi khăn che mặt vén lên đập mắt là một khuôn mặt vô cùng tuấn tú
Hắn cao lớn giống như một võ tướng mà giống như một nho sinh cầm quạt hơn nhiều
Khi hợp cẩn thấy má dường như ửng hồng rượu trong chén cũng lay động
Trông vẻ là tính tình tệ
Vì nhịn nhỏ giọng hỏi : “Đô đốc và quen biết đột nhiên cầu cưới ”
Hắn còn kịp trả lời thì đã hầu vội vàng chạy đến
“Đô đốc lão phu nhân đột nhiên phát bệnh ngất xỉu ”
Hác Chương đột ngột dậy
Khi chúng đến nơi lão phu nhân đã tắt thở
Ma ma lóc : “Hôm nay đô đốc cưới thê lão phu nhân vốn vui bữa tối còn ăn thêm một bát”
“Ai ngờ đêm nay bà cứ lẩm bẩm đau tim lâu thì ngất xỉu Đợi lang trung đến thì đã còn nữa”
Ma ma lấy một chiếc hộp gỗ đàn hương đưa cho Hác Chương
“Đây là đồ trang sức bằng ngọc bích mà lão phu nhân tặng khi xuất giá bà đặc biệt bảo lấy đến là ngày mai sẽ tặng cho thiếu phu nhân làm quà mắt”
“Trước khi ngất xỉu lão phu nhân còn dặn dò rằng khi ngài cưới thê tử nhất định sống thật hạnh phúc”
Hác Chương quỳ bên giường lão phu nhân
Hắn ôm chặt chiếc hộp trong lòng ôm chặt chặt
Ngày xuất giá bà mẫu phát bệnh tim qua đời
Phủ tháo bỏ rèm đỏ thay bằng vải trắng hỷ đường trở thành linh đường
Ngày hôm họ hàng Hác gia tụ họp một lần nữa
Ta và Hác Chương quỳ ở tiền sảnh Hác phụ mặt lạnh như tiền chỉ mà :
“Nàng mang vận xui ở nhà khắc chết mẹ đẻ xuất giá khắc chết mẹ chồng”
“Chẳng trách Vệ gia chịu cưới nàng ”
“Tam nhi hôm nay họ hàng đều ở đây con mau cho nàng một lá thư bỏ vợ để nàng về nhà mẹ đẻ ”
Ta gì chỉ lặng lẽ đầu Hác Chương trong lòng vẫn còn một tia hy vọng
Hác Chương hỏi: “Vừa cưới đã bỏ dùng lý do gì”
Nghe trái tim treo lơ lửng của cuối cùng cũng chết hẳn
Hác phụ chút suy nghĩ: “Cứ nàng thuận theo cha mẹ hôm nay nhanh chóng đuổi về ”
Bọn họ giống như Vệ gia năng làm việc chẳng hề nghĩ đến đường sống của
Chuyện đã đến nước dậy về thu dọn hành lý
Hác Chương nắm lấy tay : “Xã hội vốn đã hà khắc với nữ tử Dùng cái cớ vô căn cứ như để vu khống nàng phụ thân đã nghĩ đến nàng sẽ làm ”
Hác phụ khinh thường một tiếng chẳng hề để tâm: “Việc liên quan gì đến vi phụ”
“Liên quan đến con” Hác Chương nắm tay kiên định : “Đây là thê tử của con con thể để nàng chịu ấm ức”
“Thư bỏ vợ thể xin phụ thân hãy từ bỏ ý nghĩ ”
Hác phụ mất mặt mọi lập tức đỏ bừng mặt tức giận đập mạnh án thư
“Vậy là ngươi nàng khắc chết cả ”
Họ hàng Hác gia cũng lần lượt lên tiếng khuyên Hác Chương nhanh chóng bỏ vợ cưới vợ khác
Hác Chương kiên nhẫn ngắt lời họ: “Chờ đến khi tang lễ của mẫu thân kết thúc sẽ đưa Thịnh Vũ rời khỏi phủ”
Hác phụ giật : “Ngươi phân gia”
“ phân gia”
“Không ở chung một mái nhà thì cần lo lắng nàng khắc phụ thân ”
6
Hác Chương mới thành thân thì trong cung đã truyền đến thánh chỉ yêu cầu đến ngoại ô kinh thành làm việc
Hắn thái giám chạy đến truyền khẩu dụ của thái hậu rằng triệu cung
Trên đường cung nhớ đến một lời đồn đại
Thái hậu đương triều là mẹ đẻ của hoàng đế hiện nay đến ba mươi tuổi
Có tin đồn rằng Hác Chương đã nhiều lần cung thái hậu dường như quan hệ của hai thân mật
Ta giật dám tiếp tục suy nghĩ sâu xa
Vào cung gặp Vệ Sách và thứ của
Dưới mắt Vệ Sách một quầng thâm trông vẻ dạo ngủ ngon
Ta quan sát kỹ quả nhiên mặt và tay đã bắt đầu nổi mẩn đỏ
Thấy ngẩng cằm bước tới vài bước ngạo mạn : “Thịnh Vũ ngươi…”
lời còn dứt đã bắt đầu đưa tay gãi ngứa
Thứ vội ngăn cản động tác của : “Lang trung đã phu quân gãi ngứa”
“Thái hậu nương nương đã sắp xếp thái y chẩn bệnh cho chúng nhanh chóng thôi
Đừng lãng phí thời gian những liên quan”
Nói xong nàng liếc một cái thật sâu
Ta mỉm đưa tay chặn đường họ
“Mẩn đỏ của tiểu tướng quân một khi vỡ da mủ chảy là màu đen ”
Vệ Sách đột nhiên ngẩng đầu
“Và lang trung đã kê nhiều đơn thuốc nhưng vẫn vô ích”
“Sao ngươi biết”
Ta trả lời mà : “Bây giờ chỉ là mẩn đỏ đã ngủ ngon thì tiếp theo làm ”
Hắn đột nhiên phản ứng : “Thịnh Vũ ngươi biết y thuật”
“Ngươi nhất định biết cách chữa bệnh của đúng ”
Ta chớp mắt hạ giọng: “Điều xem thành ý của ngươi”
Hắn đột ngột nắm lấy tay áo : “A Vũ khó chịu ngươi giúp ”
Lúc giằng co thứ đang ở ngay mặt
Nàng thấy liền tức giận : “Tỷ tỷ chăng tỷ ở Hác gia như ý đến cướp phu quân của ”
“Không chứ cướp đồ là sở trường của ”
Ta với âm lượng chỉ hai : “Muội đêm tân hôn Vệ Sách cứng chứ gì Đây chính là đàn ông mà mong ngóng cướp về đấy”
“Thịnh Vũ”
Sắc mặt thay đổi còn vẻ yếu đuối của một chú thỏ trắng nữa giơ tay định tát
Cái tát của nàng thể giáng xuống giữa chừng cổ tay đã kìm chặt
Nàng còn giãy giụa nhưng khóe mắt liếc thấy Vệ Sách đang ngây
“Doãn Sở nàng cũng học theo mấy ả đàn bà động một tí là tát ”
“Chẳng nàng vẫn luôn ghét nhất loại ”
Lúc mới phản ứng vội vàng rút tay về
Ta mỉm : “Xem ở Vệ phủ như ý tính tình nóng nảy quá”
Muội quen giả vờ vốn sẽ mấy lời của chọc tức
trong của hồi môn của nàng một sợi dây chuyền mặt hổ phách truyền từ triều
Muội ít đồ quý giá đương nhiên là nâng niu rời
sợi dây chuyền là do bảo thêm rãnh ở mặt của móc khóa dây chuyền nhét đầy thuốc bột
Thuốc bột màu hít lâu sẽ khiến phát điên
Chết một cách đơn giản thì quá rẻ cho nàng
Nàng giả vờ làm thỏ trắng nhiều năm như cũng nên xé bỏ lớp ngụy trang để mọi thấy bộ mặt thật
Còn Vệ Sách…
Hắn vẫn đang cầu xin : “A Vũ ngươi giúp chữa ”
“Được thôi” Ta thản nhiên : “Quỳ xuống cửa nhà thể cân nhắc”
Vệ Sách cũng tức giận: “Thịnh Vũ vốn tưởng rằng ngươi nhớ đến tình cảm nhiều năm của chúng sẽ nỡ để khó chịu”
“Không ngờ ngươi một trái tim rắn độc như ”
Ta tiếp tục về phía cung thái hậu thèm để ý đến : “Ngươi cứ lời tàn nhẫn đến lúc đó đừng cầu xin ”
Vệ Sách lưng : “Trong Thái y viện những đại phu tinh thông y thuật nhất thiên hạ tin họ chữa bệnh cho ”
“Ta khuyên ngươi đừng mơ mộng nữa”
Ta dừng bước cũng cho biết sự thật
Bệnh ngoài sư phụ đời chỉ mới chữa
Đáng tiếc là sư phụ đã còn nữa
7
Thái hậu đang đợi trong cung
Quả nhiên như lời đồn dung mạo của bà chẳng trách tiên đế sủng ái
Ta quỳ xuống hành lễ nhưng bà cho dậy ngược còn hỏi:
“Thịnh thị ngươi biết vì Hác Chương cưới ngươi ”
Đêm tân hôn đã từng hỏi Hác Chương đáng tiếc là kịp với
“Ai gia đoán là ngươi nhất định biết”
Bà như bụng giải thích cho : “Hác Chương chỉ cần một vợ giúp tránh khỏi những lời đàm tiếu mà thôi”
“Mà vợ ngươi thì cũng thể là khác”
Bà bước từng bước đến mặt móng tay sơn màu đỏ nâng cằm lên buộc thẳng
“Ai gia ”
Ta gật đầu: “Thái hậu nương nương phong hoa tuyệt đại”
Bàn tay của bà đột nhiên siết chặt khiến đau đớn
“Đã như thì ngươi nên hiểu rõ thân phận của đừng bao giờ những ý định viển vông”
Thái hậu nữa chỉ lười biếng dậy: “Ai gia mệt nghỉ ngơi”
“Còn Thịnh thị lễ nghi chu cứ quỳ đến ngày mai hãy rời cung”
Ta quỳ trong sân đột nhiên cảm thấy lời đồn quả nhiên sai
Chiều vốn là lúc trời quang mây tạnh nhưng đến tối trời bỗng tối sầm sấm chớp ầm ầm
Chân tê nhịn đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp
Cung nữ lập tức chỉ : “Thái hậu đã dặn nhất định bắt ngươi quỳ cho nghiêm chỉnh”
“Quỳ một ngày một đêm triệt để dập tắt những ý nghĩ nên mới ”
Ta cúi đầu than thở thoát khỏi hang sói hang hổ
Một tiếng sấm xuân nổ vang cung nữ sợ hãi trốn tẩm cung
Mưa như trút nước đổ xuống xối xả
cảm giác lạnh thấu xương như tưởng tượng hề xuất hiện cởi áo choàng quấn lấy
Trong tầm mắt mơ hồ ngẩng đầu thấy khuôn mặt của Hác Chương
Hắn cầm một chiếc ô trúc tím đưa tay về phía nhẹ nhàng kéo dậy
“Xin đến muộn”
“Đi thôi chúng về nhà”
Ta lắc đầu: “Thái hậu quỳ một ngày một đêm”
“Đừng để ý đến bà về nhà với ”
Ta im nhúc nhích
Quay đầu thái hậu nỡ trách phạt Hác Chương nhưng tìm cớ để hành hạ
Nghe Hác Chương đến thái hậu lập tức mặc áo choàng vui mừng : “Hác lang đến ”
Hác Chương bà một tay bế lên: “Thần đến đón phu nhân về nhà”
“Ai gia phạt nàng quỳ ở đây cho phép nàng dậy”
Hác Chương như thấy bế bước
Thái hậu tức giận đuổi theo hỏi : “Hác Chương ngươi dám chống ý chỉ của ai gia ”
Hác Chương dừng bước lạnh lùng đầu : “Có gì mà dám Thần lần đầu chống chỉ”
“Lần thái hậu thử động đến thê tử của thần xem”
Nói xong đợi thái hậu phản ứng nhanh chân rời khỏi hoàng cung
Quả nhiên là đại gian thần đại đô đốc đúng là phản nghịch