Thịnh Vũ - Chương 1
1
Khi Vệ Sách đến hủy hôn đang may áo cưới
Tay kim đâm thủng máu đỏ tươi chảy nhưng Vệ Sách thèm
Hắn lạnh mặt mở miệng liền chất vấn: “Nghe Doãn Sở ngươi đuổi tỳ nữ thân của nàng khỏi phủ ”
Doãn Sở là thứ của
Sau khi mẫu thân qua đời phụ thân tục huyền việc quản lý gia đình liền rơi tay
Ta gật đầu: “Nha đó nhiều lần ăn trộm đồ trong phủ thậm chí còn hạ…”
Lời dứt đã Vệ Sách cắt ngang một cách thô lỗ
“Phụ thân nàng bệnh nàng ăn trộm đồ chỉ là kiếm tiền chữa bệnh cho phụ thân”
“Ngươi đuổi nàng chẳng khác nào cắt đứt sinh kế của cả nhà nàng ”
Hắn cau mày trong mắt đầy vẻ hiểu: “Thịnh Vũ từ bao giờ mà ngươi trở nên nhẫn tâm như ”
Ta giải thích rõ ràng nhưng tiếng hét kinh hoàng của thứ đột nhiên vang lên
Vệ Sách chút do dự bước nhanh khỏi cửa
Thứ ngã ở cửa cánh tay một vết thương máu đang chảy
Vệ Sách lập tức cúi xuống xem xét vết thương giọng điệu vô cùng dịu dàng: “Sao thế ”
“Là con mèo cào ”
Thứ đau đến mức hít một hất cằm về phía con mèo đang ở bên cạnh
Vệ Sách cúi đầu cẩn thận lau vết thương cho nàng : “Lát nữa sẽ bắt con mèo về để trả thù cho nàng”
Họ gần thứ nhân cơ hội dựa lòng Vệ Sách cong mắt nhẹ nhàng thì thầm
“Đừng nha con mèo nhỏ đáng yêu như nuôi nó thật ”
Vệ Sách bật giơ tay nhẹ nhàng vuốt tóc nàng : “Nàng thật là thật giống tỷ tỷ của nàng ngày ”
Ta từ xa bỗng thấy họ mới chính là đôi uyên ương đã đính ước
Thứ như nghĩ điều gì lén liếc kéo tay áo Vệ Sách
“Chàng thể cầu xin giúp cho tỳ nữ của Nàng đã theo nhiều năm nàng rời ”
“Đích tỷ lời nhất nếu cầu xin tỷ nhất định sẽ đồng ý”
Nàng vành mắt đã đỏ lên chứa chan nước mắt
Vệ Sách về phía chậm rãi : “A Vũ thấy Nếu ngươi đồng ý hôn ước sẽ tiếp tục”
Ta chút mờ mịt nắm chặt tay áo nhẹ nhàng hỏi : “Nếu đồng ý thì ”
Hắn nhất thời gì chỉ ôm chặt tay thứ lần là trực tiếp ôm nàng lòng
“Vậy thì sẽ hủy hôn Ta thể cưới một nữ tử tâm địa độc ác làm vợ”
Thân thể chút lung lay suýt nữa thì vững
Hắn dường như đã quên rằng mạng sống của vẫn là do một độc ác cứu trở về
2
Năm mười hai tuổi Vệ Sách đầy thương tích ngã gục cửa Thịnh gia
Hắn chỉ còn thoi thóp ôm chặt chân cầu xin cứu
Thứ cùng rằng đây là thứ xui xẻo bảo đá ngoài cho
Ta theo học y thuật của Dược Vương từ nhỏ nhất thời động lòng trắc ẩn đưa phủ
Về phủ bắt mạch mới phát hiện thương thế của quá nặng hẳn là sống đến hừng đông
Ta vốn định chôn cất tử tế nhưng nắm chặt tay ý chí cầu sinh mãnh liệt khiến chút đành lòng
Trước khi mất sư phụ đã để cho hai viên thuốc cứu mạng rằng thể khiến thương nặng sắp chết sống
Đắn đo mãi đút cho một viên
Sợ bất cẩn nhắm mắt xuôi tay khẽ ngân nga bài đồng dao canh suốt đêm
Đến khi trời sáng giọng đã khản đặc còn thì cuối cùng cũng tỉnh
Sau khi tỉnh Vệ Sách viện cớ mất trí nhớ ngày ngày bám theo làm gã sai vặt cho
Mẫu thân ngầm đồng ý mặc cho và cả ngày thả diều bắt bướm
Lúc đó Vệ Sách là cô nương tươi sáng nhất mà từng gặp
Một năm nhà Vệ gia tìm đến đưa Vệ Sách về
Hóa là con thứ trong nhà đích mẫu ngược đãi Vệ gia quan tâm
Giờ thì trưởng của mắc bệnh sốt rét mà mất Vệ gia chỉ còn là nam đinh nên vội vàng đến nhận
Vệ Sách về nhà bao lâu Vệ gia đã đến cửa cầu hôn
Mẫu thân thấy Vệ Sách tính tình nên đã đồng ý mối hôn sự
Ta vẫn luôn cho rằng khi lớn lên gả cho Vệ Sách là chuyện đương nhiên
Không ngờ biến cố xảy
3
Tin Vệ Sách hủy hôn truyền đến tai phụ thân
Phụ thân nổi trận lôi đình chỉ Vệ Sách hỏi: “Đến lúc cưới xin đột nhiên hủy hôn ngươi định để mặt mũi Thịnh gia để nơi nào”
Vệ Sách mười phần kiên quyết: “Thịnh Vũ đã thay đổi nàng còn là A Vũ ngây thơ trong sáng như nữa”
Vệ gia vô cớ hủy hôn chuyện truyền ngoài nhất thời bàn tán xôn xao
“Có ai đến lúc xuất giá còn hủy hôn với chứ Vệ gia làm việc quá gì”
“ lúc Vệ Sách gặp nạn còn Thịnh gia che chở đó”
Tin đồn lan truyền khắp nơi đều là đồng tình với và chỉ trích Vệ gia
đầy hai ngày đã mời đến nha môn rằng kiện lên công đường
Khi đến nha môn cửa đã vây kín
Thấy đến đám đông im lặng trong chốc lát những lời cay độc liên tiếp tuôn
“Nàng lòng độc ác như khó trách Vệ gia hủy hôn”
Hóa Vệ Sách chịu nổi tiếng nên bảo tỳ nữ của thứ lời khai rõ những chuyện khắt khe hạ nhân
Hắn còn chỉ mà : “Mẫu thân của Thịnh Vũ còn dạy nàng hiền lương thục đức đã sớm qua đời Nàng là trưởng nữ mất mẹ để tang một năm cưới gả”
“Lúc đầu thấy nàng lương thiện nên đã đồng ý mối hôn sự Ai ngờ nàng ngang ngược chuyên quyền ức hiếp thứ ngược đãi nha ”
Hắn đương nhiên : “Cũng lẽ là do nàng mẹ ruột dạy dỗ nên tính tình mới kỳ quái như
Một cô nương như nhà tuyệt đối thể cưới”
Ta cố gắng giữ bình tĩnh rõ chuyện nha của thứ ăn trộm đồ đạc và hạ độc đưa bằng chứng
Vệ Sách sửng sốt về phía thứ : “Sao nàng với chuyện hạ độc”
Thứ giả vờ ngơ ngác lắc đầu: “Muội biết”
dù thắng kiện mọi vẫn chỉ trỏ mẹ dạy dỗ học sự dịu dàng ngoan ngoãn của nữ tử mới khiến Vệ Sách chán ghét
Vệ Sách còn lớn tiếng tuyên bố sẽ cưới thứ
Thứ cảm động đến mức nước mắt giàn giụa trông như một đóa hoa bách hợp trắng muốt yếu đuối
Ngay lập tức phụ nữ lên tiếng dạy dỗ con gái : “Con dịu dàng một chút nếu cũng sẽ hủy hôn như cô nương cả đời coi như xong”
Danh tiếng của hủy hoại còn ai chịu cưới nữa
Những khen đoan trang chín chắn giờ đều cường thế tàn nhẫn thực sự là vợ hiền
Sau khi phụ thân biết chuyện ông thở dài: “Nếu thật sự gả hãy chùa cầu phúc cho nhà họ Thịnh ”
Ai ngờ đầy hai ngày nhà họ Hác đã cho bà mối đến cầu hôn cho Hác Chương
Hác Chương là một tên gian thần khét tiếng
Phụ thân vốn đồng ý nhưng một là dám đắc tội với nhà họ Hác hai là sợ thật sự ai mới miễn cưỡng đồng ý hôn sự
4
Ngày xuất giá khỏi Thịnh phủ dân chúng chỉ mà :
“Hác Chương là loại gian thần như mà vẫn chịu gả”
“Nhà họ Thịnh đúng là sốt ruột sợ con gái ế đây mà”
Đám đông ầm lên im trong kiệu
Đi đến giữa đường kiệu hoa đột nhiên dừng
Có kinh ngạc : “Đây là Vệ tiểu tướng quân ”
Gió thổi tung rèm kiệu thấy Vệ Sách mặc áo màu đỏ thẫm vượt qua đám đông cưỡi ngựa đến
Hắn dừng kiệu hoa của thở hổn hển: “A Vũ với ”
Ta trong kiệu nhúc nhích: “Đi ”
“Hác Chương là loại quen dùng thủ đoạn quyền mưu thể trơ mắt ngươi gả cho ”
Ta trong kiệu run rẩy hỏi : “Ngươi biết rằng giờ ngoài còn ai cưới nữa ”
“Còn ” Hắn gần như suy nghĩ buột miệng : “Ta sẽ để ngươi gả chồng”
“Lúc đưa ngươi lên công đường đã tính toán định sẽ nạp ngươi làm ”
Ta tưởng nhầm lặp một lần: “Làm ”
Hắn đương nhiên : “ Chúng quen biết nhiều năm như thể chút tình cảm nào với ngươi”
“Chỉ là ngươi quá mạnh mẽ nếu cưới ngươi nạp Doãn Sở chỉ sợ Doãn Sở sẽ chịu thiệt trong tay ngươi”
“Giờ thì Doãn Sở làm thê ngươi làm Nàng bản tính lương thiện tuyệt đối sẽ giống những chính thất khác mà tay hãm hại ngươi các ngươi nhất định thể sống hòa thuận”
Ta nhất thời nên lời chỉ thấy thật nực
Hóa hưởng trọn phúc của cả hai sợ an phận mới bày một màn lớn như chỉ để làm còn thứ làm thê
Ta định mở miệng thì nhanh hơn một bước lạnh lùng :
“Vệ tiểu tướng quân đúng là mặt dày thật đến cướp dâu còn đủ còn để thê tử của bản đô đốc làm ”
Hác Chương xong Vệ Sách gì nữa nhưng vẫn chịu nhường đường
Hác Chương lạnh hỏi : “Phải để bản đô đốc lấy roi ngựa quất ngươi ngươi mới biết cút ”
Ai ngờ Vệ Sách vô cùng chắc chắn : “Thịnh Vũ và đã đính hôn nhiều năm nàng chỉ một lòng một thương nhớ ”
“So với việc trở thành thê tử của ngươi nàng càng làm của ”
“Ngươi ngang ngược cướp đoạt tình yêu như là hành vi bất nghĩa”
Ta trong kiệu hoa nắm chặt áo cưới cố kìm nén sự bốc đồng xông tát một cái
Hắn ở mặt phu quân mà vu khống như khiến khi về nhà chồng biết cư xử
“Ta ” Ta lớn: “Cho dù là làm thê tử của Vệ Sách ngươi cũng thèm”
“Hai đứa con thứ như các ngươi xứng đôi lứa Ta là đích nữ xen ”
Hác Chương thêm gì nữa chỉ giơ roi ngựa lên xông về phía Vệ Sách
“Nếu ngươi chịu thì đâm chết đừng trách bản đô đốc”
Vệ Sách là sợ chết thấy vội vàng né tránh trong nháy mắt đã nhảy đám đông
Trước khi với : “Thịnh Vũ ngươi sẽ hối hận”
Ta lắc đầu lạnh hối hận là chứ
Rời xa sẽ mất mạng