Thiêu Rụi Si Tâm - Chương 4
Tôi ngả tựa hẳn bên cạnh
【Trời ơi trời ơi Nữ chính dựa luôn kìa Không thèm động tác đệm luôn á】
【Bé cưng dựa mà ngu luôn Cả như hóa đá】
【Không gian ghế kín thế đúng là quá kích thích Vách ngăn kính ơi lương tâm thì tự động dựng lên 】
Tôi mặc kệ đám bình luận làm loạn điều chỉnh tư thế cho thoải mái an nhiên gọn trong lòng Trình Tẫn
Dù … cũng sẽ đẩy
Đùi của còn thoải mái hơn cửa kính và vai ghế nhiều
【A a a a Tôi chịu thua Nằm xuống kìa Hợp lý chỗ nào trời】
【Trái tim bé cưng mà bệnh tim là lạ Nữ thần đột nhiên trong lòng như 】
【Chị ơi đừng vô thức cựa quậy trong mơ nữa… mà chịu đựng nổi mới lạ】
【Trời ơi… bé cưng đổ mồ hôi kìa Cái tư thế sớm muộn gì cũng “đâm trúng chị gái” mất…】
【Tui nhắc nhẹ: xe đang chạy đường cao tốc Không cho chị em lên ga luôn nhé】
【Mà nếu ông mà ngoái … dám tưởng tượng hậu quả nữa luôn đó trời】
Giữa chặng đường xe dừng tại trạm xăng để nghỉ
Trình Tẫn nhẹ nhàng lay dậy hỏi vệ sinh
Tôi dụi dụi mắt phát hiện dám thẳng
Khi chỉnh trang xong và xe khởi hành Trình Nhiên đột nhiên yêu cầu Kỷ San San xuống hàng ghế
“Mộc Mộc em lên đây chỉ đường cho ” – Giọng điệu cho phép từ chối
Kỷ San San bĩu môi lườm vài cái nhưng vẫn ngoan ngoãn lời Trình Nhiên sắp xếp
Chắc là bước bắt buộc trong tuyến tình tiết chị em tranh giành thôi
Tôi đành bất đắc dĩ ghế phụ
Trình Nhiên nghiêng giúp thắt dây an lập tức đưa tay ngăn
“Để em tự làm”
Động tác của khựng buộc thu tay về ánh mắt cụp xuống đầy u tối…
Bỗng nhiên
Đồng tử của co dán chặt cổ thở như chặn
gì
Chỉ thấy tay nắm vô lăng siết chặt gân tay nổi lên các đốt ngón tay trắng bệch
Ngọn lửa đè nén bấy lâu trong cuối cùng cũng thiêu rụi đốt khô cả sự kiên nhẫn khiến cổ họng nghẹn ứ đầu óc mơ hồ
“Em và A Tẫn… tiến triển thế nào ” Cuối cùng Trình Nhiên cũng bật vài từ
“Rất Chẳng đều thấy cả ” Tôi nhấc tay điều chỉnh gương chiếu hậu trong đó hiện lên một dấu hồng mờ mờ nơi cổ
Không nổi bật nhưng đủ khiến thể lờ
“Thằng bé vẫn còn nhỏ” Giọng Trình Nhiên hạ thấp như thể cảnh cáo “Tuy là giới thiệu nhưng em cần vì nể mặt mà gượng ép bản thân Hãy nghĩ kỹ ”
“Từ đầu em nể mặt ” Tôi đầu thẳng
“Hơn nữa… ngay cả em trai ưu tú như thế còn soi mói …”
Tôi mỉm ánh mắt sáng rực:
“Hay là… tự tiến cử”
Bình luận bùng cháy:
【Trời đất ơi Chị phản công quáaaa Tôi coi mà phê luôn đó】
【Cái gì mà “tự tiến cử” Tới công chuyện hai ơi】
【Giả vờ ngầu giờ chị hỏi thẳng mặt còn dám 】
Trình Nhiên quả là lão làng tay lái vẫn vững vàng như xe vẫn chạy êm ru như nước lặng
Nếu nhờ thấy rõ nghiến chặt quai hàm chắc còn tưởng cảm xúc
“Em nghĩ nhiều ” Giọng vẫn lạnh như cũ
“Anh chỉ ngờ— mới giới thiệu xong em đã tỏ hứng thú như thế”
Trong lời mang theo chút mỉa mai:
“Xem tình cảm em dành cho cũng chỉ là chơi thôi nhỉ”
【Ủa chứ mặt dày tới mức là Anh trai cần chụp X-quang não gấp】
【Mộc Mộc Dù là thanh xuân bạch nguyệt quang nữa chị cũng đó】
【Tác giả ơi nếu chị với tui hủy VIP liền luôn đó làm 】
Nhìn loạt bình luận phẫn nộ lòng dậy lên ngàn cảm xúc
Ngày khi còn giam cầm trong nhân vật “liếm chó” những lời từ Trình Nhiên nhất định sẽ tủi thân rơi nước mắt giải thích cầu xin tha thứ…
giờ thì khác
“Anh đừng nữa” Tôi cúi đầu như thể đâm trúng chỗ đau lúng túng kéo dây an :
“Em với A Tẫn… hình như thật sự rung động ”
10
Điểm đến là một nhà nghỉ suối nước nóng mới mở
Dù đang mùa cao điểm hè khách vẫn nhiều
Anh em nhà họ Trình chung một phòng ở cùng Kỷ San San
Vừa bước phòng cô đã thần thần bí bí kéo nhà tắm
Cái gì
Lẽ nào định bắt đầu tình tiết nữ phụ độc ác giật tóc tạt nước tát tai ngược thân ngược tâm
“Em biết chị đã theo đuổi Trình Nhiên suốt mười năm là em đến trễ em thật sự thích ”
“Rồi nữa” Tôi liếc về phía cửa ngầm đánh giá nếu đánh thì chạy đường nào nhanh nhất
“Cho nên… chị đừng trách em cứ bám lấy chị Em chỉ tạo thêm cơ hội để cạnh tranh công bằng thôi…”
Nói cô “xoạt” một tiếng mở cái túi vệ sinh cá nhân
“Mỹ phẩm dưỡng da đồ trang điểm đồ chăm sóc của em đều mang cho chị một phần Coi như vé cửa của em lần ”
Tôi sững đống hàng hiệu chất cao như núi… mới nhớ Kỷ San San thân phận tiểu thư con nhà giàu
“Chị đừng em như là đồ mới tinh đó”
Nhìn Kỷ San San chợt nhớ đến chính
Suốt mười năm qua Trình Nhiên là mục tiêu là “ánh trăng sáng” của
Năm 18 tuổi thi đại học xong lấy hết can đảm tỏ tình với
Anh chỉ xoa đầu còn nhỏ hiểu thích là gì đợi lên đại học
Năm 21 tuổi giành giải “biện thủ xuất sắc” say rượu gọi điện tỏ tình lần nữa
Anh đã 26 bảo đời gặp thêm nhiều biết chẳng thèm để ý đến nữa
Tôi cứ nghĩ là vì còn non xứng với
Những ánh mắt lảng tránh những cái chạm mơ hồ sự kiểm soát lúc ẩn lúc hiện… từng khiến đắm chìm trong ảo tưởng
Mỗi lần lòng tự trọng giẫm chân định buông bỏ thì “vô tình” ban phát một chút hy vọng
Giãy giụa trong tuyệt vọng
Nói trắng Trình Nhiên chỉ là đang tận hưởng việc theo đuổi
Chưa từng thật lòng đáp
“Anh bao giờ từ chối em thật sự” Kỷ San San đỏ hoe mắt “Em vẫn còn cơ hội mà”
Một cô gái xinh điều kiện như thế cớ gì treo lơ lửng như
Tự dưng thấy thương cô quá
Tôi khẽ :
“Chị khuyên em nên ăn uống đầy đủ ”
11
Tiệm nghỉ mới khai trương nên vài bể tắm vẫn thiện
Chủ tiệm đề xuất nếu ngại tắm chung nam nữ thì thể trải nghiệm suối nước nóng riêng
Vừa vén rèm lên đã thấy Kỷ San San và Trình Nhiên đang ngâm nước
Hơi nóng bốc lên nghi ngút tiếng nước róc rách hai trò chuyện nhỏ giọng mà chẳng thấy bóng dáng Trình Tẫn
Đợi mãi vẫn thấy bắt đầu lo ngất trong phòng xông mất
Có sốt ruột dậy tìm
Cuối cùng cũng thấy Trình Tẫn trần trụi phần đang co trong phòng nghỉ Vừa thấy liền bật dậy
Sau đó vội vàng kéo chặt khăn tắm ngang hông lúng túng xuống
“Mộc Mộc chị đây”
Tôi định bảo đúng là chậm chạp nhưng ánh mắt lập tức kéo về thân hình mặt—mỗi một đường cong đều khiến khó rời mắt
Vòng ngực săn chắc eo nhỏ gọn từng đường nét rắn rỏi lộ sót chút gì
Tóc còn đang nhỏ nước từng giọt lăn theo xương quai xanh thân toát khí lạnh nhè nhẹ
“Xem thử em ngất ” Nhìn mặt đỏ bừng một cách quá đáng giơ tay định chạm lên trán
Trình Tẫn lập tức lùi mạnh về tránh né
“Mộc Mộc chị ngoài em thật”
Tôi định tiếp lời thì vài dòng bình luận lướt qua mắt:
【Chị mà tiến thêm một bước bé cưng nổ tung tại chỗ đó】
【Cậu biết đã tưởng tượng chị bao nhiêu lần trong đêm giờ chị mặc đồ bơi lượn qua lượn mặt định dồn đường cùng 】
【Sợ bản thân lỡ phản ứng dọa chị sợ nên mới dội nước lạnh liên tục để bình tĩnh 】
【Cậu quan tâm tới hình ảnh trong lòng chị tới mức… thà tự xử lý còn hơn mất mặt chị】
Tôi lạnh cả sống lưng
Không đến mức đó chứ…
Hơi nước trong phòng bốc lên nghi ngút
Trình Tẫn dựa tủ gỗ phía vành mắt hoe đỏ ngực phập phồng ngừng
Cảm giác như chỉ cần tiến thêm một bước sẽ… phát nổ tại chỗ
Tôi khẽ bật nửa trêu nửa thật:
“Là… tại chị ”
Cậu rõ ràng nuốt một cái yết hầu trượt lên trượt xuống lắp bắp:
“Mộc Mộc làm ơn chị ngoài …”
Tôi chẳng thèm kiêng kỵ cứ thế áp sát ngón tay lướt nhẹ qua yết hầu
Một tiếng rên nghẹn bật thân thể cường tráng rùng một cái
Cậu lập tức giữ chặt cổ tay sức mạnh đến mức giật nảy đôi mắt như bốc lửa dục vọng dâng trào đang thiêu cháy chút lý trí cuối cùng
“Mộc Mộc chị đừng nghĩ… em là biến thái…” – Giọng gần như cầu xin
Tôi vòng tay ôm lấy cổ dán sát thì thầm:
“Nếu quen thì … luyện tập một chút ”
—