Thiêu Rụi Si Tâm - Chương 3
08
Trước khi ngủ nhận tin nhắn của Trình Tẫn đúng như đã hẹn
Cậu hỏi ngày mai rảnh đến xem thi đấu bóng rổ
Tưởng định đưa yêu cầu gì kinh khủng lắm chứ
Mà cái dòng “đang nhập tin nhắn…” cứ hiện cả nửa tiếng dứt
Tôi tưởng tượng cảnh Trình Tẫn ở đầu dây bên đang gõ xóa sửa tới sửa lui căng thẳng phát ngốc—tự dưng tim mềm nhũn
“Được chứ” Tôi lăn lộn chiếc giường mềm mại xoay nhắn thêm một câu:
“Em thích màu gì”
Trình Tẫn:
Tôi: “Áo quần á Thưởng cho em một phần quà chọn màu thích mai chị mặc màu đó cổ vũ nè”
Bên im lặng thật lâu hồi lâu mới gửi tới một đoạn ghi âm
“Trắng… thì ạ” Sau đó bổ sung ngay một câu:
“Thật … chị mặc gì cũng hết”
Giọng Trình Tẫn run rẩy như đang cố kiềm nén gì đó
Tôi tiện tay chọn vài chiếc váy trắng chụp gửi qua
“Mai đến xem mở hộp bất ngờ nha~”
Tôi chuẩn ngủ nhưng đám bình luận thì hưng phấn như lên đồng:
【Câu cú ẩn ý thế mà bé cưng chắc tim mất… Á á á trời ơi】
【Cười chết mất… chị gái … ngủ mất tiêu 】
Hai em nhà họ Trình đúng là truyền thuyết sống của K Đại
Anh là sinh viên xuất sắc khoa Luật nhảy lớp thủ khoa đại học học thẳng lên tiến sĩ giáo sư còn tranh giành hướng dẫn
Em là sinh viên năm ba khoa Kinh tế từng bằng tuyển thẳng thể thao nhưng điểm học văn cũng cao vút Là “trai học bá” chính hiệu của khối cử nhân
Hôm nay là giải đấu liên trường giữa K Đại và đại học đối thủ Trình Tẫn là trụ cột của đội tuyển nên đến từ sáng sớm
Sân bóng chật kín chen ba lớp trong ba lớp sinh viên K Đại fan trường khác kéo tới
Tay cầm băng rôn mặc áo cổ vũ đồng phục cùng hô vang tên Trình Tẫn
Xem ít nhất nửa đám đến là vì
Tôi xuống thì cảm thấy một ánh nóng rực phả tới
Trình Tẫn vốn đang khởi động sân bất ngờ đầu
Ánh mắt xuyên qua đám đông đen nghịt chằm chằm
Ánh mắt đó trực diện và kéo dài đến mức… cả đồng đội lẫn khán giả đều bắt đầu quanh:
Trình chủ lực đang ai thế
Nếu tiếng còi khai trận chắc đã nhào tới chỗ
Quả nhiên là trận chiến giữa hai đội mạnh trận đấu cực kỳ căng thẳng
Đến ngoại đạo bóng rổ như tỷ số bám sát cũng thấy tim đập chân run
Giờ nghỉ giữa trận
Trình Tẫn gì đó nhanh với huấn luyện viên con mắt soi mói của cả sân tiến về phía khán đài
Trên đường bao nhiêu cô gái dúi nước cho nhưng đều lắc đầu từ chối thẳng về phía
Áo đấu đỏ rực làm nổi bật khí chất sắc bén của tóc ướt mồ hôi cơ bắp nổi rõ
Đồng đội phía huýt sáo ầm trời còn hô hô trêu chọc
Xung quanh thì thầm bàn tán ngớt
“Mộc Mộc chị tới ” Ánh mắt chạm lập tức rạng ngời giấu nổi niềm vui
Vẻ lạnh lùng nãy tan biến sạch thay bằng nét ngoan ngoãn dịu dàng
Tôi đưa chai nước cho :
“Đẹp trai ơi cố lên nhé”
Vị chủ lực mới tung hoành cả trận giờ bối rối thấy rõ
Cậu nhận lấy chai nước như nhận bảo vật hai giây mới uống
Nước chảy dọc theo xương quai xanh tuyệt làm ướt cả mảng cổ áo
Tiếng còi vang lên
Cậu vẫn còn lưu luyến ghé sát thấp giọng một câu:
“Váy trắng hôm nay… lắm”
Hơi thở nóng bỏng ánh mắt sáng như
Tim đập lệch nhịp trong khoảnh khắc đó
Hiệp hai chỉ thể tóm gọn bằng một từ: tàn sát
Thế trận nghiêng hẳn một bên Trình Tẫn đánh như thể ăn nhầm thuốc khiến cả đội ai hiểu chuyện gì xảy
Tôi khán đài vỗ tay đến đỏ cả lòng bàn tay
Không kìm liền giơ điện thoại lên chụp vài tấm hình của Trình Tẫn tiện tay đăng thẳng lên vòng bạn bè
Tưởng sẽ ăn mừng với đám bạn ai ngờ kết thúc trận đấu Trình Tẫn đã vội vã chạy thẳng về phía ngoái đầu
Như thể sợ … biến mất
Đám bạn phía bắt đầu trêu chọc:
“Mỹ nhân ơi Hôm nay Tiểu Tẫn thi đấu thế nào hả”
“Tẫn ca Sao trọng sắc khinh bạn quá ”
“ đó Thỏ còn chạy nhanh bằng nữa kìa”
Tôi còn kịp phản ứng thì mắt đã tối sầm
Một chiếc áo khoác phủ lên đầu mang theo mùi nắng ấm dễ chịu
Tôi định gỡ xuống thì một bàn tay to từ bên ngoài khẽ xoa xoa đầu :
“Đừng để ý bọn họ”
Không còn thấy gì chỉ biết nắm lấy cánh tay Trình Tẫn để dẫn về phía
Đến khi âm thanh huyên náo phía dần nhỏ mới tháo áo khoác xuống nhẹ nhàng giúp vuốt tóc mái rối
“Tôi đến mức thể gặp ” Tôi cấu nhẹ tay
Cảm giác… cơ bắp săn chắc thật
“Không ” Trình Tẫn đỏ mặt né tránh ánh mắt :
“Chỉ là … để họ thấy”
Tôi: “”
“Vì chị mặc chiếc váy trắng đó… là vì em”
Tôi: “……”
Tôi cứ nghĩ bản tính “chiếm hữu như cún con” của là đã đỉnh lắm
Cho đến khi vô tình phát hiện… mấy cái chai nước rỗng trong phòng
Lẽ vứt từ lâu mà Trình Tẫn vẫn giữ gìn cẩn thận dán từng cái nhãn rõ ràng:
【Chai nước Mộc Mộc đưa cho em lần đầu tiên đến xem thi đấu】
… mà đó là chuyện về
“Mộc Mộc hôm nay em —”
Điện thoại vang lên
Là cuộc gọi từ Trình Nhiên
Tôi bấm từ chối luôn ngẩng đầu hỏi Trình Tẫn:
“Em định gì”
Điện thoại reo lần nữa kiên trì ngơi
Tôi thở dài nghĩ đến cốt truyện thì vẫn nên máy
Ánh mắt Trình Tẫn thoáng tối sầm nhưng vẫn chủ động lui sang một bên nhường gian cho
Tôi vài câu qua loa lập tức chạy chỗ
Trình Tẫn tiếp lời câu ban nãy nữa
Tự dưng trong lòng thấy khó chịu vô cùng
“Em thấy ai gọi cho chị hỏi”
Cậu sững đáp
“Em biết em gì ”
Cậu hít sâu một khẽ :
“Không Bây giờ như thế … là đủ ”
Nói xong liền bước tiếp
Tôi bực dọc ném túi xuống đất lao tới ôm lấy eo từ phía :
“Không Em Bây giờ hỏi ” Mặt dán chặt lưng
“Trình Tẫn hôm nay em thật sự… trai lắm”
Thật biết câu mà cắt ngang lúc nãy là hỏi điều gì
Tôi giận vì chỉ mới thấy tên hiện lên màn hình Trình Tẫn đã lập tức lùi bước
Giống như ngày xưa cứ mãi chạy theo Trình Nhiên khao khát sợ hãi
Muốn vươn tay nhưng dám chạm tới
Cậu nhào tới bất ngờ cứng đờ run rẩy :
“Không biết ôm eo khi thi đấu là phạm quy ”
Nhịp tim hỗn loạn thở nóng hổi truyền qua lớp áo mỏng sát
Tôi ôm chặt hơn một chút:
“Vậy em thích Không thích thì chị…”
Vừa buông tay một chút liền giữ
Trình Tẫn đỏ ửng cả da thịt hở đều đỏ như chín mọng
Cậu lấy tay che mặt thốt câu cuối cùng như cầu xin:
“Thích… thích mà”
…
Cách đó xa
Một nhóm nghiên cứu sinh khoác áo blouse trắng từ tòa thực nghiệm
Có huých tay Trình Nhiên trêu:
“Kìa em trai Ghê á bạn gái kìa”
“Anh mà nhanh chân là em trai vượt mặt đấy nha~”
“Thần Nhiên nhà đúng kiểu sắt đá đến hoa khôi khoa ngày nào cũng đưa cơm còn thèm ngó”
“ mà con bé xinh thiệt hợp với em trai ”
Cả bọn vui vẻ cho đến khi nhận sắc mặt Trình Nhiên ngày càng âm trầm mới dần im bặt
Anh trông vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt lạnh đến dọa
Mở điện thoại lướt đến bài đăng của Lâm Mộc Mộc trong vòng bạn bè— là hình của em trai
Lúc nãy gọi hỏi về chuyện mất điện ở nhà cô chỉ đáp mấy câu lấy lệ cúp máy
Thì là… như
Tiếng vui vẻ ánh mắt lấp lánh của hai … như một tấm lưới khổng lồ siết lấy nghẹn đến thở nổi
Kỳ nghỉ hè đến hỏi Trình Tẫn bằng lái
Cậu ngoan ngoãn gật đầu
Tôi : “Vậy thì tụi du lịch tự lái nhé chỉ hai đứa thôi”
Ai ngờ đến ngày xuất phát cổng nhà đã đậu sẵn một chiếc SUV sáu chỗ
Trình Nhiên nhảy xuống từ ghế lái mở lời:
“Em trai kinh nghiệm lái thực tế chạy nhiều km Anh yên tâm”
Bình luận nổi đóa:
【Anh yên tâm chuyện lái xe mà là yên tâm chuyện hai riêng chứ gì】
【Du lịch hai là thêm một là chật chội nhưng thích xem】
【Chị mà nhường lần là nhường cả đời đó~】
Rõ ràng Trình Tẫn cũng mới biết trai sẽ “ ké” kéo vali sang một bên mặt đầy bất lực
Tôi chợt thấy mất hứng kẹp giữa hai em suốt chuyến liền dậy định bỏ về
Bình luận nổ tung:
【Chị thiệt nữa Bé cưng đã mong đợi cả tuần đó trời ơi hu hu】
【Cậu đã chuẩn bao nhiêu thứ mà… Dù thêm bóng đèn nhưng trai cũng hẳn…】
【Tức á Miếng thịt đến miệng còn giật mất Tôi phát điên ngay tại chỗ】
【Chính xác Trong vali của bé cưng … mang theo đủ thứ đồ “thú vị” đó nha… hu hu xem】
【Mà khoan vali của ông … cũng dạng …】
【Điểm đến là… suối nước nóng Chỉ nghĩ thôi là đăng ký VIP 10 năm liền】
Tôi như sét đánh ngang tai ngơ ngác hai chiếc vali công vụ đen trơn hai chân như nhũn
Nếu bình luận lừa thì chỉ cần soi X-quang hai cái vali đó chắc tấm nào qua kiểm duyệt…
Thế càng thể Tôi bây giờ còn đụng tới Trình Nhiên nữa…
lúc đó một bàn tay với bộ móng lấp lánh bấu lấy tay
“Mộc Mộc~ trùng hợp ghê cho nhờ xe với nha~”
Kỷ San San biết từ chui tươi như hoa nhưng giọng đầy dao găm:
“Lâm Mộc Mộc Đừng hòng bỏ rơi để du lịch riêng với Nhiên ca”
Tôi như trút gánh nặng lập tức nắm ngược tay cô rạng rỡ như gió xuân:
“Đến đúng lúc ghê đó Tụi đang đợi nè bảo bối~”
Nói xong mở cửa ghế đẩy cô ghế phụ luôn
Có cô nàng ở đây khỏi ngượng
Trình Nhiên cau mày:
“Cô say xe mà Lên ghế ”
Tôi vờ ngáp vài cái đã chui tọt hàng ghế :
“Thôi khỏi định ngủ bù chút”
Đường đến suối nước nóng chạy sáu bảy tiếng
Tôi dễ say xe nên đã uống thuốc chống say từ mang theo vài quyển tiểu thuyết định ngủ Bình thường thì thế nào cũng ngủ dở dang trán đập cửa kính tỉnh dậy thấy bay đầy đầu
lần ngủ cực kỳ ngon
Lúc nửa tỉnh nửa mê cảm giác ai đó đưa tay chắn giữa mặt và cửa kính xe
Tôi lờ mờ mở mắt thấy cạnh là Trình Tẫn an tâm nhắm mắt ngủ tiếp