Thiêu Rụi Si Tâm - Chương 2
05
Tôi nhường cơ hội rửa chén cùng Trình Nhiên cho cô nàng yêu lao động tên Kỷ San San
Thứ nhất là vì ánh mắt cô cứ như chú chó con mong cho ăn
Thứ hai là… thật sự thích rửa chén
Nhà mất điện điện thoại cũng sắp cạn pin
Tôi sạc mở một ván game
Trình Tẫn bưng một đĩa táo đã cắt sẵn
Cậu thoáng qua hai đang rửa bát trong bếp sang vẻ mặt u sầu của
Thở dài sâu
“Chị buồn lắm đúng Ăn táo cho đỡ buồn nha”
“Hả” Tôi đang đeo tai rõ liếc thấy đĩa táo thì ghé tới há miệng
“Đút cho chị”
“Hả”
Tôi chỉ ván game dở dang trong tay ý bảo rảnh để cầm
Cậu đỏ mặt run tay cầm miếng táo cắt kiểu tai thỏ đưa đến bên miệng
Tôi mải chơi game môi vô tình lướt qua đầu ngón tay
Trong tai vọng tiếng đồng đội gào thét:
“Lên Mau lên Tui sắp chết đó”
Giọng gấp tới mức Trình Tẫn cũng thấy
“Chị đang chuyện với ai ” Gương mặt chợt trầm xuống
“Suỵt Sắp thắng Ngoan~” Tôi qua loa dỗ dành nhận đang đỏ mặt như quả cà chua
Lật kèo chiến thắng “trong thế cờ nghịch gió” tháo tai ngẩng đầu thì chết
Gió xuân còn lạnh lắm
Trình Tẫn biết đã thay sang áo ba lỗ trắng từ lúc nào dựa lười biếng sofa bấm điện thoại với gương mặt u sầu
【Ghen chết luôn kìa trời ơi Chị gái thì cứ mải mê chơi với trai trong game thèm em gì hết】
【Lạnh thế mà thay áo ba lỗ còn tư thế đó… Em trai thiệt ác liệt quá】
【Tay to ghê… so với cái điện thoại promax mà còn bé tí hin luôn á…】
【Không chỉ tay to thôi tin 】
Theo đúng cốt truyện giờ nên Trình Tẫn chạy bếp chen ngang Kỷ San San giả vờ nũng nịu rửa chén cùng Nhiên ca
Nam chính thấy làm loạn thì cho là phiền phức càng dịu dàng với nữ phụ hơn đặt nền cho đoạn “ngược thân ngược tâm”
vấn đề là—
Tôi thật sự Không Muốn Rửa chén
Ai thích thì cứ rửa tranh
Thấy nhíu mày bực bội Trình Tẫn cuối cùng cũng nhịn nữa kéo đến mặt
“Chị quan tâm họ đến ”
Cậu ngẩng đầu ánh mắt đầy tủi thân và uất ức
Giống như một chú cún con vứt bỏ
Tay ôm lấy cánh tay siết chặt theo bản năng:
“Em ”
Giọng run rẩy gần như nghẹn ngào:
“Chị nhất định là ”
Ánh mắt chăm chú thiêu đốt tâm trí
Từ lúc hệ thống bình luận lồng ngực luôn đè nén bởi một cơn bực dọc khó gọi tên
Thôi kệ
Tôi đưa tay —
Đẩy mạnh ngã xuống sofa
Trình Tẫn kịp phản ứng ngã phịch xuống
Trong lúc lôi kéo áo ba lỗ kéo lệch lộ cơ bụng săn chắc đường nét rõ ràng
Tôi từ xuống giơ tay giữ lấy cằm bắt thẳng mắt :
“Tâm trạng chị là vì game đè đường”
“Chị ghét rửa chén cũng tranh giành với Kỷ San San”
Tôi liếc qua hai đang lưng rửa chén trong bếp đè Trình Tẫn sâu hơn xuống sofa
“Tay chị lạnh quá bấm game nữa Em sưởi tay cho chị ”
Ánh mắt Trình Tẫn dao động dữ dội yết hầu khẽ nhấp
Giọng đứt quãng:
“Chị… chị sưởi kiểu gì…”
Tôi đặt tay lên cơ bụng cách lớp áo mỏng ấn nhẹ một cái
Cậu thở gấp ngực phập phồng
Đầu gối đè bên hông khẽ rút sâu thêm chút cúi sát tai thì thầm hai chữ
Cậu lập tức ngẩng đầu đôi mắt ươn ướt như đang cầu xin điều gì đó
Tôi bịt miệng nở nụ nham hiểm:
“Đừng lên tiếng”
Hơi thở nóng rực từ môi phả lòng bàn tay khiến suýt vững
“Không để em thấy nhỉ”
06
Thế nào gọi là cưỡi hổ khó xuống
Tôi giờ thì ngộ
Chiếc áo ba lỗ ôm sát phác họa rõ đường nét cơ bụng theo từng nhịp thở gấp gáp của mà phập phồng lên xuống
Trình Tẫn siết chặt nắm tay ánh mắt âm u thoáng nét tủi thân
Rõ ràng dễ dàng phản kháng mà vẫn mặc kệ làm càn
Cơ thể mang đầy mùi hormone bùng nổ đã chẳng còn giống dáng vẻ cao gầy mảnh mai như
Cậu luyện tập chăm chỉ chỉ vì từng thích kiểu “chênh lệch hình thể” mà lẽ còn vì chuyện xảy nửa năm …
Hôm đó tan ca làm thêm một tên say rượu bám theo đường về
May mà chạy nhanh giữa đường gặp quen nên mới thoát
Tối hôm chỉ ở nhà sợ đến mức chạy sang gõ cửa nhà họ Trình
Trình Nhiên biết chuyện chỉ liếc sơ qua bộ váy ngắn mặc lạnh nhạt :
“Anh đã bảo làm thì đừng mặc váy ngắn Không gặp chuyện mới ”
Lúc đó tủi tức dùng tài khoản phụ đăng một dòng lên Weibo:
【Mặc váy ngắn thì Đợi đấy sẽ học đấm bốc đập bay hết lũ xa Rồi ngày nào cũng mặc váy】
Nửa năm lớp đấm bốc mà học xong thì “thành tài”
Và thành quả…
Giờ đang trong tay
Tôi vẫn bịt miệng Trình Tẫn tiếp tục kiểm tra “kết quả tập luyện” của
Cơ bụng … đúng là chê
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu :
Nếu lên… với cơ lực lõi thân của chắc dễ dàng làm 50 cái hip thrust (đẩy hông) chứ…
Bình luận lúc nào cũng “vượt xa tưởng tượng” của :
【Thôi chị ơi tha cho em nó … Kiểu play gì đây trời giới hạn của thằng nhỏ là ở …】
【Nhìn mà đau lòng em nó như sắp luôn Môi chắc sắp cắn nát …】
【Còn xuống nữa thì… chỉ là mắt nhé chị gái ~】
Đây thật sự là bình luận của truyện thanh thủy văn
Tôi cúi xuống liếc nạn nhân
Khóe mắt ươn ướt thở nóng hổi yết hầu trượt lên trượt xuống ánh mắt chết dí
Hình như… quá tay
Thôi tha cho
Tay rời khỏi môi —
Cổ tay lập tức giữ chặt
Một thứ mềm nóng lướt qua lòng bàn tay
Một đôi mắt đầy khát khao chớp
Cả run lên như điện giật đầu ngón tay tê rần
Theo phản xạ vung tay… tát cho một cái
Trình Tẫn những né còn giữ tay đặt má nghiêng đầu hôn nhẹ lên lòng bàn tay
Lực nhẹ giống giận dữ mà giống một kiểu “trừng phạt đặc biệt”
Nếu giải thích hành vi thì chắc là—
Có ăn tát mà thấy… khoái
Tiếng vọng từ phòng bếp xen lẫn tiếng bát đĩa va chạm
Lúc gần lúc xa rõ ràng đến khó ngó lơ
Tôi trừng mắt liếc dùng đầu gối thúc hông cảnh cáo:
Biết điều thì dừng
“Mộc Mộc hai ăn trái cây… …”
Kỷ San San từ bếp bước thấy cảnh tượng mắt thì líu cả lưỡi
Tôi lập tức dậy cố tỏ bình thản:
“Cậu dính… côn trùng Tôi kiểm tra giúp”
Sofa che mất nửa của Trình Tẫn từ chỗ Kỷ San San chỉ thấy cặp chân dài của duỗi
Tai đỏ bừng rút tay về thật nhanh
Trình Tẫn miễn cưỡng buông tay môi mấp máy như vẫn cam lòng
Kỷ San San vẫn đầy nghi hoặc như hỏi thêm điều gì
May mà Trình Nhiên bước từ bếp tay còn đang lau kịp thời chuyển sự chú ý của cô
Tôi tranh thủ trốn sang chiếc sofa xa Trình Tẫn ôm lấy đĩa trái cây ăn lia lịa
trong đầu vẫn đang tua tua cảnh :
Chóp mũi cao khẽ lướt qua lòng bàn tay ánh mắt mơ màng đôi môi ướt át khẽ mấp máy:
【Chị thấy hài lòng 】
07
Sau bữa tối Kỷ San San mang bánh kem chúc mừng sinh nhật Trình Nhiên
Nếu nhờ cô tới tận nơi suýt nữa quên luôn hôm nay là sinh nhật
Trình Tẫn tặng một bộ dụng cụ tập luyện thể thao
Kỷ San San ngoài chiếc bánh kem tự tay làm còn dốc công lắp hẳn một mô hình cỡ lớn tâm huyết tốn sức
Tôi cúi xuống kỹ mô hình
Từng chi tiết từng lớp sơn— tốn tiền hại mắt dành vài tháng chắc chắn làm
Nhìn nét chân thành mặt Kỷ San San chợt nhớ đến chính khi “tỉnh ngộ”
Thật cũng từng chuẩn quà cho Trình Nhiên
Chỉ là một tuần giới thiệu em trai làm bạn trai
Lúc đó tuyệt vọng
Trong cơn đau lòng đã xé nát chiếc khăn quàng tay đan
Sau khi mọi tặng xong ánh mắt Trình Nhiên dừng ở hình như đang chờ mong điều gì đó
Tôi vẫn bất động
Không khí thoáng chững
Tôi nhoẻn miệng với :
“Nhiên ca chúc mừng sinh nhật”
Kỷ San San liếc :
“Chỉ thôi hả”
Tôi nhún vai
Sắc mặt Trình Nhiên ngày càng u ám
Cắt bánh xong Trình Tẫn đưa về
Điện trong nhà đã nhất quyết kiểm tra từng ổ cắm để chắc chắn an mới chịu về
Tôi tiện tay vốc cho một nắm hạt dẻ :
“Quà cảm ơn”
Cậu chằm chằm đống hạt trong tay bỗng hỏi:
“Lúc em thấy chị đan khăn cho em tặng cho ”
Tôi đáp:
“Không tặng nữa”
Cậu siết tay nét mặt đầy cay đắng:
“Vì Kỷ San San đối xử với cô … nên chị thất vọng”
Rõ ràng Trình Tẫn để tâm nhưng vẫn ưu tiên an ủi
Thật sự khiến thể giận nổi
Tôi ngẩng đầu hỏi:
“Em chị tặng ”
“Đương nhiên Em… á” Cậu trả lời nhanh quá cắn trúng đầu lưỡi
Tôi nắm cằm :
“Mở miệng chị xem nào”
Cậu nghiêng đầu tránh:
“Không ”
“Trình Tẫn” thẳng “Chúng đang tiếp xúc tiền đề là đang hẹn hò mà em đẩy chị sang cho em Chẳng lẽ chị cứ để hai em đẩy qua đẩy …”
Nói đến đây nghẹn ngào mắt đỏ hoe cả tủi thân phát
Trình Tẫn luống cuống lập tức nửa quỳ mặt xin nhẹ giọng dỗ dành:
“Xin tại em Ngoan ngoãn đừng giận nữa nha…”
Tôi hít hít mũi:
“Vậy làm từ đầu nha”
Tôi rút điện thoại ngay mặt Trình Tẫn đổi phần ghi chú tên trong danh bạ
Từ “Trình Tẫn em trai” chuyển thành “A Tẫn”
Trước khi rời móc nhẹ ngón tay túi áo mặt đỏ rực lí nhí thêm:
“Tối nay nhớ nhắn tin cho chị đó”
“Ừm” Trình Tẫn xoay vành tai đỏ ửng như sắp bốc cháy