Thiên Mệnh - Chương 4
07
Ta thấy tiếng vó ngựa bên ngoài đó là tiếng giày quân đội giẫm lên đường đá
Không chỉ thấy bà lão đã ngủ cũng giật tỉnh giấc bà vội vàng khoác áo chạy cửa
“Quân gia chuyện gì ”
“Tránh chúng đang truy bắt trọng phạm trong khám xét”
Bà lão khó xử cố gắng ngăn cản họ
“Quân gia …”
Tên thống lĩnh cầm đầu căn bản một cước đá văng cửa phòng bà lão sốt ruột cố gắng dùng thân chắn mặt mở miệng giải thích
“Quân gia…”
“Ma ma để họ ”
Ta mang theo sự mệt mỏi khi đánh thức trong giấc ngủ dậy giường che bằng một lớp rèm mỏng lờ mờ phản chiếu bóng dáng
Trong mắt tên thống lĩnh cảnh tượng đó lẽ giống với cảnh một thư sinh gặp ma nữ trong cổ tự thấy tiếng bước chân của đột ngột dừng
Ta tháo tấm thẻ ở thắt lưng ném ngoài đó khắc rõ chữ Đông cung
“Ta là trắc phi của Thái tử vì đắc tội với Thái tử phi nên phạt ở đây hối ”
“ dù thì thân thể cũng chỉ Thái tử đụng nếu nam nhân khác thấy…”
Ta nhẹ: “Không biết Thái tử điện hạ biết nổi giận ”
Tên thống lĩnh khựng
“Xin thứ cho hạ thần vô lễ”
Hắn cố gắng nữa chỉ ở cửa hỏi theo phép tắc: “Xin hỏi trắc phi điện hạ thấy lạ nào ”
“Người lạ Ngươi đến nam nhân ”
Ta khẩy
“Ta đã phạt tới đây nếu còn dây dưa với nam nhân bên ngoài mạng hèn của dù hèn đến mấy cũng dám đùa giỡn như ”
“Đắc tội”
Tên thống lĩnh lui ngoài tiếng vó ngựa dần xa
“Ma ma” Ta nhẹ giọng với bà lão bên ngoài: “Ta khỏe lắm cần một ít thảo dược thể giúp mua về ”
Ta đưa đơn thuốc ngoài cùng với đó là một chiếc nhẫn ngọc bích
Một nén hương thuốc đã mua về
Ta vén màn nam nhân mặc đồ đen giường mở khăn che mặt thấy mặt nhưng đôi mắt lộ đến mức kinh lúc đang lặng lẽ
“Ngươi thật chứ” Hắn hỏi : “Ngươi là trắc phi của Thái tử Nam Trần”
“Hù dọa họ thôi” Ta cho thảo dược miệng nhai nhai
“Ta thấy vẻ thật”
“Ngươi đã xong ”
Ta nhíu mày kiên nhẫn
“Hiện tại là đang cứu ngươi ngươi hỏi nhiều thế Ngươi thấy rảnh rỗi đến mức hỏi ngươi là ai ”
Ta kéo dây lưng của nam nhân cái nút thắt quá chặt đang bệnh nên tay sức vì hất cằm về phía
“Cởi ”
“Chậc vẫn luôn nữ tử Nam Trần bảo thủ”
Hắn nhưng vẫn cởi áo
Ta nhổ thảo dược đã nhai nát vết thương của
“Đáng lẽ giã nát nhưng ở đây dụng cụ ngươi đừng chê”
Ta : “Trên tên độc thuốc giải mấy vị thảo dược thể kìm chế trong vài canh giờ nhưng ngươi nhanh chóng tìm thuốc giải”
“Ngươi thể hỏi ” Hắn đắp thuốc đột nhiên
“Cái gì” Ta phản ứng kịp
“Ý là ngươi thể hỏi là ai”
Ta đắp xong thuốc xé một dải vải từ váy băng bó vết thương
“Không cần thiết” Ta bình tĩnh : “Ta biết ngươi là ai”
Hắn dễ nhận là run lên một chút làm băng gạc lệch
“Ta là ai”
“Hoàng tử Bắc Khương tên là Địch gì đó tên nhưng nhớ”
Ta vội vàng chỉnh vị trí băng gạc
“Bọn họ ngươi là vương bài trinh sát ca ca ngươi ở chiến trường chính diện còn ngươi thì thâm nhập nội bộ quân địch”
Cuối cùng cũng băng bó xong thở phào nhẹ nhõm
“Lén kinh đô còn quân doanh truy đuổi hẳn là ngươi ”
Người nam nhân mặc đồ đen giường nhúc nhích đôi mắt sâu hơn nhiều so với Nam Trần giống như hai hồ nước màn đêm
“Biết là ai… tại cứu ” Giọng khàn khàn: “Không nên giao cho quân doanh ”
“Nếu thì ngươi sẽ bẻ gãy cổ khi kịp lên tiếng” Ta chắc chắn
Hắn gì coi như ngầm thừa nhận
“Hơn nữa là thầy thuốc thấy thương bệnh phản ứng đầu tiên chính là cứu”
Vì Thẩm Thành Vân cần gì vu khống dùng thuốc hại thai nhi… Thuốc là để cứu chứ để hại
“Ta đắp thuốc cho ngươi chỉ thể cầm cự vài canh giờ ngươi nhanh chóng tìm thuốc giải ”
Trong sân ánh trăng nam nhân nhảy lên mái nhà đầu lần cuối
“Hàn”
“Cái gì”
“Địch Hàn tên ”
Hắn với
“Lần gặp đừng quên nữa”
Ta cũng mặc dù biết sẽ cơ hội gặp nhưng vẫn vẫy tay
“Nhớ ”
08
Năm thứ hai Bắc Khương và Nam Trần giao chiến đã xảy nhiều chuyện
Cuộn sách mệnh đó phát hiện trong tông miếu hoàng gia nước tuyết ngâm qua đã hư hỏng
Các phu tử trong cung đã mất lâu cuối cùng chỉ phục hồi vài lời
Điều thứ nhất năm Long Phong thứ hai mươi tám Thái tử Sở Ninh Hạc thắng trong cuộc tranh giành ngôi Thái tử với Ninh vương đồng thời trừ khử Ninh vương thuận lợi kế vị
Điều khiến Quý phi và Hoàng thượng đều vui
Quý phi vui vì Ninh vương là nhi tử của bà
Hoàng thượng vui vì…
Năm nay là năm Long Phong thứ hai mươi tám theo như sách mệnh thì ông sẽ sống qua năm nay
Mọi đều rằng nguồn gốc của sách mệnh vẫn rõ những điều đó thể coi là thật
trong lòng mơ hồ sách mệnh tuy rách nát nhưng hiểu trông giống đồ phàm trần
Người tin nhất là Ninh vương vẫn luôn thèm khát ngôi Thái tử và thực sự lo lắng rằng một khi Sở Ninh Hạc lên ngôi sẽ giết sách mệnh giống như một lời nhắc nhở khiến bệnh tim của trầm trọng hơn
Vì một đêm trăng Ninh vương đã phản
Hắn dẫn theo gia đinh bắt chước biến cố ở cửa Tuyên Vũ đến ám sát Thái tử
Người đầu tiên phát hiện sự bất thường là
Đó là ngày thứ hai đưa về phủ Thái tử Thẩm Thành Vân đã sinh là một nhi tử
Ta còn đe dọa địa vị của nàng nữa thậm chí đề nghị đưa về phủ cũng là do nàng mở lời với Thái tử
Ta biết nàng đang nghĩ gì chuột thả rông bên ngoài mèo thực sự quá cô đơn
Chỉ khi nào ấn đuôi nó móng vuốt của nó tuyệt vọng giãy giụa thì con mèo trống rỗng mới thể tìm thấy niềm vui cho cuộc sống của
Ta từ kiệu mềm bước xuống Thẩm Thành Vân bế đứa trẻ cùng Thái tử chờ ở cửa nàng hứng thú tủm tỉm
Thái tử sắc mặt bình tĩnh khóe mắt vẫn mang theo độ cong bẩm sinh nhưng còn cảm thấy đang với nữa
“Muội khí sắc hơn nghĩ…”
Thẩm Thành Vân
Ta biết nàng đang nghĩ cách hành hạ giống như hồi nhỏ nàng cố tình làm đổ thùng nước khi lau nhà để cả thùng nước dội lên trong tiết đông giá rét
lúc đó còn tâm trí để phân biệt sự độc ác của nàng nữa
Tất cả mọi đều lưng về phía phủ chỉ là đối mặt với cửa phủ vì chỉ thấy – mái nhà một cung thủ đang giương cung đáp tên
“Cẩn thận”
Trong tích tắc lao Thẩm Thành Vân và Thái tử cùng kéo ngã đứa trẻ trong tay Thẩm Thành Vân suýt nữa rơi xuống đất sợ hãi lớn
Một mũi tên sắc nhọn sượt qua ghim phiến đá
“Có thích khách”
Gia tướng Đông cung trong nháy mắt xông Thái tử sắc mặt tái xanh mũi tên Đại Liễu doanh
Đó là nhà ngoại của Quý phi
Tiếng vó ngựa vang lên quân lính Đại Liễu doanh cũng đã đến cầm đầu chính là Ninh vương
Hai bên quân mã đối đầu tiếng binh khí vang lên trong chớp mắt cửa Đông cung vốn yên tĩnh đã máu me khắp nơi
“Trước tiên hộ tống chủ tử rời ”
Thái tử cõng lên ngựa ngựa còn thể chở thêm một
Hắn cúi đầu lúc ở gần nhất chỉ cần đưa tay là thể kéo lên lưng ngựa
Ta đưa tay đó là bản năng cầu sinh –
Hắn thúc ngựa vượt qua ôm lấy Thẩm Thành Vân lưng
“Giá”
Tiếng binh khí va chạm tiếng kêu thảm thiết vẫn vang lên nhưng đó trong tai chỉ còn tiếng vó ngựa của đạp lên phiến đá xanh dần dần xa