Thiên Mệnh - Chương 3
05
Thẩm Thành Vân hận đến tận xương tủy
nàng thể làm gì
Bởi vì trong phòng nàng bình tĩnh nàng
“Tỷ tỷ biết tỷ lấy mạng ”
“ tỷ cũng nên biết bây giờ đủ bản lĩnh để kéo tỷ chết cùng”
Ngực Thẩm Thành Vân nhấp nhô lâu tức giận vung tay: “Cút”
Miệng cứng như nhưng thực tế nàng đã thất bại
Nghĩ thì và Thái tử thực sự một thời gian
Hắn sách tập câu đố đoán câu đố thư phòng là nơi chúng vui vẻ nhất nhiều lúc thực sự cảm thấy…
Chúng là phu thê
Thái tử đã lâu đến chỗ Thẩm Thành Vân đêm nào cũng ngủ ở biệt viện của
Mọi chuyện đột nhiên bắt đầu thay đổi
Ngày hôm đó biên giới đột nhiên xảy chiến sự
Bắc Khương hiếu chiến và dũng mãnh bắt đầu xâm phạm Nam Trần của
Triều coi trọng văn chương coi nhẹ võ nghệ đã lâu các võ tướng dường như chỉ cần lên triều điểm danh tan triều thì uống rượu khoác lác là đủ sự tồn tại của họ gần như nhẹ đến mức thể bỏ qua tính
khi chiến sự xảy những võ tướng coi trọng đó lập tức trở nên vô cùng quan trọng
Nếu như gần như đã quên mất đại ca của đại phu nhân… là Trấn Viễn tướng quân Bành Lương của triều
Bành Tướng quân ở biên giới giao chiến với Bắc Khương hơn ba tháng mất hai thành nhưng dù cũng miễn cưỡng giữ vững tình hình để vó ngựa của Bắc Khương trực tiếp giày xéo kinh thành đây đã là niềm vui bất ngờ của Nam Trần
Bành Tướng quân hồi kinh báo cáo lão hoàng đế dám chậm trễ đối đãi theo quốc lễ Bành tướng quân khi uống rượu đã cố ý hỏi thăm——
Cô cháu gái làm Thái tử phi của trong cung sống
Thái tử cũng mặt trong buổi cung yến ngày hôm đó
Hắn trở về bao giờ đến viện của nữa mà đến phòng của Thái tử phi
Đó là cữu cữu của Thẩm Thành Vân cữu cữu của
Ta bầu trời u ám đến mức thể vắt nước nhận rằng cuộc đời của cũng sắp thay đổi
06
Thẩm Thành Vân thai
Có lẽ thầy tướng số sai nàng là phúc tướng Thái tử ở chỗ lâu như động tĩnh gì đến chỗ nàng đầy một tháng đã hỷ sự lớn như
Ta bắt đầu giả bệnh để tránh thăm Thẩm Thành Vân chỉ sai mang quà đến
Không thấy Thẩm Thành Vân sống từ đầu đến cuối chỉ phần của bao giờ mơ tưởng đến việc độc chiếm thứ gì
Chỉ là biết với tính tình của Thẩm Thành Vân nếu nàng sống sẽ buông tha
Ta đã cố gắng hết sức để tránh gặp nàng nhưng cuối cùng vẫn tránh
Hôm đó Thẩm Thành Vân uống thuốc an thai liền bắt đầu kêu đau bụng kêu một nửa thì ngất
Thái tử tin liền vội vàng chạy đến phòng nàng tra xét một vòng lớn một cung nữ nhỏ bé sợ hãi
“Thuốc là sắc… Lúc sắc ai ở bên chỉ trắc phi đến mở nắp hỏi bên trong là gì”
Ta đưa đến phòng của Thẩm Thành Vân
Vừa phòng hai ma ma cao lớn lực lưỡng đã ấn quỳ xuống
Ta ngẩng đầu Thẩm Thành Vân nàng giường đáng thương vô cùng nắm lấy tay áo của Thái tử nước mắt lưng tròng
“Nhược Nhược vẫn luôn đối xử với ngươi như ruột tại ngươi hại con ”
Câu thoại thật sáo rỗng
Diễn xuất thật tệ
Trong lòng chỉ thấy buồn mọi thứ đều buồn như
Ta đánh giá Thẩm Thành Vân nàng đã cố gắng hết sức để giả vờ yếu đuối nhưng vẫn che giấu khuôn mặt phúc hậu trắng hồng
“Sắc mặt của tỷ tỷ ” Ta nhàn nhạt : “Hay là bắt mạch cho tỷ sẽ biết tỷ đau bụng thật giả”
Ta dậy định về phía Thẩm Thành Vân Thẩm Thành Vân mở to mắt——
Ta đẩy ngã xuống đất gáy đập góc bàn phát tiếng động lớn
Ta nhịn đau ngẩng đầu lên thể tin về phía
Người đẩy là Thái tử
Hắn ánh mắt phức tạp nhưng lời trong miệng vô cùng lạnh lùng
“Đồ tiện nhân dám cả gan suy đoán Thái tử phi”
Ta ngẩn Thái tử lúc là bộ dạng nhận xa lạ đến mức khiến lòng đau nhói
Đột nhiên bừng tỉnh
Kế hoạch của Thẩm Thành Vân cho dù kém cỏi hơn bây giờ gấp vạn lần vẫn thể thành công
Bởi vì sự thật quan trọng chỉ thái độ của Thái tử là quan trọng
Đối với Thái tử cuộc tranh đấu của thê chỉ là chuyện nhỏ nắm chặt lấy Thẩm Thành Vân cách khác là sự ủng hộ của cữu cữu của Thẩm Thành Vân Bành tướng quân nếu vị trí Thái tử chắc đã vững
Hắn ở hoán y cục suốt mười hai năm đó là lý do đồng bệnh tương liên với nhưng cũng là quá khứ giày vò tuyệt đối thể về thể trở cảnh coi trọng chịu mọi tủi nhục
So sánh … chỉ là một sự hy sinh nhỏ bé mà thôi
“Điện hạ chúng nên trừng phạt nàng như thế nào” Thẩm Thành Vân hỏi
Giọng Thái tử vang lên rõ ràng trong phòng: “Thái tử phi thế nào thì thế ”
Ta thấy Thẩm Thành Vân hài lòng
“Cho uống thuốc” Nàng nhẹ giọng : “Để nàng bao giờ thể sinh con”
Ta run rẩy Thái tử sợi rơm cứu mạng cuối cùng của
Không thể đồng ý cầu xin thể đồng ý…
“Điện hạ tiểu gia hỏa động ” Thẩm Thành Vân Thái tử đang im lặng kéo tay đặt lên bụng nhỏ nhô lên của
“Lần cữu cữu đến thăm tiểu gia hỏa chắc chắn khỏe mạnh nếu là nhi tử tương lai còn thể theo cữu cữu đánh giặc bảo vệ Nam Trần của chúng ”
Tay Thái tử đặt bụng Thẩm Thành Vân im lặng một lát chỉ là một lát ngắn
Đó là sự giãy giụa cuối cùng của lương tâm
Khoảnh khắc ngắn ngủi đó nhanh chóng trôi qua
Hắn về phía thị tùng bên cạnh
“Các ngươi còn ngây đó làm gì Còn làm theo lời Thái tử phi”
Ta phát một tiếng động nào thị tùng bịt miệng lôi ngoài
Ta giãy giụa nhưng căn bản đối thủ của những thị tùng đó chúng bẻ miệng bóp cổ thuốc nóng bỏng rót cổ họng từng tiếng từng tiếng sặc sụa gần như nôn máu nhưng thuốc đã rót thì thế nào cũng nôn
Cuối cùng mất ý thức
Khi tỉnh đang ở trong một căn phòng nhỏ tối om mở cửa sổ phát hiện nơi đã khỏi Đông cung dựa theo vị trí cửa hàng ở xa xa đây hẳn là con hẻm ở phía tây nam kinh thành những sống ở đây đều là hạng thấp kém
Một bà lão phụ trách trông chừng bà là Thái tử đưa đến đây để ở đây đóng cửa hối
Ta cố gắng chạy trốn quá yếu chân như đeo chì mười mấy bước đã còn sức lực
Huống hồ cho dù chạy ngoài thì thể
Bà lão ngủ trong sân nhỏ tối tăm đổ nát trăng trời
Thái tử để ở đây hối mà cũng thực sự đang tự suy nghĩ làm sai
Có lẽ thực sự sai nên an phận với số phận hèn mọn của nên hận nên tranh giành càng nên mơ tưởng tình yêu xa vời cũng nên khao khát tương lai bình yên hạnh phúc
Ta tưởng rằng làm trắc phi của Thái tử là để trả thù Thẩm Thành Vân nhưng ngờ Thẩm Thành Vân hậu chiêu lợi hại đến còn những chiêu trò đơn giản của căn bản thể chống đỡ nổi
Là tự chuốc lấy cảnh vạn kiếp bất phục
Là sai
Ta lặng lẽ trăng cho đến khi một bóng đen ầm một tiếng rơi xuống mặt
Ta dậy khó khăn lê thân tới cúi đầu bóng đen đó
Là một nam nhân thân hình cao lớn ngực cắm một mũi tên lông vũ thân tên khắc chữ quân doanh Nam Trần
Ồ
Bị thần tiễn của Nam Trần truy đuổi
Xem là một kẻ tầm thường