Thiên Mệnh - Chương 2
03
Thái tử hài lòng với Thẩm Thành Vân
Cũng chẳng trách Thẩm Thành Vân chỉ khi đối mặt với mới lộ bộ mặt cay nghiệt đó
Những lúc khác nàng mang một khuôn mặt vô hại xinh lộng lẫy đoan trang nhu hòa theo lời thầy tướng số thì – “Chỉ cần tướng mạo của nữ tử liền biết là số mệnh phú quý”
Còn thì khác cằm nhọn như hạt dưa làn da trắng bệch chút huyết sắc màu mắt nhạt hơn khác vài phần giống như những viên bi thủy tinh một lượng bạc một nắm ở chợ
Hồi đó để lấy lòng đại phu nhân và Thẩm Thành Vân thầy tướng số đã đánh giá tướng mạo của như thế nào nhỉ –
Ồ nhớ
Ông rằng: “Là một hồ ly tinh mệnh bạc”
Hồi đó khi ông xong đại phu nhân và Thẩm Thành Vân đều hài lòng
Còn khi đó mới mười mấy tuổi chỉ biết cắn chặt răng nuốt nước mắt
Giờ đây thời thế đã đổi thay còn là cô bé chỉ biết cắn chặt răng chịu đựng nước mắt năm xưa nữa
Sau khi hầu hạ Thẩm Thành Vân chải đầu rửa mặt lặng lẽ soi trong gương đồng
Mệnh bạc- lẽ
hồ ly tinh – ít nhất là trong cuộc đời đây đánh giá đã oan cho
Đã mang tiếng oan thì cứ thừa nhận nó
Thái tử thích tĩnh lặng thích nhất là sách và luyện chữ thường một ở trong thư phòng cả một buổi chiều
Thẩm Thành Vân bao giờ đến đó ở trong phủ nàng đã từng những thứ nhiều chữ khiến nàng đau đầu
Buổi chiều hôm đó Thẩm Thành Vân dựa giường mát ngủ trưa khi ăn cơm nàng thường ngủ trưa chỉ là lần đã cho thêm một chút dược thảo lư hương trong cung của nàng
Đốt thành tro hương thì chắc chắn thể kiểm tra vấn đề gì nữa thành phần cũng gì đặc biệt chỉ là một số loại thuốc an thần
Trong làn khói mờ ảo Thẩm Thành Vân sẽ ngủ ngon hơn sâu hơn lâu hơn so với ngày thường
Không nhiều chỉ nửa canh giờ
đối với mà đủ
4
Ta bưng canh hạt sen đậu xanh đến thư phòng của Thái tử
Phòng sách của Thái tử sâu trong cỏ cây bên ngoài cửa sổ là một rừng trúc bức tường trắng như tuyết phản chiếu bóng trúc màu mực nhạt bóng trúc lay động theo gió khiến lòng cũng động theo
Ta bưng canh hạt sen đậu xanh hành lễ theo phép
“Thái tử phi sai nô tỳ đến đưa canh cho Thái tử điện hạ”
Người hầu hỏi gì trực tiếp cho
Ta bưng canh đến lưng Thái tử
Hắn đang luyện chữ mực đen loang lổ giấy tuyên
“Nhẹ nhàng như chim hồng uyển chuyển như rồng bơi”
Thật khó tưởng tượng một tuấn tú nho nhã như nét chữ thảo phóng khoáng đến thế
Hắn xong đầu thấy giật
“Nô tỳ mạo phạm” Ta vội vàng quỳ xuống
“Không ” Hắn phẩy tay
Hắn thích “Không ” ôn hòa dễ tính kiêu ngạo
Là dáng vẻ phu quân mà mong đợi
“Điện hạ đang luyện chữ nô tỳ ngây nên quên mất thông báo”
“Gia phong nhà ngươi tệ nha cũng dạy học ”
Trong lòng dâng lên một nỗi đau biết là vì phụ thân vì mẫu thân rõ thân phận của
Ta đè nén nỗi đau xuống nhẹ giọng : “Nô tỳ chỉ biết chữ mà còn biết một chút về thư pháp”
“Ồ”
Thái tử thấy hứng thú dứt khoát đưa cho cây bút lông thấm mực
“Cho xem thử”
“Nô tỳ biết làm thơ ca”
“Không cần ngươi tùy ý vài chữ là ”
“Vậy nô tỳ… sẽ thứ mà nô tỳ quen thuộc nhất”
Ta cầm bút đối diện với tờ giấy tuyên trắng như tuyết nhẹ nhàng hạ bút một nét chữ chân phương thời Đường
“Hoàng liên chi tử hoàng bá kim ngân hoa…”
Ban đầu Thái tử còn hứng thú dần dần nhận điều gì đó sắc mặt thay đổi
Ta bình tĩnh từng chữ nối tiếp từng chữ trong lòng mang theo một nỗi hả hê đẫm máu
Ta biết đang làm gì treo mạng sống của cả gia đình đầu ngọn bút đặt cược một canh bạc mà căn bản biết tỷ lệ thắng là bao nhiêu
thì chứ
Các quan tâm đến …
Vậy nên cũng quan tâm đến các
Ta xong trong thư phòng tĩnh lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi
Thái tử bên cạnh thấy tiếng thở gấp của
Ta đầy một mặt giấy tuyên nội dung đơn giản
—— Là đơn thuốc đã cứu
Tất nhiên nếu chỉ thì vẫn còn một số cách giải thích khác chẳng hạn như là nha của Thẩm Thành Vân đã từng thấy đơn thuốc đó tình cờ thể thuộc lòng…
biết đơn thuốc đó đây đã đưa đến mặt Thái tử
Thái tử thích luyện chữ cực kỳ nhạy cảm với nét chữ của khác thể nhận rõ ràng và đơn thuốc đó là cùng một
Kết hợp với việc ngày đó đã thấy giọng của
Kết hợp với việc một nét chữ chân phương như chắc chắn thường xuyên chữ nhưng Thẩm Thành Vân thư phòng tay thậm chí một vết chai do cầm bút
Tất cả những manh mối thường bỏ qua đây liên kết …
Ta tin Thái tử phát hiện
Im lặng im lặng lâu
“Ngươi… tên là gì”
Không biết qua bao lâu thấy Thái tử nhỏ giọng hỏi
“Nhược Nhược”
“Nhược Nhược” Thái tử khẽ lặp : “Ngươi là nha nhà họ Thẩm”
“Có thể như ” Ta nhẹ giọng đáp: “Ta tên là Thẩm Nhược Nhược”
Ta nhấn mạnh chữ “Thẩm”
Thái tử im lặng hiểu
“Canh hạt sen đậu xanh… tệ” Hắn cầm lấy chiếc bát sứ đặt bàn
“Vâng đậu xanh vị ngọt tính hàn kinh tâm vị Hạt sen vị ngọt chát tính bình kinh tỳ thận tâm”
“Hai vị kết hợp thanh nhiệt giải độc phù hợp với thể chất của điện hạ”
Nửa canh giờ trở về viện Thẩm Thành Vân mới ngủ dậy dụi mắt
“Ngươi ”
Nàng hỏi một cách khó chịu
“Nấu một ít canh đậu xanh” Ta giơ bát tay: “Tiểu thư nếm thử ”
“Ai uống thứ đồ bỏ đó” Thẩm Thành Vân một cách kiên nhẫn: “Lấy ít dưa hấu ướp lạnh đến đây”
Vẻ kiên nhẫn mặt nàng chỉ duy trì trong chốc lát bởi vì lưng Thái tử đã bước viện
Khuôn mặt Thẩm Thành Vân thay đổi nhanh như lật sách trong nháy mắt đã trở nên dịu dàng và nhu mì: “Điện hạ đến ngủ trưa dậy đang nóng nực đây dưa hấu ướp nước giếng chúng cùng ăn một chút nhé”
Ta cúi đầu lấy dưa hấu thấy phía Thái tử nhàn nhạt với Thẩm Thành Vân
“Gần đây nàng kêu đau bụng còn tham đồ lạnh”
“Ôi chao mới tỉnh đầu óc còn tỉnh táo quên mất”
Ta thấy Thẩm Thành Vân lúng túng đáp
Tối hôm đó Thẩm Thành Vân đốt nến từ sớm chờ Thái tử đến ngủ
Đợi đến nửa đêm Thái tử vẫn đến hầu đến Thái tử đang sách đến đêm khuya ngủ luôn trong thư phòng
Thẩm Thành Vân thất vọng ngủ
Ta ngủ một đến bên ao cá chép trong vườn ngắm trăng
Ngắm mãi ngắm mãi bên cạnh xuất hiện một bóng
Là Thái tử
“Ngươi gan ” Hắn khẽ
Ta lắc đầu
“Thực nhát gan từ nhỏ đến lớn từng tranh giành điều gì cho bản thân”
Ta nhẹ giọng
“Vậy lần vì ngoại lệ”
“Bởi vì thích điện hạ”
Ta đầu đón ánh mắt của Thái tử bình tĩnh và kiên định : “Từ lần đầu tiên gặp điện hạ đã thích điện hạ”
Nghĩ đến một trầm lặng và ít như từng lúc nào thẳng thắn và nồng nhiệt như Thái tử sửng sốt hồi lâu cúi đầu những chú cá đang bơi lội trong ao cá chép
“Ngươi biết mẫu thân là ai ”
“Hoàng hậu nương nương”
“Đó là mười hai tuổi” Thái tử lắc đầu
“Trước mười hai tuổi mẫu thân là một cung nữ thấp hèn nhất trong hoán y cục theo bà lớn lên trong đó phụ hoàng quên mất hai mẫu tử chúng ”
“Sau đó mẫu thân mất một trong cung cũng nhớ rõ lúc đó đã sống sót như thế nào”
“Năm đó đại hoàng tử mắc bệnh qua đời hoàng hậu đau buồn tột độ phát hiện nhi tử ruột thịt thể đấu với hoàng quý phi”
“Ngẫu nhiên bà đến sự tồn tại của ”
Ta cúi đầu chuyện bí mật hoàng gia như chuyện nên thì nguy cơ mất đầu
“Vì năm mười hai tuổi đó trở thành đích tử của hoàng hậu ký ức của mọi như thể tẩy sạch một lần như thể vẫn luôn lớn lên trong cung của hoàng hậu”
“Dường như chỉ một những ký ức trong quá khứ giày vò”
Thái tử nghiêng đầu khẽ : “Không thân phận thừa nhận vất vả tủi thân chỉ một góc bình yên bắt nạt chỉ bảo vệ một chút hạnh phúc bình thường vốn của nhưng ngay cả một mong nhỏ bé như cũng thể thực hiện
“Ta hiểu cảm giác đó”
Ta
Ít nhất là từ khi biết chuyện từng cho dù phụ thân đại phu nhân Thẩm Thành Vân bắt nạt thế nào cũng cố nhịn dù cho mắt đỏ hoe cũng rơi một giọt nước mắt
giờ phút một giọt nước mắt nóng hổi từ trong mắt rơi xuống rơi xuống đất như thể đốt cháy một cái lỗ
Thái tử từ từ đặt tay lên đầu tư thế như đang an ủi một cô bé
Sau đó bế lên phòng
Đó là một đêm gió đêm se se lạnh gió ngoài cửa sổ thổi tung màn sa in bóng giường
Hắn dùng tay vuốt cằm đầu ngón tay lạnh giống như một loại ngọc mềm mại nào đó
“Khuôn mặt nhỏ nhắn thật nhọn” Hắn khẽ
Mặt nóng như lửa đốt sự căng thẳng tột độ khiến miệng bắt đầu bậy: “Thầy tướng số từng giống như hồ ly tinh”
Thái tử
“Có hồ ly tinh nào như ”
Ta thuận theo lời mà đánh giá bản thân —— cứng đờ giường căng thẳng đến mức gần như run rẩy
Thật chút dáng vẻ yêu kiều nào của hồ ly tinh
Thái tử nắm lấy tay dẫn dắt cởi áo ngủ của
Hơi thở dài trở nên gấp gáp tầm trở nên mơ hồ ngọn nến đỏ rực mặt nhuộm thành một mảng màu đỏ khắp nơi vui vẻ nghĩ——thật như tính là đã động phòng
Hắn ôm ngực áp chặt lưng
“Nhược Nhược…”
“Ta sẽ phụ nàng”
Ngày hôm tuyên bố trở thành trắc phi của Thái tử